NGƯỜI DẪN CHUYỆN MỖI ĐÊM KHUYA

 

 

          Có những đêm đông ở Huế đă có nhiều kỷ niệm khiến ḷng tôi khó phôi phai.

Ngày ấy, do ông xă bị đột quỵ nằm liệt giường nhiều năm tháng, tiền lương c̣m của nghề dạy học không đủ chi trả mọi bề, tôi đă tất bật làm thêm đủ nghề. Từ dạy học, viết văn, viết báo, nấu tiệc thuê, hướng dẫn viên du lịch, dẫn chương tŕnh…

Và cứ thế, mỗi đêm khi màn đêm vừa buông, tôi lại cất bước ra đi làm người dẫn chuyện đêm khuya cho các đoàn khách quốc tế trong dạ tiệc cung đ́nh xưa.

 

 

Thật ra cái nghề này cũng không hẳn vất vả như nhiều nghề khác trong cuộc sống. Nhưng nó cần một số kỹ năng. Trước hết là chất giọng.Tôi vẫn nhớ lời cha dạy năm xưa:” Khi con đứng diễn thuyết trước đám đông th́ CHẤT GIỌNG là một yếu tố quan trọng hàng đầu. Con không thể nói lí nhí trong miệng để chẳng ai nghe được. Con cũng không thể gào lên the thé để làm điếc tai thính khách; Âm lượng vừa đủ cho mọi người nghe; Phát âm từ rơ ràng, nói câu văn trôi chảy, mạch lạc, ngắt câu đúng lúc, ngữ điệu lúc trầm lúc bổng diễn cảm theo nội dung đang diễn đạt…th́ người nghe mới mở mắt thâu tóm bóng h́nh con, vểnh tai để nghe hết mọi chuyện con nói… Bằng ngược lại nếu con không làm điều ấy, họ sẽ chỉ nói chuyện riêng hoặc ngủ gà ngủ gật.” Nghe lời cha dạy, tôi đă cố trau dồi để nay có thêm một nghề mưu sinh.

Ngoài chất giọng, nghề dẫn chuyện đ̣i hỏi KIẾN THỨC. Biển học vô bờ nên ta phải biết cách học để thu thật nhiều và nhớ thật sâu. Cha tôi lại dạy thêm cho tôi cách học ấy. Cha bảo: “ Bất cứ một ḍng chữ nào trên sách báo đều cho ta một giá trị nhất định trong cuộc sống. V́ thế con phải đọc trước khi vất bỏ nó. Hơn nữa khi ta nạp nhiều kiến thức mà không có thời gian ôn luyện th́ sẽ quên dần. V́ thế cách tốt nhất là những nội dung nào liên quan đến ngành nghề của ḿnh, con ghi tóm tắt ư chính rồi thả vào một túi lưu trữ. Thỉnh thoảng khi rảnh, giở ra đọc lại, kiến thức ấy sẽ đọng sâu trong tâm khảm con.

Rồi lại phải học NGOẠI NGỮ CHUYÊN NGÀNH. Đa số du khách nói tiếng Anh và Pháp nên đêm đêm tôi phải tự học để nâng dần khả năng nghe –nói của ḿnh. Tâm lư khách khi ăn, họ luôn muốn biết món ăn được nấu từ nguyên liệu nào? Phối hợp gia vị ra làm sao? Nấu bằng phương pháp chế biến ǵ? Khi ăn nó sẽ tác động ǵ đến sức khỏe người ăn… Vậy nếu không có từ vựng liên quan làm sao diễn đạt cho họ hiểu được khi chính họ có nhu cầu bỏ tiền mua dịch vụ ấy?

Và trên tất cả là HÀNH VI ỨNG XỬ. Trang phục, tóc tai phải trang nhă, lời chào phải thân thiện, nụ cười phải tươi tắn…và đón đưa khách từ phút đầu đến tận phút cuối.

 

 

Cứ thế đêm đêm dù nắng dù mưa, dù khỏe hay đă mệt nhoài…tôi đều đi và về lặng lẽ như bóng h́nh cái c̣ lặn lội ven sông của nhà thơ Tú Xương một thời:

Lặn lội thân c̣ khi quảng vắng
Eo sèo mặt nước buổi đ̣ đông.

Cố và cố hoàn thành công việc ấy để kiếm những đồng tiền đem về mua thuốc cho chồng, mua sách vở áo quần…cho con. Mệt nhưng đồng tiền là động lực giúp tôi vượt khó.

