h o à n g x u â n s ơ n

 

 

chuông nghe

hôm nghe chuông đổ lệch chiều
giật ḿnh bỗng nhớ đường xiêu phố nhà
mấy chục năm rồi không qua
về nằm mộng thấy giữa ṭa âm u
sững sờ. như lá mùa thu
tháng năm vàng bệnh đỏ mù tương lai
v́ đâu dông gió chạy dài
trời mưa c̣n ướt một vài riêng tư
chim bay. hồn lặng thấm từ
nửa thinh không hát phù du một đời

 



một lúc nào

gọi hồn. thiêu đứng ngh́n năm
lửa trong âm. kín
đă phần ngoài dương
cây khô. ngậm hạt bên đường
mà người đớ văi
mù phương hoại từ
chữ về. bụm ánh trăng lu
mơ bên cửa khóa
ngục tù thiết thao
quơ ai áo xống tru gào
tới phiên ngu mị c̣n khao khát đời
thả lỏng. để rơi. ch́m
rơi
trong không tận có một lời vu vơ
khoảnh khắc. của phút nghiêng giờ
rồi phong tỏa hết triều thơ tận t́nh

hoàng xuân sơn
10. 10. 2014

 

 

art2all.net