HOÀNG TRỌNG BƯỜNG




THỜI HOA MỘNG

Trở lại ngày xưa chuyện chúng ḿnh
Của thời hoa mộng áo thư sinh
Anh đem giấu kín t́nh yêu ấy
Trên cánh hoa màu cánh phượng xinh

Anh vẫn chờ em gốc phượng già
Đợi hoài cho ngày tháng năm qua
Vô t́nh ngọn gió lay hoa đỏ
Bay rụng rơi đầy áo kết hoa

Anh nhặt lên tay cánh phượng coi
T́m xem sao cánh phượng lại rơi
Phải chăng duyên đă không c̣n nữa
Mà phải rơi cho thuận ư trời

Không tin trời cũng chẳng tin hoa
V́ chưng anh hiểu đó chỉ là
Bởi v́ sơ ư nên hoa rụng
Lỡ dại tay ḿnh vuột ra xa

Chỉ có thế thôi đủ hiểu là
Đường t́nh ngăn trở bởi chia xa
Cho nên thương tiếc niềm yêu ấy
Chỉ nhớ về nhau ở khoảng xa.

09/07/2018
Hoàng Trọng Bường

~~oOo~~

 


CÁNH PHƯỢNG RƠI

Cứ mong cánh phượng đừng rơi nữa
Th́ cuộc ly t́nh của chúng ta
Có lẽ sẽ không v́ dang dở
Mà nay đành phải chịu chia xa

Cánh phượng hờn nên đă bỏ cành
Rơi chừ lăn lóc cuối đường đi
Cho t́nh xưa vẫn đau canh cánh
Bắt bóng phượng bay chẳng nghĩa ǵ

Bởi mấy năm rồi phượng vẫn rơi
Thoáng ḷng khi cánh nhẹ rung đau
T́nh yêu chưa đến thương chưa tới
Chờ đợi nên hoa đă đổi màu

Cứ đếm từng bông đỏ thắm rơi
Đếm từng chiếc lá vẫy tay chào
Gốc già như đứng yên mệt mỏi
Im lặng mà không nói tiếng nào!

11/07/2018
Hoàng Trọng Bường

~~oOo~~



LỜI TỰ THÚ

Ngày có em
T́nh yêu thương chợt đến
Ngày không em
T́nh vội vă bỏ đi

Trong thoáng ḷng
Nỗi buồn không thánh thiện
Đay nghiến hồn
Bởi tiếc nhớ liên miên

Em là ǵ
V́ sao mà xao xuyến
Mỗi bước đi
Là mỗi bước luyến lưu

Có phải chăng
V́ cách ngăn giới tuyến
Hiểu ra rằng
Tại cuộc sống phiêu lưu

Giờ hối tiếc
Những tháng ngày đă cũ
Rơi vụng về
Theo ngày tháng đam mê

Đi măi miết
Hai bàn chân tự thú
Tay vỗ về
Làm lỡ vỡ cơn mê.

12/07/2018
Hoàng Trọng Bường


 

art2all. net