CŨNG CẦN CÓ NHAU

Tạp Ghi Văn Nghệ.
Đọc “Cũng cần Có Nhau”-Phóng Bút Hoàng Xuân Sơn.
Nguyễn Mạnh Trinh.
Đối với tôi, dù có viết văn xuôi hay tùy bút, dù có viết hồi kư hay
phóng bút, Hoàng Xuân Sơn cũng vẫn là một thi sĩ. Ông đă viết với
cái tâm của một người làm thơ lăng mạn nhẹ nhàng nhưng tràn đầy cảm
tính. Viết để kể chuyện, để nói về những điều ấp ủ trong tâm nhiều
năm không quên được th́ cũng chỉ là phong cách rất thơ để t́m lại
những mảnh đời và những khung trời, những nơi đă sống và để lại
những kỷ niệm. Ai mà không nâng niu những tâm tư mà đôi khi coi đó
như một phần cuộc đời ḿnh. Hoàng Xuân Sơn đă viết” Cũng Cần Có Nhau”
h́nh như trong tâm cảm ấy.
Thơ của Hoàng Xuân Sơn phảng phất nỗi buồn dù tâm sự với ḿnh hay
phác họa người khác, dù nhắc đến quê cũ của ḿnh hay quê quán của xứ
tạm dung nước người. Cái nỗi buồn ấy tuy nhẹ nhàng nhưng là một nỗi
ám ảnh không nguôi khi cầm bút. Không biết đó có phải là nỗi buồn
của tuổi trẻ thời năm xưa, của đất nước chiến tranh, của một xă hội
bị thay đổi bởi nhiều biến cố tác dụng vào đời sống mỗi người một
cách mănh liệt. Khi chúng tôi lớn lên, những năm của thập niên 60,
biết bao nhiêusự việc tác động đến tuổi trẻ. Những phong trào văn
hóa thời thượng Tây phương. Những cuộc biến động chính trị gây ra
bởi các phù thủy lănh đạo và những ngoại cường chi phối. Trong tâm
tưởng của tuổi mới lớn có biết bao mộng ước của đội đá vá trời.
Những cuộc xuống đường băi khóa, những cuộc biểu t́nh của sinh viên
học sinh thời đó đă nuôi nấng biết bao nhiêu giấc mơ lănh tụ. Và
h́nh như, cũng có những kẻ hoạt đầu đón gió thành công trong một
giới hạn nào đó.…
Có người tuổi trẻ như Hoàng Xuân Sơn, lăng mạn như thuở ôm cây đàn
bước vào đời và trong ḷng ao ước một chút đóng góp nhỏ nhoi cho xă
hội. Thời kỳ ấy chắc có nhiều ghi nhớ. Thuở xa xưa ấy chắc không thể
nào bị xóa mờ trong tiềm thức. Dù bây giờ đă qua tuổi bảy mươi nhưng
nỗi niềm ấy vẫn không nguôi nhắc nhở. Lúc là một người tuổi trẻ say
mê âm nhạc, hay là một sinh viên hoạt động xă hội, hay là một chàng
thanh niên có chút bụi đời làm sáng cho tuổi thanh xuân, mẫu người
ấy có lẽ đáng yêu hơn cho cuộc sống những khi về sau nh́n lại. Cái
ngây thơ bồng bột, cái suy luận đơn giản dễ dàng của ngày mới lớn
trân quư hơn từ những khởi đầu của những tâm hồn trong sáng chưa
quay cuồng vật vă với đời…
Hoàng Xuân Sơn tâm sự: “Tôi không có ư định viết hồi kư. Viết hồi
kư đ̣i hỏi phải có một đầu óc khá minh mẫn để ghi lại sự kiện rơ
ràng minh bạch như đen với trắng. Ví dụ như ngày tháng địa điểm…
Thời gian, không gian cần có sự chính xác. Hỡi ơi! Trí năo tôi giờ
này đă mụ mị mất rồi! Hơn thế nữa trong các thể loại văn chương, cầm
bút viết một bài văn cho ra hồn với tôi thật là vạn nan, Tôi là một
kẻ làm thơ lưng chừng ở sự lười biếng. Lâu lâu có cảm hứng rị mọ một
vài câu vần vè vật vạ. Bởi khó khăn thế nên tôi không hề có ư định
viết hồi kư cho đến khi dăm ba bằng hữu ngồi tán dóc thuật chuyện
đời xửa đời xưa, nghe tôi có dính líu ít nhiều đến sinh hoạt thời
sinh viên trai trẻ, thời của Quán Văn có đông đảo anh chị em văn
nghệ sĩ.. đă khuyến dụ tôi ghi lại quăng đời này qua những sự kiện
của một thời đại đáng ghi nhớ…”
Đọc ‘ Cũng Cần Có Nhau” để thấy bâng khuâng trong ḷng. Những người
muôn năm cũ. Hồn ở đâu bây giờ? Một thời thế đă qua. Cuộc chiến đă
tàn. Người bên này và bên kia đại dương có chăng chỉ c̣n là kỷ niệm.
