CŨNG CẦN CÓ NHAU

Quán Văn, thuở cũng cần có
nhau
Bùi Văn Phú
[Đọc “Cũng Cần Có Nhau”.
Phóng
bút của Hoàng Xuân Sơn. Nxb Nhân Ảnh 2013. 374 trang]
Năm lớp 7 ở trường
Thánh Tâm, Ngă ba Ông Tạ, tôi học văn với thày Trần Văn Thuận. Một
hôm thày kể cho nghe về vụ nổ súng tại Đại học Văn khoa Sài G̣n
trong một đêm văn nghệ với Khánh Ly, Trịnh Công Sơn. Thày Thuận
thích nhạc Trịnh và thỉnh thoảng mang đàn vào lớp hát cho học tṛ
nghe.
Những năm học cấp hai, là một học tṛ năng động nên giờ sinh hoạt
hiệu đoàn của thày Nguyễn Văn Khải tôi thường lên thuyết tŕnh, cùng
một bạn trong đội hát những ca khúc quen thuộc của Y Vân, Trịnh Công
Sơn.
Thích sinh hoạt nên ở cấp ba tôi cũng tham gia văn nghệ, bích báo
tại trường Nguyễn Bá Ṭng.
Nhưng lên đại học th́ không chỉ có ḷng đam mê hoạt động là được.
Phải là người quốc gia hay cộng sản, như một đàn anh đă nói khi tôi
và Hoà, hiện ở Úc, muốn ứng cử vào ban đại diện sinh viên khoa học
và luật khoa.
C̣n đang đi t́m sự hậu thuẫn của đảng phái chính trị th́ mọi thứ
khép lại với dấu mốc thời gian 30/4/1975.
Đến Mỹ, tôi tiếp tục hoạt động sinh viên. Cũng lại tổ chức văn nghệ,
làm báo. Tờ báo của sinh viên Đại học Berkeley, phát hành đầu tiên
năm 1979, mang tên “Nối Ṿng Tay” là ư trong ca khúc “Nối Ṿng Tay
Lớn” của Trịnh Công Sơn mà các bạn sinh viên trong và ngoài nước đă
cùng nhau cất tiếng hát vang tại trại hè trước 1975, sau khi Hiệp
định Ba Lê 1973 đă được kư.
Ở hải ngoại tôi vẫn thường theo dơi và t́m đọc các bài viết về thành
phần sinh viên học sinh tranh đấu như Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Hiếu Đằng,
Nguyễn Hữu Thái, Dương Văn Đầy, Lê Văn Nuôi, Đoàn Văn Toại. Sau
1975, đất nước ngập tràn trấn áp, lao tù, bất công khiến tôi thắc
mắc những sinh viên đă tranh đấu là v́ lư tưởng ǵ mà sao nay lại im
tiếng. Cuối thập niên 1970 có Đoàn Văn Toại bỏ nước ra đi và lên
tiếng về vi phạm nhân quyền của Hà Nội. Năm ngoái Lê Hiếu Đằng từ bỏ
Đảng Cộng sản.
Cùng với thành phần sinh viên tranh đấu, Trịnh Công Sơn là người
nghệ sĩ tôi rất chú ư v́ những Ca Khúc Da Vàng qua giọng hát Khánh
Ly đă như ngấm vào tim gan sinh viên, thanh niên giữa lúc đất nước
ngả nghiêng, chao đảo thời bấy giờ.
Câu hỏi thường được đặt ra là Trịnh Công Sơn có phải là cộng sản hay
không? Và trong thành phần lănh đạo sinh viên Sài G̣n thời đó ai
thực sự v́ lư tưởng tự do nhân bản, ai theo cộng sản.
Trong nước đă có nhiều bài báo, nhiều sách viết về phong trào tranh
đấu ở đô thị do cộng sản chủ trương hay đứng sau giựt dây.
Tại hải ngoại, mới đây có tập phóng bút “Cũng Cần Có Nhau” của Hoàng
Xuân Sơn là một đóng góp tài liệu về hoạt động của sinh viên quốc
gia, về sự thành h́nh của Quán Văn, chiếc nôi của hoạt động sinh
viên từ giữa thập niên 1960, tụ điểm của những người trẻ đầy nhiệt
huyết đă khơi dậy sinh hoạt thanh thiếu niên qua chương tŕnh CPS.
Cũng từ quán cà-phê đó đă có nhiều tài năng văn nghệ, văn chương và
hội hoạ đóng góp cho nền văn học Việt Nam Cộng hoà.
Từ Quán Văn những tiếng đàn, giọng ca của Thanh Lan, Hồng Vân,
Nguyễn Đức Quang, Lê Uyên Phương, Miên Đức Thắng, Nguyễn Quyết Thắng,
Nguyễn Hữu Nghĩa, Vũ Thành An, Tam Ca Đông Phương, Ca đoàn Nguồn
Sống, Từ Công Phụng, Phạm Duy và đặc biệt là Trịnh Công Sơn và Khánh
Ly đă bay bổng và lan toả ra khắp thành thị và thôn làng miền Nam.
