HOÀNG TRỌNG BƯỜNG


 


MẠ TUI
(Viết cho mạ ngày Mother Day)


Nhớ ngày tui ở dà quê
Đường xa cựa ngọ đi về moải chưng
Tui thì cứ chạy lung tung
Khi va cái cột trốc sưng trán bầm

Mạ tui lấy chút muối đâm
Dỏ thêm giọt nước đắp châm cục ù
Mấy ngày cũng cứ sưng vù
Một cục bầm tím thấy như cái sừng

Cục u răng cứ nóng bừng
Tui ra tui đập củ gừng tui bôi
Bôi xong ngồi nghỉ một hồi
Gừng cay muối mặn mồ hôi đổ đầy

Bớt sưng tui lại leo cây
Leo lên cây ổi lấy tay vít cành
Khôn dè nhánh ổi tinh ranh
Nghe rắc một cái tanh banh tui rồi

Rứa là trên nhánh tui rơi
Rớt xuống cái bịch thấy trời ba ung
Ung mô ung nấy lùng bùng
Hào quang đom đóm nhảy mừng quanh tui

Hai tay tui phủi tui chùi
Áo quần lem luốc, trốc vùi lét tèm nhem
Nằm hồi tui thấy êm êm
Tay chưn chưa gãy chỉ rêm bẹ sườn

Tui quay trở lại ra vườn
Tìm bắt châu chấu chuồn chuồn tui chơi
Nghe chuồn cắn rún biết bơi
Tui cho chuồn cắn thử coai răng hè

Ngu chi ngu dữ rứa tề
Lội mô mà lội, tui đè tui bơi
Bơi đi bơi lại một hồi
Uống ba ngụm nước, hụt hơi mấy lần

May nhờ thằng bạn bơi gần
Núm tóc tui kéo hú hồn tui ra
Ba hồn bảy viá tui la
Thật là tui tởn tới tra tui trừa

Có lần đứng bóng bựa trưa
Tui đi giang nắng, giang mưa mấy lần
Mồ hôi, mưa đẫm áo quần
Cái quần xà lỏn tui mần rách tua

Chạy về xin mạ tui mua
Mạ tui cầm chủi phân bua mấy lần
Mà răng tui cứ lần đân
Đoài cho bằng được cái quần mới thôi

Hồi xưa tui phá quá trời
Cái thằng trời đánh, đánh mười Thiên Lôi
Mà răng mạ tui cứ cười
Hoang thì la rứa chứ thời thương con

Mạ ơi! Nay mạ chẳng còn
Con ngồi nhớ lại lòng còn xót thương
Công ơn sinh, dưỡng khôn lường
Ướt thì mạ chịu, khô nhường con khô

Ngày ngày bữa đoái bữa no,
Cơm thì mạ trộn sắn khô đỡ lòng
Nhọc nhằn mạ chẳng quản công
Mạ phơi, mạ sẩy, mạ đong, mạ lường

Một chắc mạ nhẫn luyến thương
Một chắc mạ chịu buồn vương một mình
Cha thì mất sớm tội tình
Bỏ mạ ở lại một mình nuôi con

Mạ ơi! Lòng mạ héo hon
Nước mắt của mạ mô còn để rơi
Dậm chưn mạ chỉ kêu trời
Hẩm hiu mạ chịu suốt đời đau thương

Mỗi khi mạ bước ra đường
"Như chó đạp lửa" mạ thường thở than
Mạ là góa phụ lỡ làng
Mới ba mấy tuổi mạ toan liệu bề

Con là cơm sống, cơm khê
Mạ nhai, Mạ nuốt chẳng chê, chẳng buồn
Mỗi thằng con, mỗi đoạn trường
Cắn răng mạ chịu vì thương con mình

Tụi con chừ có gia đình
Khôn còn chộ mạ, chộ tình mạ ơi!...



Dallas cuối tháng tư buồn
29/04/2017

Hoàng Trọng Bường

 

 

 

 

 

art2all. net