hoa tím - nguyễn hồng duyên


HĂY QUÊN

Mùa luân chuyển lá bên đường lay động
Chim hoàng oanh đẹp tựa ánh trăng vàng
Kỷ niệm xưa người vẫn măi đeo mang
Bất chợt nhớ tiếng đàn ai năm cũ

Cất giọng hát như những lời t́nh tự
Gởi đến người…lữ thứ đă mến yêu
Ngày tháng xa căng tựa như cánh diều
Bay cao vút sợi dây thiều đứt mối

Đă mất hết dù một lần cơ hội
Đêm Sài Thành mang đậm khói màu đen
Đọc ḍng thơ từng con chữ thân quen
Chợt nhớ lại ngọn đèn ai đă thắp

Có lần đến nh́n ḍng người tấp nập
Nhưng không t́m ra dáng dấp mến thương
Cây đàn xưa giọng hát ngọt như đường
Anh họa sỹ cũng dường như quên mất

Kỷ niệm ngủ trái tim xưa mang tật
Nếu c̣n yêu hăy cất trọn vào ḷng.

Hồng Duyên


…………..


THỜI GIAN NHẠT BÓNG

Người xưa biền biệt đâu rồi
Thu đi nhường lại tiết trời lập đông
Câu thơ ngày cũ vẫn hồng
T́nh thương ẩm mốc biết trồng vào đâu

Nhà ai đốn bỏ vườn trầu
Hoa hồng héo nhụy nhịp cầu găy ngang
Lạc rồi giọng hát phím đàn
Hỡi anh họa sỹ lỡ làng v́ ai?

Trước nhà có sẵn cành mai
Câu thơ năm cũ đă phai mất rồi
Mưa tuôn ướt sũng chỗ ngồi
Nhờ ai che hộ để rồi nhớ mong

Thời gian như nước lớn ṛng
Chia tay dạo ấy cạn ḷng phôi pha

Hồng Duyên

…………….


T̀NH KHÔNG BIÊN GIỚI

Em không đổi dù bạc vàng châu báu
Hay kim cương quốc bảo của nhà vua
Không thể nào có giá trị để mua
Trái tim nhỏ chừa cho ḿnh anh đó

Vầng nhật nguyệt đến bên nhau rất khó
Ḍng thời gian không chung ngơ đường về
Em vẫn tin ḿnh cùng vượt sơn khê
Và vững dạ không hề thoái bước

Trời với đất cùng sinh ra một lược
Dẫu không gần nhưng chẳng thiếu được nhau
Em với anh không hẹn ước trầu cau
Nhưng nỗi nhớ sẽ gần nhau vĩnh viễn

Em kiêu hảnh anh có ḷng thánh thiện
Đem yêu thương để cống hiến cho đời
Dẫu cách xa nhưng đất vẫn thương trời
Luôn quan sát không bao giờ rời mắt.

Không ai nữa anh thương em nhiều nhất
Hay trách lầm nhưng sự thật em tin.

Hồng Duyên

 

art2all.net