|
hoàng xuân sơn c h ư ơ n g h u y ề n
c h ớ n c h ở l ò n g t r ầ n
ngày đình chỉ dục lạc chim vẫn bay trên cao cây lâm sàng dưới đất hoa mận cảm hoa đào
tu. với đời tu hú lòng như chiếc miểng sành cứa vào ba vạn kiếp vẫn một mình hùng anh!
ô hay sân là si là cội nguồn lâm ly khi nào mà con suối gột rửa hết trần bì
s ắ c t ứ c t h ị
biết gì mà có với không có là có được? mà không. không là một mình ở giữa phồn ca hát vào xâm thực nghe tà vẹt bay
đ ả n h
lộng bay lộng bay lạy bông lạy mười phương đủ túi lòng hoang sơ lạy sương ở bụi ở bờ lạy vầng trăng mọc non tơ một mình
c o n g
đầu cong cong mình cong cong cúi xuống cúi xuống giữa lòng yêu thương từ khi mẹ nát vô thường cõi bàn rộng một niềm đương hộ trì nghe đời trùng thiếp vân vi vẫn con bên mẹ vàng quỳ hoa xưa như mặt trời đứng giữa trưa cúi xuống cúi xuống che vừa mật sông
c h â n
tu rằng tu một tu hai tu đi. tu đứng tu ngoài chân tu nắng mưa thì cũng một dù đứng đi thì vẫn xuân thu ẳm bồng
HoàngXuânSơn tháng hai mười một
|