Của một thời tuổi trẻ. Của những ngày mà tuổi thanh niên ấp ủ giấc
mộng lên đường. Ṿng quay nghiệt ngă của thế sự đă cuốn mọi người đi
trong những cơn lốc mịt mù. Những khuôn mặt của một thời. Trịnh Công
Sơn. Hoàng Ngọc Tuấn. Ngô Vương Toại. Hoàng Xuân Sơn. Khánh Ly…Đời
sống biểu hiện từ những khía cạnh khác thường. Rong chơi nhưng chẳng
phải vô tư vô cảm. Bụi đời nhưng vẫn giữ ǵn những nét đẹp nhân bản
truyền thống. Có một lúc, âm nhạc là một thứ ma túy. Không c̣n phải
là những câu ca nốt nhạc b́nh thường. Mà là những nhịp rung của trái
tim ứa tràn cảm xúc. Nhưng có khi , lại là tác phẩm của những tên
phù thủy lợi dụng tuổi trẻ trong một mưu đồ chính trị. Người Mỹ,
Cộng sản, tạo những hỏa mù, những cảnh tượng của thật giả lẫn lộn.
Ôi! Tuổi trẻ Việt Nam…thế hệ chúng tôi bước vào đời trong những
khung cảnh ấy.
Những khuôn mặt tuổi trẻ của Quán Văn ngày xưa tới nay có nhiều
người nổi tiếng. Như Hoàng Ngọc Tuấn đă nổi danh một thời v́ những
truyện ngắn viết về tuổi mới lớn mà một trong những truyện ngắn đầu
tiên làm nổi danh tên tuổi nhà văn là truyện viết trong khung cảnh
của Quán Văn với những nhân vật đáng yêu đáng nhớ. Như Trịnh Công
Sơn, nhạc sĩ của t́nh ca, của nhạc phản chiến, của những tâm tư tuổi
trẻ có chút phẫn khíchthân phận nhược tiểu, người đă được chính
quyền Cộng Sản và những con buôn văn nghệ trong nước “phong thánh”
cho mưu đồ ích lợi riêng tư và bị xỉ mạ phê phán nặng lời từ những
người tị nạn.
Hoàng Xuân Sơn kể về Trịnh Công Sơn, nhắc lại những kỷ niệm một thời.
Đă có rất nhiều người nói đến Trịnh Công Sơn về con người nghệ sĩ và
con người chính trị. Có người nói ông chỉ là một chân dung thuần túy
âm nhạc nên tách ra không nhắc đến những việc ông làm như hát “ Nối
Ṿng Tay Lớn” trên đài phát thanh Sài G̣n ngaỳ 30 tháng tư năm 1975
hay làm “ văn công” cho chế độ cầm quyền sau 1975.
Nhưng lại có người cho rằng không thể có hai con người Trịnh Công
Sơn biệt lập. Mà cả hai con người ấy chỉ là một của một kẻ đón gió
có mưu vọng cá nhân, của những hành động mà con người Cộng Sản gọi
là văn nghệ phục vụ chính trị.
Với riêng tôi, trong cảm quan nhận thức của ḿnh, h́nh như khó để có
một kết luận xác đáng. Thú thực tôi đă đọc rất nhiều bài viết của cả
hai phía- bênh vực và công kích nhưng vẫn thấy ḿnh vẫn c̣n có nhiều
điều suy nghĩ đối nghịch nhau. Tôi yêu t́nh ca Trịnh Công Sơn nhưng
vẫn nghe gờn gợn cảm giác thế nào khi có người gọi là “ Nhạc Trịnh”
một thứ nhạc tạm gọi là thời trang của một thời thế nào đó. Nhạc
Trịnh Công Sơn,những Chiều Chủ Nhật Buồn , những Diễm Xưa, những
Tuổi Đá Buồn, những Hạ Trắng..,đă hiện diện trong đời sống tôi không
thể quên lăng không thể tách rời. Bởi v́, ở đó là tuổi trẻ tôi, của
mơ mộng ngây thơ ngày mới lớn, là những ước mong hay ảo vọng cũng
thế của tuổi thanh niên. Có phải người ta hay ngóng về phía kỷ niệm.
