|
hoàng xuân sơn
s á u c h ữ . t h á n g b ả y
m ắ t s â u
lờ đờ trăng. ngôi. bàng quang cái xoáy buốt vào tâm sự cây nằm nghe lá cháy. vàng [ tưởng tượng mùa thu chẩy về ] trôi. vàng trôi buồn tứ xứ
những câu thơ ḍ đường đi bước. như thói quen hành hạ nơi mờ sương tóc viễn ly tóc và người không phân tỏ
mai. nhau. tiễn một xuân th́ bơi quắm mắt sâu hầm hố khi nh́n ra pháp. nặng. tŕ hồn đă bay đi từ thuở
n ắ n g m ề m
mùa kéo nhau về thương tật xuân mà chi nghiêng mà chi đă trong khe buồn chất ngất có rơi. th́ cũng ngại. v́
lúc xa hương không c̣n nhớ mấu đời bín chặt vào tên ḍng kẽ đôi đường ngắn ngủi trời đưa dông tủi nắng mềm
c ẩ m
ngán không? hỡi người cơm nếp thơ nhào nắn chữ như xôi mốt mai hồ đồ lửa tắt cũng hoa nghiêm bát nháo. đời
HoàngXuânSơn hai sáu. bảy. mười một
|