|
hoàng xuân sơn
D
á m x ú i [ d ú i x á m ]
Ờ, mà thiệt ta! Nghiệm cho cùng thơ thẩn nỏ có chi mô ḷng tḥng. E
rằng c̣n cụt ngủn cụt ngẳn là đằng khác : Rứa là răng?
Ông Bàng Giúi bảo rằng thi sĩ là gă làm thơ. C̣n thơ là cái chi chi th́
ông nỏ biết. Mà biết làm ǵ cho mệt nhể? Thêm ba cái chuyện thơ hay/thơ
dở thiệt khó mà phân định [Khó dàng trời!]. Như ở sắc vóc : xấu đẹp tùy
người đối diện, th́ ở văn chương thi phú; việc thẩm định mức độ hay ho
cũng do nơi cái sự « nhân tâm tùy mạng . . . mỡ ». Nên chi khó ḷng
màđóng vai bề trên, cấp côi, để phán rằng cơi viết anh này chị nọ chưa
đủ mấy thành công lực. Chưa có tuyệt chiêu. Thậm chí phải đạt tới chỗ vô
chiêu thắng hữu chiêu để múa bút vào nơi chốn thẩn-thơ-liên-tồn-rất-mực.
Rốt cuộc thơ thẩn vào ra lên xuống. Nhập hay xuất cũng chỉ là chuyện cà
rỡn như Bùi tiên sinh đă cợt cười : « vui thôi mà! vui thôi mà! ».
Hỡi ơi ta cũng đồng ư với người rằng không nên xúi dại con người ta nhào
vô cái cơi mộng mị ưu phiền tư lự ấy [ quê mẹ đấy, ưu phiền nhiều quá lắm
. . .]. Cứ ở vậy, thà ở vậy cho xong ! Nhưng hà cớ ǵ có ông bạn lại bảo
: « mần thơ là lộc thánh trời ban, đừng bỏ qua, rất uổng! ». Vậy th́ “
ǵ cớ hà ”ḿnh không [dám] xúi bẫy thiên hạ nhào vô xí phần? Gương ông
thần Luân Hoán đó : một đời mần thơ chung thủy nên trời cho lộc . . . T
H Ơ dài dài. Sợ chiều se lạnh nước ṃn da [ không có răng mô! ] Sợ trăng ngă xuống thềm rêu mục [ ông trăng Liên Xô đă thắt cổ chết tự hồi nẳm ]
Sợ cả đêm hoang [ không c̣n đêm hoang vu nữa mô. Đêm bây giờ đông ken
người vui như hội ] gió thổi nhà [ cao ốc mươi mười lăm tầng mọc lên như
nấm, đâu c̣n nhà trống cửa ngơ toang hoác nữa mà sợ . . . phải gió ].
|