h o à n g x u â n s ơ n

 

 

 
á o  n ắ n g

c̣n ngoai áo chặt. mười hai
vẫn chưa chịu rời hương mẹ
đi đâu rồi cũng lạc về
ổ rơm buổi nằm tương tế

mười hai áo không muốn thay
áo cũ phơi thơm mùi nắng
người không tẩy được ẩm mưa
có những khuôn mặt buồn đậm
bởi t́nh yêu rụng trái mùa

một thoáng qua đời hương tóc
tiếng cười len kẽ hoàng lan
chào nắng cây trưa độc vận
bài thơ ru vơng dưới tàng

có lúc nằm mơ ngỡ chết
thoái hồn lẻn chuyến đi xa
bỗng hừng sương mai. vọng dội
c̣n yêu. chưa quyến nại hà

cái áo bận lúc trời tối
vẫn c̣n hong nắng trên đồi
ví như trăng ǵn xanh ngọc
chút da mềm vẫn êm trôi


HoàngXuânSơn
17/18-5/13

 

 

art2all.net