hoàng xuân sơn

 

t ứ  t u y ệ t  t r ù n g  t h ẳ m

 

b i ê n  c ư ơ n g

 

quê lam chiều khói biếc

trôi vơ vẩn biên thành

hào sâu niềm chôn chặt

một đáy trời rưng rưng

 

 

t h á c

 

từ khi thác đổ dốc

muối đá cũng tan hàng

con chuồn chuồn giấu mặt

khe suối trầm mang mang

 

 

n ú i

 

sơn tiều ôm chiếc rựa

đứng ngẩn. nhìn mây bay

cỏ lâu ngày không phát

thiều quang đã rụng đầy

 

 

m ỵ

 

nàng buồn thêm mi xanh

đầy trời lông ngỗng trắng

những viên sỏi đoạn đành

quê sương mùa tuẫn nạn

 

 

đ ạ i  n g h ĩa

 

chiếc đuôi cờ nheo mắt

mơ màng linh sử nghe

khúc trống đồng bạt vía

thênh thang đại ngãi về

 

 

HoàngXuânSơn

6/7/11