|
Hoàng Xuân Sơn
b ă n g p h i ế n c h ư a m ò n
xin khoan dung. phiến băng ngời đá tan nước chẩy biết rồi về đâu? mai thầm. một quyến hương ngâu phảng phất như áo em. mầu hạnh nguyên xa ơi. thất lạc trăm miền một con chim nhỏ kêu triền lá đau tôi đi tìm vết thương nhàu đường hoang cư lạnh. sầu âu bốn mùa bãi đời xe ngựa phất qua bờ mắt chín tới mù lòa cửu cung chờ nhau. phương án mịt mùng chiến chinh phủ dụ niềm cung tiễn về bây giờ. nắng quái tào khê em như một chút hồn quê ngặt nghèo hoan tình đồng nội ai reo để cây lúa mọc cheo leo một mình
xin chờ sông núi hiển linh tầu qua có nhỡ đăng trình cũng cam đẹp nghiêng một thuở trăng rằm nụ hôn dù nhạt sắc cầm vẫn ngây vẫn chờ em ở nơi này cuối đời du thứ buồn lây lất nào mặt hồ im. gợn sóng. xao? chờ nghe huyết mạch chẩy vào băng tâm một ngàn năm đá nẩy mầm một trăm năm. dậy huyền ân suối vàng thôi chờ nhã nhạc sang ngang viết câu tình lụy cho hàng phục nghe thưa em. đời rộng bốn bề đừng đem ngọc thạch chắn che nhiệt nồng cửa mở rồi, phiên tuyết đông vào đây sưởi ấm xuân hồng rượu cay xin nhau mưa sũng hồn đầy đường xuyên địa phủ. luống cầy nhân gian
hoàng xuân sơn 12.oct.2010
|