Cho nên vẫn không quên được dĩ văng của một thời hoàng kim. Riêng
tôi không thế, tôi không có điều ǵ “ vàng son” để ḿnh ấp ủ. Là học
sinh rồi sinh viên, cặm cụi với sách vở tuy cũng có lúc ham chơi
nhưng không phải là thành phần hưởng thụ cuộc sống ở thành phố. Thế
mà, khi nghe lại những bản nhạc cũ, những tiếng hát xưa lại nao ḷng
nhớ về những không gian, thời gian đă qua của kư văng.
Tôi yêu nhạc t́nh Trịnh Công Sơn bao nhiêu th́ không ưa nhạc phản
chiến của ông bấy nhiêu. Nhất là khi vào lính. Những đêm cấm quân
cấm trại, trốn được ra phố, đi ngang con đường Hoàng Diệu ở Pleiku,
nghe lồng lộng những câu hát mở volume thật lớn của rạp hát Thanh
B́nh “Ta đă thấy ǵ trong hôm nay. Cờ bay trăm ngọn cờ bay”,
chợt thấy nổi giận v́ tưởng ḿnh đang sống ở một thành phố nào của
miền Bắc kêu gọi đứng dậy. Khi ấy h́nh ảnh của những thằng bạn đă
chết trong cuộc chiến hiện về, phẫn nộ, chua chát…
Nhưng đến buổi sáng ngày 30 tháng tư năm 1975, khi Trịnh Công Sơn
tay đàn miệng hát Nối Ṿng Tay Lớn th́ con người đón gió họat đầu đă
rơ ràng. Không phải những Kinh Việt Nam , Ca Khúc Da Vàng sáng tác
trong những hoàn cảnh t́nh cờ theo cảm hứng mà la một sự cố công
theo một chủ đích chính trị đă được sắp sẵn từ trước.
Trong một bài phỏng vấn của Bùi Văn Phú, khi được hỏi có người cho
rằng Trịnh Công Sơn bênh vực và hay đứng về phía Cộng sản, Hoàng
Xuân Sơn trả lời “Mọi tranh căi về vị thế chính trị của Trịnh
Công Sơn đối với đất nước cho tới giờ này dường như vẫn chưa ngả ngũ.
Trịnh Công Sơn là quốc gia hay Cộng sản? Chung quanh vấn đề này đă
xuất hiện nhiều bài viết từ nhiều phía bênh vực Trịnh Công Sơn rất
hiếm hoi, phía quy kết là Cộng sản gộc hay “ăn cơm quốc gia thờ ma
Cộng sản” th́ rất đông đảo, phía những người thương và hận Trịnh
Công Sơn tức vẫn yêu nhạc Trịnh nhưng hận ông về sự phản bội; và
cánh hùa theo đánh hôi Trịnh Công Sơn để tự đánh bóng ḿnh đông đảo
không kém.
Theo nhận định rất chủ quan của tôi( tức Hoàng Xuân Sơn) với tư cách
một người bạn đă từng sinh hoạt chung với nhau nhiều năm, thời điểm
bấy giờ Trịnh Công Sơn chưa hề là Cộng sản! Những ca khúc của anh,
cụ thể là Ca Khúc Da Vàng chỉ mang tính chất phản chiến cho dù có
quy kết những ca khúc này làm lợi cho địch, cũng không thể chối bỏ
khuynh hướng nhân bản chống lại cuộc chiến phi nhân tương tàn. Nếu
Trịnh Công Sơn là một cán bộ Cộng sản gộc có bề dày tuổi Đảng th́
không thể viết “Hai mươi năm nội chiến từng ngày…”. Trừ trường hợp,
giả thiết, Trịnh Công Sơn là một điệp viên Cộng sản cao cấp, che dấu
hết mọi căn cước của ḿnh để ăn dầm nằm dề trong ḷng đich làm công
tác ru ngủ đối phương tạo thành tích lớn cho cách mạng. Tôi không
tin như thế. Và quả đúng vậy th́ Trịnh Công Sơn sau năm 1975 sẽ trở
thành một anh hùng dân tộc của phía bên kia. Nhưng Trịnh Công Sơn
không hề được công kênh và chỉ là một con chốt trên bàn cờ thí.
