|
hoa
tím - nguyễn hồng duyên
MẸ VIỆT NAM
Dòng sông lặng lẽ giữ phù sa
Nét đẹp quê hương dưới mái nhà
Khăn đóng bà ba nên lịch sử
Chân tình lưu giữ chẳng ai qua
Chiến tích ghi công tổ quốc còn
Âm thầm quét dọn tấm lòng son
Trung trinh liệt nữ ai còn nhớ
Gương sáng đời đời giữ nước non
Rứt ruột lòng đau bởi nước nhà
Rạng danh tông tổ chẳng ai qua
Các con nằm xuống dân no ấm
Chẳng quản đời riêng với tuổi già
Ngày ngày quét dọn mộ mà vui
Ngắm cảnh nhân gian phải ngậm ngùi
Khăn sọc, bà ba còn lưu mãi
Sao người vội vã bỏ quên rồi?
Hồng Duyên
…………………….
QUÊ NGOẠI
Con nhớ Ngoại phảng phất mùi cơm tấm
Ánh lửa chiều vàng đậm bánh bông lan
Cây cầu tre của hàng xóm bắc ngang
Con chặt nát rồi lang thang miền nhớ
Chú nhền nhện dăng tơ như người thợ
Chỉ dăng ngang làm đẹp mãi đời xuân
Tưởng rồi đây hạnh phúc sẽ đến gần
Ai ngờ được đó là lần sau cuối
Chiều quê Ngoại cánh én buồn rong ruổi
Lượn không trung quên mất tuổi xuân thì
Hoa héo rồi còn tưới nữa làm chi
Gã hàng xóm lau dòng mi rớm lệ
Chỉ quê Ngoại là đẹp xinh đến thế
Mà lâu rồi chẳng vội bước về thăm
Đêm lung linh huyền ảo dưới trăng rằm
Con nhớ ngoại thương thầm người năm ấy
Hồng Duyên
………
TẤM LÒNG CỦA BIỂN
Đêm sấm chớp
Gió lùa khe cửa
Chiếc xuồng con bơi giữa dòng sông
Tiếng ầu ơ xa xa vang vọng
Trên cánh đồng in bóng
Thân cò lầm lũi chèo chống đêm khuya
Vai tắm nắng
Lưng cõng mưa
Một đời gian khó nhưng chưa bao giờ than vãn
Ngày thầm lặng
Tháng hy sinh
Năm quên mình chắt chiu tình thương mến
Gieo hạt giống
Chăm mầm tươi tốt
Tưới chồi non
Dạy cho con học nhân đức
Biết bao dung và luôn đánh thức nhân tâm
Một đời thầm lặng
Vất vã
Bôn ba
Trồng cây
Mong đợi
Ra lá
Trổ hoa
Đủ đức
Đủ tài dựng xây nước nhà.
Hồng Duyên
art2all.net
|