hoa tím - nguyễn hồng duyên


GIÁNG SINH NĂM ẤY



Chú Tuần Lộc ngủ hoài chưa chịu thức
Thông ngoài kia náo nức gọi xuân về
Cây Noel rạo rực bỏ bùa mê
Nhà nhà mở cửa bộn bề trong chờ đợi

Những em nhỏ trong ḷng mừng khấp khởi
Đợi ông già Noel bay tới tặng quà
Tuyết phủ đầy trên lối nhỏ người qua
Phố vẫn đẹp hiền ḥa trong kí ức

Đông hờ hững xuân th́ chưa kiệp thức
Lạnh ngọt ngào như kẹo mứt mẹ cho
Xuân đói rồi mà đông vẫn đang no
Chú Tuần Lộc đánh thồ qua thăm viếng

Tặng cái nắng xuân không bao giờ tiển
Ông Đồ già ngồi viết liểng ngâm thơ
Mùa Giáng Sinh ngày ấy tựa giấc mơ
Chú Tuần Lộc chở hoài trong tâm tưởng.

Hồng Duyên

…………………………..

AI CHỞ XUÂN VỀ

Ai chở xuân về giữa chợ đông
Nét duyên con gái tựa trăng rằm
Đôi môi mộng đỏ hồng lên má
Cái lạnh xa dần gợi nắng hong

Ḱa nàng xuân đến xuyến xao ḷng
Áo mới vừa may mối chỉ bong
Thảng thốt chiều rơi hoa tím nở
Cung đàn dang dở nối tơ hồng

Xuân đă về chờ ở cửa đông
Đợi hoa đào nở tỏa thơm nồng
Gói vài cánh nhỏ trao người ấy
Như tặng t́nh riêng để cảm thông

Ai chở xuân về đăi khách xa
Nụ duyên chúm chím tặng làm quà
Hoa cau nở trắng gian nhà nhỏ
Bỏm bẻm ngoại ngồi quyệt t́nh ca.

Hồng Duyên
………………..

ANH ĐỪNG HÁI XUÂN

Anh đừng hái xuân cho người ta mượn
Dẫu một ngày em cũng muốn riêng anh
Hăy tô cho màu mắt bé long lanh
Bằng hởi thở anh để dành một kiếp

Anh đừng hái xuân để làm tấm thiệp
Giữ môi hồng để kể tiếp chuyện xưa
Đừng biến t́nh ai thành bến đón đưa
Con đ̣ nhỏ dẫm bừa lên nỗi nhớ

Anh đừng hái xuân nhuộm màu dang dở
Hoa héo tàn không chở nổi đau thương
Đừng để duyên thơ quên mất con đường
Giữ kỷ niệm dù vô thường đón ngơ

Anh đừng hái xuân đem đi vứt bỏ
Thơ sẽ buồn ṿ vơ giữa canh khuya
Không ai che chở những lúc gió mưa
Mùa xuân chết
Gió lùa trên gác lạnh

Anh hăy để mùa xuân hoài kiêu hảnh
Giữ nụ cười với ánh nắng ban mai

Hồng Duyên

 

art2all.net