hoàng xuân sơn

 

 

n g ừ n g t r ô i


lưu vong lưu vong
chìm. ngân . . .
[ tặng Trịnh Y Thư ]


 

 

khi đứng lại. đã cùng trôi nổi. ngắm
dãi mây chiều. buồn ngoạt xứ. vàng hoe
hạt bụi xốn. đất trời. con mắt nhặm
cố hương ơi. hồn binh tướng quặt què

ai biết được đi thẳng cò o ngón
ba mươi năm. trời. dễ sợ chưa tề
quê nhà đấy. chưa một lần trở lại
vẫn lơ là nơi cuộc sống mô tê

khi đứng lại. bạc tóc cùng sương trắng
cùng ngàn lau thiêm thiếp bãi sông nằm
nước mãi xiết. mà đời người không tịnh
tháng vẫn đầy từng mũi nhọn dao năm

rồi bóng chữ. rồi câu thơ trầm hoặc
vết thương già chưa nguội. vết thương tươi
rồi thân nhiệt không còn ai tạo tác
sẽ tìm đâu ngan ngát một phương cười
 

 



c h ă m l y

hát cùng tôi
hát cùng em
hát chung một nỗi đau
mềm. dưới tim
hát đêm đen
mặt trời chìm
hát ngày trăng góa
hồn chim lạc trời
hát về quê cũ xa xôi
con đường lưu xứ mù khơi biển dài
hát mùa mưa lũ tràn vai
thành xưa
quách cũ
chiều phai dáng chiều
hát âm. trầm
khúc hoang liêu
và em. tôi nữa
khúc tiều tụy
ngân

Hoàng Xuân Sơn
19 novembre 2001

 

trang hoàng xuân sơn

art2all.net