Những lời ca không kêu gọi chiến tranh mà là t́nh người. Những ca từ
mang nỗi buồn cuộc chiến nhưng cũng đầy ắp nét đẹp quê hương, ấp ủ
lư tưởng dựng xây đất nước. Những kêu gào cho hoà b́nh. Những điệp
khúc t́nh yêu lung linh nhiệm mầu của mọi thời đại. Quán Văn đă là
bệ phóng cho những lời ca, tiếng nhạc đó.
Tựa sách, trích ca từ “Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau” trong một
bài hát nổi tiếng của Trịnh Công Sơn, bài “Diễm Xưa” là ca khúc
quyến rũ đầu đời đối với Hoàng Xuân Sơn, như để nói lên t́nh người
trong số bạn bè đă hiện diện tại Quán Văn và trong cuộc đời tác giả.
Những con người đầy t́nh thân ái, tính nhân bản thể hiện qua cuộc
sống, qua những công tác cứu trợ, hoạt động xă hội, qua giúp đỡ che
chở lẫn nhau, tương phản với cách ứng xử của người cộng sản đối với
anh em, bạn bè, dân tộc và đất nước trong suốt nửa thể kỷ qua.
Tác giả gốc Huế, là một sinh viên ban triết có mặt ở Quán Văn từ
những ngày đầu. Ông kể lại lịch sử rất đơn sơ của quán, với một quá
khứ trên ô vuông đất bạo tàn từ thời Tây để lại cùng những ám ảnh ma
quái đă hù doạ một vài thành viên sống ở đó. Nơi mảnh đất này, năm
1965 một quán như quán nước ven đường mọc trên nền cỏ với vài chiếc
ghế, bán vài thứ nước uống như cà-phê, nước ngọt hay chanh đường pha
chút rượu rum.
Đêm nhạc đầu tiên của quán là độc tấu tây ban cầm cổ điển với Nguyễn
Thạc. Người đến nghe không đông nhưng không khí trầm lắng giữa những
nốt nhạc thánh thót. Rồi những đêm Trầm Ca, Tâm Ca, Thần thoại Quê
hương và khi Trịnh Công Sơn cùng Nữ hoàng Chân đất Khánh Ly đến với
quán th́ là một hiện tượng, hiện tượng “Hát và Lắng Nghe”, theo tác
giả “đă trở thành một nhu cầu cần thiết cho tuổi trẻ hôm nay giữa
vùng đạn bom tủi nhục” và đă “lan dần vào các đại học; lớn dậy một
phong trào sinh hoạt đầy nhiệt huyết.”.
Từ sân cỏ Quán Văn, phong trào du ca và hát cộng đồng đă lan toả
trên đất miền Nam qua những sinh hoạt của các đoàn thể xă hội, học
đường, tôn giáo.
Giữa những chuyện kể về sinh hoạt quán với cả trăm bạn cùng chí
hướng, tác giả đặc biệt ghi đậm nét về người nhạc sĩ tài hoa Trịnh
Công Sơn, về ca từ và quan hệ của nhạc sĩ với bạn bè. Ít có ai biết
được trước Khánh Ly đă có Hà Thanh (mới qua đời ngày 1/1/14 tại
Boston) hát nhạc Trịnh. Cũng ít ai biết được Hoàng Xuân Sơn có lúc
đă thay Trịnh Công Sơn đệm đàn cho Khánh Ly hát.
Có ghi lại buổi nhạc đầu tiên, nhưng tác giả không nói đến buổi văn
nghệ cuối cùng ở Quán Văn là khi nào và nội dung ra sao. Độc giả chỉ
có thể liên tưởng rằng sau khi dọn về trường văn khoa, đêm văn nghệ
đầu tiên ở giảng đường mới do những thành viên Quán Văn tổ chức là
vào Giáng Sinh 1967, cũng là dịp bầu cử ban đại diện văn khoa. Đêm
văn nghệ có súng nổ mà tôi chỉ được nghe thày dạy văn kể thoáng qua
cách đây đă mấy chục năm, nay được đọc tác giả thuật lại chi tiết.
Buổi văn nghệ có Trịnh Công Sơn, Khánh Ly hát và cả chính tác giả đă
cùng Ngô Vương Toại, Hoàng Xuân Giang, Trịnh Công Sơn đồng ca trước
hàng ngh́n sinh viên đến nghe. Hôm đó cán bộ cộng sản nội thành đă
lên cướp micrô, tuyên bố mừng 7 năm ngày ra đời của Mặt trận Giải
phóng miền Nam và nổ súng vào Ngô Vương Toại, ứng cử viên ban đại
diện sinh viên. Cao Sơn Nguyễn Văn Tấn (mới qua đời ngày 22/12/13 ở
San Jose) muốn cứu bạn ḿnh cũng bị ăn đạn vào chân. May mắn không
ai tử thương. Trịnh Công Sơn đă ghi lại bi kịch của đêm ca nhạc đó
qua ca khúc “Nhân Danh Ai”. Ngô Vương Toại là ứng cử viên trong một
liên danh gồm Phạm Tài Tấn, Phạm Đông Bách, Bùi Bảo Trúc, Phạm Vân
Bằng... Sau khi bị bắn trọng thương và phải nằm bệnh viện một thời
gian th́ thay Ngô Vương Toại ra ứng cử là Nguyễn Ngọc Ngạn, hiện là
nhà văn và MC của Thúy Nga.
