h o à n g x u â n s ơ n

 

 

t h u.  t h i

 

bỗng nhiên nắng

gọi lên lầu

trôi quanh một dãi hoàng ngâu

núi                  đồi

rặng mùa hoàng thổ.  cơ ngơi

nghe rêm cát đá

một lời thở than

ai?  như quê xưa.  trăng tàn

ngọn lẩn lút giữa tầm tang bóng mờ

chín chiều.  lỡ bộ thu sơ

đi khôn kham nổi

rụi bờ minh thi

ngó thơ bộ dạng rù rì

đèo thâm

                        suối chẻ

hồ nghi cuối trời

 

 

 

b ố i   t h ủ y

 

dựa lưng sông

đánh trận liều

mây lạc địa

rúng bích kiều

mùa lựng khựng

mắt hoắm sâu

thân đại lãn

xa luân cầu

gõ leng keng

mầm xương đau

rạn ống quyển

khèn tiên nâu

buồn thức giả

khúc  hồi đầu

 

HoàngXuânSơn

26.9.2011

 

 

 

art2all.net