Sau này khi gặp lại Trịnh Công Sơn một lần duy nhất ở Canada, một
vài bạn cũ và chính tôi cũng nhận thấy anh có phần biến chất, một
người đă từng được hưởng ơn mưa móc của chế độ mới qua cách suy nghĩ
diễn đạt và ứng xử. Như thế từ thời điểm này, bảo Trịnh Công Sơn là
người của Cộng sản th́ cũng không ngoa.”
Hoàng Xuân Sơn trong ” Cũng Cần Có Nhau” viết về nhiều người từ Quán
Văn và sau này nổi tiếng. Ông viết và kể lại một sinh hoạt văn nghệ
đáng yêu của một thời kỳ mà bất cứ ai đă sống ở Sài G̣n trong giới
trẻ đều quen biết. Quán Văn chỉ là một quán cà phê ở trong khuôn
viên trường Đại Học Văn khoa cũ nhưng là nơi tụ họp của những người
trẻ tuổi và từ đó đă gây ra được một phong trào văn nghệ khá phong
phú.
Hoàng Xuân Sơn viết: “Khu đất này đă sản sinh ra một đội ngũ văn
nghệ đông đảo, thành danh, rất hùng hậu tiêu biểu cho một thời kỳ
sinh hoạt thanh niên sinh viên rầm rộ của thập niên 60 , có thể nói
rộng hơn: Khu đất khám lớn cũ là tụ điểm xuất phát của nhiều tài
năng, trong đó có những người đă thành danh, có người mới phất. Có
thể kể về ca nhạc( sáng tác và tŕnh diễn) có Phạm Duy, Trịnh Công
Sơn, Từ Công Phụng,Nguyễn Đức Quang, Hoàng Xuân Giang, Ngô Mạnh Thu,
Giang Châu…;Khánh Ly, Thanh Lan, Hồng Vân, Diễm Chi, Phương Oanh,
Ban Tam ca Đông Phương, Ban Trầm Ca, Ca Đoàn Nguồn Sống, Phong Trào
DuCav.v.( chưa kể những khuôn mặt văn nghệ nổi tiếng sinh hoạt ở
những tụ điểm ngoại vi nhưng có liên quan đến Quán Văn như Lê Uyên
Phương ở Thằng Bờm, Vũ Thành An/Thế Dung, Phạm Trọng cầu ở Hội Quán
CâyTre) Về văn thơ báo chí viết lách có Đỗ Quư Toàn, Hoàng Ngọc Tuấn,
Trần Tuấn Kiệt, Nguyễn Thụy Long, Nguyễn Nghiệp Nhượng,Phạm Quốc Bảo,
Phạm Xuân Đài, Đào Trường Phúc, Trần Công Sung,Hồng Khắc Kim
Mai,Nguyễn Đạt, Cao Huy Khanh, Đặng Phùng Quân, Cung Vĩnh Viễn, Bùi
Bảo Trúc, Lê Thiệp. Đỗ Ngọc Yến, Y Dịch Lê Đ́nh Điểu, Phan Thanh Tâm,
Ngô Vương Toại, Nguyễn Huỳnh, Cao Sơnv.v. Về hội họa có Nguyễn Trung,
Đinh Cường, Trịnh Cung, Bé Kư, Hồ Thành Đức, Nghiêu Đề, Mai Chửng,
Lê Thành Nhơn, Cù Nguyễn , Lâm Triết…”
“Cũng Cần Có Nhau” nhắc đến Hoàng Ngọc Tuấn: “Tuấn ơi hào hoa một
thời c̣n đâu tóc bồng cỡi Honda khói phun vát ngược gió! Nguyễn Đạt
vẫn nh́n ra như thế. Hoàng Ngọc Tuấn c̣m cơi trên những vỉa hè Sài
G̣n giờ đây. Bá thở một đời ôm lấy độc cô, và giờ cu li nằm suốt li
b́. Vĩnh Biệt Phố sẽ đi về mô? Này ơi Cô Bé Treo Mùng có c̣n đâu đó?