Sau vụ nổ súng, tác giả về Huế đón tết bên mạ. Trịnh Công Sơn cũng
về cố đô xum họp với gia đ́nh. Khi Tổng công kích Mậu Thân xảy ra
th́ cả hai phải chạy trốn tử thần, t́m nơi trú ẩn tại một trường học
trong nhiều ngày. Thoát chết, để gia tài nhạc Trịnh có “Bài ca dành
cho những xác người” là dấu tích của cộng sản bạo tàn. Thoát chết,
để sau nhạc sĩ đóng phim “Đất khổ” về Tết Mậu thân, về con người và
những bài ca của chính ḿnh nhưng lại bị cấm chiếu ở miền Nam, chỉ
mới được phổ biến ở Hoa Kỳ chừng chục năm trước. Ôi cũng là những
nghịch lư của chiến tranh Việt Nam.
Quán Văn sau Mậu Thân cũng tan hàng v́ nhiều thành viên nhập ngũ, có
những người bị cảnh sát “cum” và giam nhiều ngày v́ nghi là cộng sản.
Giấy khai tử nơi này là quyết định của chính phủ cho xây thư viện
quốc gia trên nền đất của quán.
Hoàng Xuân Sơn, một thi sĩ với nhiều tập thơ đă xuất bản và sống ở
Canada từ năm 1981, đă ghi lại nhiều cảm xúc qua những ḍng thơ về
cuộc đời, về một thời, về những ǵ ông đă trải qua và về bạn bè. Mỗi
người trong ông là một kỉ niệm khó quên, sâu đậm nhất là người em
Hoàng Xuân Giang chết khi c̣n trẻ v́ bạo bệnh, rồi Trịnh Công Sơn,
nhà văn Hoàng Ngọc Tuấn tác giả “Ở Một Nơi Ai Cũng Quen Nhau”.
Những trang phóng bút là cuốn sổ đời Quán Văn, có người thành danh
có người bạc phận. Những cái chết trẻ ở chiến trường xưa. Những bạn
cũ của quán ra hải ngoại và chết dưới tuổi 70 có phải là một cái
huông? Đọc để t́m lại bạn bè phiêu bạt tha hương c̣n ai mất ai. Đọc
để cùng nghĩ về một vài nhân vật huyền bí từng quanh quẩn bên quán
như Quasimodo, như anh binh nh́ lính Mỹ sơi tiếng Việt được đặt cho
cái tên David “Copperfield”.
“Cũng Cần Có Nhau” là một khẳng định, cùng với những bài viết của
bạn bè như Từ Thức Trần Công Sung, Phan Thanh Tâm, bài phỏng vấn
Hoàng Xuân Sơn do Bùi Văn Phú thực hiện và đều có in trong tập phóng
bút, theo đó Trịnh Công Sơn trước năm 1975 không là cộng sản.
Nếu nhạc sĩ có đổi sang mầu cam th́ chỉ từ sau ngày oan nghiệt khi
Trịnh Công Sơn ghé qua nhà kêu anh em Sơn/Giang cùng lên đài hát
“Nối Ṿng Tay Lớn” mà trong lo âu hoảng loạn tác giả đă từ chối.
Sau 1975, Trịnh Công Sơn có lời nhạc:
Em ra đi nơi này vẫn thế
vẫn có em trong tim của mẹ
thành phố vẫn có những ước mơ
vẫn sống thiết tha
vẫn lấp lánh HOA trên đường đi…
Và Hoàng Xuân Sơn có nhận xét:
“Không! Không hẳn thế đâu! “lấp lánh hoa”! hoa ǵ? Hoa [nặng] hoạ
th́ có!”
“Cũng Cần Có Nhau” cho độc giả hiểu được nhiệt huyết và tấm ḷng của
những sinh viên quốc gia trong một thập niên dầu sôi lửa bỏng của
quê hương trước khi đứt phim. Tập sách cũng là chứng nhân của một xă
hội miền Nam tương đối tự do, thể hiện qua những ca từ, qua sinh
hoạt văn học nghệ thuật.
Tiếc là hoài băo và nhiệt t́nh của những thành viên Quán Văn, mà
nhiều người đă vào đời, như Hoàng Xuân Sơn, đă không có cơ hội đem
những lư tưởng nhân bản để phục vụ đất nước lâu dài hơn sau ngày
30/4/1975.
*
Tác giả là một trong những người sáng lập và từ năm 1979 đến 1983 là
thành viên ban chấp hành Hội Sinh viên Việt Nam tại Đại học
Berkeley, California. Ông hiện dạy đại học cộng đồng ở California.
© 2014 Buivanphu.wordpress.com
Nguồn :
Vietbao.com
art2all.net