|
HOÀNG TRỌNG
BƯỜNG
NÉN HƯƠNG LÒNG CHO MẠ
Thơ Hoàng Trọng Bường
Phong Thủy diễn ngâm
Giọt lệ này con rơi trên mộ mạ
Mấy năm trời con vẫn mãi cách xa
Ít khi nào được dịp ghé thăm qua
Thắp cho mạ nắm hương lòng con nguyện
Dallas này hằng đêm con khấn nguyện
Xin cho hồn của mạ được thảnh thơi
Và an vui nơi chốn cuối chân trời
Đừng lưu luyến vì các con mạ nhé!
Đêm từng đêm nhớ thương con rơi lệ
Mạ không còn để ngồi kế bên con
Lòng dạ con mỗi lúc mỗi héo hon
Bao giọt lệ không ngăn tràn trên gối
Đêm hằng đêm con vẫn còn nhức mỏi
Thì con đây mới hiểu được đêm xưa
Mạ trở trăn, trăn trở những đêm mưa
Nghe nhức nhối khi các con say ngủ
Mạ thương con bao niềm đau ấp ủ
Thế mà con vô tình quá mạ ơi!
Đến hôm nay con hiểu đã muộn rồi
Con mất mạ một ngày xa xưa đó
Dù bây giờ con khóc, con lệ nhỏ
Thì làm sao kéo níu được mạ ơi!
Tâm hồn con giờ đau khổ rã rời
Những giọt lệ khô cằn rơi trên mộ
Mạ biết không những đêm con nằm chộ
Mạ lại về vuốt tóc rối đầu con
Mạ thương con mạ lo lắng cho con
Ôm lấy mạ con òa khóc nức nở
Nhưng mạ ơi là giấc mơ hôm đó
Con giật mình mộng vỡ nát trong đêm
Trời đêm buồn lòng con lại buồn thêm
Chăn chiếu lạnh, mạ ơi! Buồn da diết
Ngày hôm ấy mạ vẫy tay từ biệt
Khi con còn ở tận xứ Hawaii
Nhận hung tin con mắt lệ chảy dài
Con vội vã lên đường đi đến mạ
Nhưng quá trễ mạ nằm trơ cứng lạ
Mắt nhắm nghiền hai tay xếp vào nhau
Như mạ đang giấu kín một niềm đau
Mà có lẽ suốt đời không giải tỏa
Mạ nằm im trong chiếc hòm băng giá
Mà xung quanh con cháu chít khăn tang
Một màu khăn trắng toát đến ngỡ ngàng
Là báo hiệu cho con ngày mất mạ
Con lặng yên không nói điều gì cả
Anh em con đang khóc lệ sụt sùi
Nắp quan tài cây thánh giá bùi ngùi
Trong nhà chúa, lễ xong ra nghĩa địa
Cành hoa này con để vào huyệt địa
Vùi lấp chôn thân xác mạ hao gầy
Thế là con mất mạ kể từ đây
Khăn tang trắng quấn đầu con nhỏ lệ
Một tuần sau con rời xa tang lễ
Mạ lạnh lùng dưới nấm mộ cô liêu
Mạ biết không cứ mỗi lúc trời chiều
Con nhớ mạ lệ trào lên khóe mắt
Hạ-Uy-Di (Hawaii) con đi mà cúi mặt
Ngày mạ mất tình con cũng mất theo
Sóng đại dương biển động vẫn ngặt nghèo
Con giã biệt Hạ-Woai về Texas
Con đã sống những ngày buồn Dallas
Một mình con thất thểu cuối đường đi
Không còn mạ, tim con chết đơn côi
Trong cô độc con không còn muốn sống
Con sống lây lất những tháng ngày vô vọng
Anh em thì đang ở quá xa xôi
Trước mặt con, cánh cửa chắn tối trời
Con gục mặt nghe hồn con hoảng loạn.
Tháng 02/2018
Hoàng Trọng Bường
art2all. net
|