h o à n g x u â n s ơ n

 

 

bất thần

mảnh khảnh sang thu
gió mùa gây như non men rượu
cổ áo sương không nḥe tâm trí
ngời lên ngời
hồng đào luồn qua vạt nắng
cửa sổ đóng mở đóng mở liên hồi mắt chớp nháy
chim vụt bay khỏi chùm xác pháo
vivaldi phóng dật qua những chặng rừng
phố ở măi đầu non

là lạ một cánh diều đen bên trời rít róng
chiếc dây đứt tung thơ ấu ngày nào
bầy sỏi lạnh lối đi dẫn vào trang viên tưởng tượng
mảnh gương đồng thiêm thiếp dung xưa
ngồi gục mặt hương hoắc áo treo vằn chân nhện
phong linh cọ ḿnh tiếng va
khẽ
chồi mơn man sóng mắt ch́m

đỏ rực lên một lần phụt tắt
bước chân son vắt vẻo hành tŕnh
môi như tím than chiều mây sẫm
về đi về thật xa khỏi tầm thức hữu hiệu
tay ở độ xanh chàm
rụng cánh sen vàng điệu tiếng chày khuya
hạnh-ẩn-mật-trầm-ḿnh-thiên-thâu-nḥe-hứng (*)
cảnh tượng đầu mùa thi sĩ mưa từng giọt
điệp trùng măi
suối xanh

gắng gượng t́nh xưa
thơ suốt một đời không cánh áo
khúc hương lần trao gửi
bẻ gập hương nguyền bất lực cơi ṭng riêng
đêm không gian hút bụi
c̣n ǵ không nơi sáng trăng nghiêng
nhạc t́nh xuân lai tiền kiếp đường trần lung ảo
ghé lại quỳnh tiêu sông ngân
thẳm mùa
mặt người điểm sao vời vợi

bất thần đổ ập xuống tàn dư
ngực khăng khăng giữ lấy
đuôi gió chiều quét buốt



hoàng xuân sơn
một tháng mười hai ngàn

 


(*) Trần Kha

 

art2all.net