![]()
hoàng xuân sơn
[ b a y m ấ t n à n g ]
hóa ra lúc tán nàng đêm thâu mùi tận mạng một cành trăng treo ngang một khúc cầm ngốn ngấu
ta đu dây hoang liêu rờn rờn đêm ma nữ môi nàng ngó rất kiêu mà thiệt t́nh rất dữ
mà ta quá lần khần như củ khoai. con kiến trời không đưa hàm ân nên để nàng tan biến
HoàngXuânSơn tháng hai mười hai
|