Có một đêm mùa đông năm 2010, sau khi kết thúc công việc, đêm đă khuya, trời mưa lâm thâm, gió mùa đông bắc lạnh buốt đang từng đợt thổi về, tôi chạy xe một ḿnh ra khỏi ngỏ hẽm vắng của làng Phú Mộng, tiến về con đường lớn dọc sông Hương. Một bóng thanh niên từ phía chùa Linh Mụ cũng vừa chạy xe đến. Anh ta chạy xe sát bên tôi. Tôi cảm giác bất an nên phóng xe nhanh lên. Cậu thanh niên ấy cũng rú xe nhanh theo. Tôi lại cố ư đi chậm để xem sự t́nh ra sao th́ cậu ta cũng lại chạy chậm, đi sát bên tôi. Câu ta buông lời: “ Cô bé ơi sao đi đâu về khuya thế? Anh đưa em về nhà nhé!”. Lẽ ra tôi đă bật cười ̣a nhưng do đêm tối vắng lặng không bóng người nên không dám khinh xuất. Tôi cố chạy thêm đến chân cầu Dă Viên, thấy có bóng nhân viên gác chắn đường sắt đang đứng nên dừng xe lại dưới trụ đèn, hất mũ áo mưa, nh́n nó nói: “ Cháu ơi cháu nhầm rồi. Tuổi cô có thể c̣n lớn hơn mẹ cháu ở nhà đấy. Đừng chạy theo cô mà mất thời gian. Khuya rồi về nhà ngủ đi!

Nó dừng xe, lắng nghe tôi nói rồi giương to mắt ngỡ ngàng nh́n tôi, miệng lí nhí nói: “ Cháu xin lỗi! Cháu tưởng cô là thiếu nữ.”

Nó lại quay sang hỏi tôi: “ Khuya thế cô làm ǵ mà c̣n chạy xe một ḿnh? Cô không sợ à?”

Tôi trả lời : “ Cô đi làm khuya, quen rồi nên không sợ.”

Tôi lại quay hỏi nó: “Thế cháu làm ǵ mà đêm khuya c̣n chạy ḷng ṿng thế?

Dạ cháu chạy vài cuốc xe ôm. Ban ngày cháu đi học. Đêm cố làm thêm cho mẹ cháu bớt nhọc nhằn.”

Tôi buột miệng nói:” Có phải cháu từ Tây Nguyên xuống đây không?

Dạ phải, sao cô tài thế!

Cô nghe giọng phân biệt được v́ cô đă từng dạy học các tỉnh miền Trung và Tây nguyên cháu ạ.”

Vậy cô là cô giáo? Cô dạy ǵ mà về khuya thế?

Vâng, cô là cô giáo nhưng ban đêm cô cũng đi làm thêm như cháu để kiếm thêm tiền cho cuộc sống.”

Cả hai tôi và nó đều im lặng một lúc. Có lẽ do xúc cảm khi nhắc đến việc mưu sinh của ḿnh. Tôi quay sang bảo: “Thôi cô chào cháu nhé!” Rồi phóng xe đi. Nó chạy theo nói với: “ Cô ơi cho cháu đưa cô về nhà, đêm khuya cô đi một ḿnh cháu không an tâm.”

Nó chạy xe bám theo tôi. Lúc này tôi không c̣n sợ hăi mà ḷng dấy lên niềm thương cảm. Tôi đă từng dạy nhiều học sinh, sinh viên nghèo và luôn hết ḷng giúp các em. Chính những đối tượng này khi ra đời mới biết quư giá đồng tiền mồ hôi nước mắt, làm việc hết ḷng để xây dựng đất nước.

Đến cổng, tôi dừng xe rồi nói:” Đây là nhà cô. Khi nào cháu gặp khó khăn cứ đến t́m cô. Nếu có khả năng, cô sẽ giúp cháu.”

Nó lại nói lời xin lỗi và cảm ơn rồi chờ tôi vào hẳn bên trong mới rú xe chạy khuất vào bóng tối mênh mông trên đường.

Tôi vào nhà, ḷng bùi ngùi thương cảm nó.

Nhiều tháng ngày sau đó tôi không hề thấy nó quay trở lại. Tôi cũng quên dần nó.

Hai năm sau, một hôm đi làm về tôi thấy có mảnh giấy ai găm ở cổng. Mở ra xem, tôi thấy ḍng chữ: “ Cô ơi cháu đă ra trường và trở về Tây nguyên với mẹ. Cháu không bao giờ quên cô, người phụ nữ nhân hậu cháu gặp trong một đêm mùa đông xứ Huế. Cháu chúc cô sức khỏe, b́nh an.

Tôi vẫn c̣n đi làm hằng đêm. Và sẽ c̣n nhiều chuyện kể v́ nghề tôi là NGƯỜI DẪN CHUYỆN MỖI ĐÊM KHUYA.

 

Hoàng thị Như Huy


 


chân trần

art2all. net