h o à n g x u â n s ơ n

 

 

KHÓC CHỊ
           Chị Hoàng Hương Thuỷ
           ra đi sáng sớm ngày 26 tháng 7 năm 2017


nhủ phôn. chưa kịp phôn
cứ chần chờ chần chờ
chị đi rồi mới thấy
tuổi đời ḿnh chơ vơ

chị là người chia sớt
chút hương văn đầu đời
không có chị em sẽ
lạc dấu hồng tinh khôi

em sẽ không là em
em đă không c̣n chị
chân nhang mù vọng tộc
biền biệt đáy hương trầm

tối tăm ôi tối tăm
đau ḷng ôi đau ḷng
chị đi rồi mới thấy
buổi vàng chiều xa xăm

khóc. đâu chỉ là lệ
là quặn thắt không cùng
là nỗi niềm kể lể
với đêm dài mông lung

người đă xa rồi
đất không níu lại
có nh́n theo măi
chỉ nh́n theo thôi*

[nhớ bài Thư Xuân Gởi Chị**
bây giờ trời đất nín thinh]


*thơ, Trần Vấn Lệ
** thơ, Hoàng Xuân Sơn


 

~~oOo~~



THƯ XUÂN GỞI CHỊ

Chị ở bên kia bờ đông hải
bảy năm trông ngóng một ngày vui
cha con cách trở đường muôn dặm
t́nh nghĩa phu thê luống ngậm ngùi

Chị vẫn mưa chiều chăn gió sớm
đằng đẵng sương khuya gối mộng ngày
đêm dài bóng nhớ hồn thanh sắc
con lớn buồn như ngọn cỏ may

Sao khiến mẹ già đi xa xứ
em lạc quê nhà như kiếp chim
chị c̣n ở lại trồng thương nhớ
trên mảnh đất khô tưới lệ mềm

Muôn trùng ly cách ai mà chẳng
nghĩ đến người thân buồn nát hồn
cuồng chân bó gối sầu vô tích
tay dài không với nổi hoàng hôn

Nhớ quá chiều năm xưa áo mới
xuân hành rạng rỡ chị cùng em
chị c̣n giữ lại vành khăn ấm?
em áo tha hương đă bạc sờn!

Xuân vẫn âm thầm nghinh bóng giặc
phố phường chắc hẳn vắng người qua?
có chăm hương lửa hồn linh khấn
một buổi mai thiêng sáng lại nhà!

Chị ở bên kia bờ đông hải
bao giờ kể chuyện một ngày vui
để cho tâm sự tṛn thao thức
và chốn yên vui măi với đời


hoàng xuân sơn
Viễn Phố, 1988
Laval, Québec – Canada; 26/7/2017

 


art2all.net