Tháng tư cá. Mơ hồ lung ảo. H́nh như là T́nh Yêu. H́nh như ai? Tất
cả h́nh như…
H́nh Như. Hoàng Ngọc Tuấn:
Thất thanh rồi nỗi đoạn trường
H́nh như nắng đợi
Cuối vườn chiêm bao
H́nh như giọt tượu đă trào
Giọt nước đă tạnh
ngàn sao nhục h́nh
h́nh như h́nh như là t́nh
yêu vô lượng kiếp
mà h́nh như chưa
nhắm mắt
bết ngọn tóc đùa
khô tay gương lược
hết mùa lâm ly
h́nh như không có thầm th́
yên lặng của gió
và quỳ hoa
bay
“ Cũng Cần Có Nhau” viết về người em, nhạc sĩ Hoàng Xuân Giang, một
người trẻ có tài mà mất sớm:
“ Tôi đi trước. Mạ và Giang c̣n ở lại. Trong tâm cảm anh em ruột
thịt sẽ chia ĺa, Hoàng Xuân giang viết nhiều ca khúc rất cảm động.
Nhớ măi hôm gặp gỡ quán bên đường, có Sơn/ Hà/ Tịnh; có Nguyễn Ánh
9, Có Cung Piano, có Vui Saxo…và nhiều bạn hữu khác, Giang và tôi
cùng hát bài Ngày Sau Sẽ Nhớ…Quên, một sáng tác của Giang:
Rồi đây xa xôi-mỗi người một nơi
Biết t́m đâu những bạn bè thân quen
Một khi xa xôi- núi đồi biển sông
sẽ là ai-ḷng mỏi ṃn trông theo
Rồi khi xa măi-đất trời rộng thênh
Tiếng ai gọi ai nghe buồn tênh…”
Tới điệp khúc- Rồi đây sẽ cách xa-biết đâu đời có gặp- bạn bè những
đứa quen- mất c̣n là những ai?… tự nhiên anh em nh́n nhau và cùng
bật khóc. Mọi người chan theo cảm xúc ngùi ngùi. Và cùng rơi lệ. Ôi
ḍng nước mắt trong tim- chảy lai láng vào hồn-nửa đêm gọi đến ḿnh…”
Tác giả “ Cũng Cần Có Nhau” làm thơ cho người em , đứt ruột:
“thời gian bứng người đi một nẻo
gặp đâu mà nói chuyện tâm t́nh
thà tôi giọt rượu hồ quên lăng
trong đáy ly em bóng chập chùng
không gian đă có ǵ trắc trở
đường cũng buồn chia vội nhánh hoang
nghe tôi máu huyết cùng băng hoại
theo vết dao đâm buốt ngọn ngành
thà em trở lại một lần thôi
góc nhỏ ḷng đêmtôi vẫn ngồi
vẫn đợi em chờ nghe rụng bóng
nghe khói xông mù giữa mắt môi”
Tôi đọc phóng bút của Hoàng Xuân Sơn trong tâm cảm của một người đi
ngược ḍng thời gian t́m về những ngày tháng đă qua không trở lại.
Một chút bùi ngùi, của một kẻ nh́n về quá khứ cảm khái. Một chút xót
xa, của tuổi trẻ lớn lên trong buổi chiến tranh. Cuộc sống lúc đó,
của những cánh chim non ngưỡng vọng trời cao, đứng bên bờ tổ, chưa
tiên đoán được những cơn băo dông sẽ tới. Những trang sách giở ra
những mảnh đời và những phận đời. Từ cái tổ nhỏ nhoi là Quán Văn,
những cánh chim bay đi theo những ngơ đường riêng biệt của ḿnh. Bao
nhiêu năm nh́n lại, kẻ c̣n người mất, kẻ ở bên này , đứa ở bên kia,
tất cả cuốn trôi theo con lốc không ngờ tới . Để bây giờ chỉ c̣n là
kỷ niệm và biết đâu sẽ là hành trang của một cuộc ra đi tiếp theo.
Cám ơn Hoàng Xuân Sơn với Cũng Cần Có Nhau. Nếu có ai, bây giờ, c̣n
muốn biết và t́m hiểu về tuổi trẻ một thời ngày xưa, hăy t́m đọc để
giở những trang sách và chia sẻ với những nỗi niềm có thể là riêng
của một số người nhưng cũng có thể là chung của thế hệ đă sống và
lớn lên trong oan nghiệt và cay đắng của một cuộc chiến vô lư.
art2all.net