hoa tím - nguyễn hồng duyên


MỘNG TÌNH THƠ

Mưa thu nhỏ giọt trên cành
Giọt rơi xuống giếng giọt dành nhớ ai
Nắng đông chưa uống mà say
Tình xuân vừa chạm đã bay mất rồi

Hạ về rẽ lối song đôi
Để cho phượng tím bồi hồi nhớ mong
Ví như ai đó có lòng
Thì tôi đây sẽ gả chồng cho thơ

Để ngày dứt tiếng mộng mơ
Đêm không tưởng nhớ một bờ môi xa

Hồng Duyên


……

LÁ VÔ TÌNH
NGƯỜI HỮU TÌNH


Mong manh chiếc lá
Thả nhẹ bàn tay
Gió thổi bay bay
Một ngày trôi mất

Có một sự thật
Bất biến thời gian
Thương nhớ ngút ngàn
Mang vào bất tận

Yêu thương vô hạn
Giới hạn bên nhau
Kỷ niệm phai màu
Ngọt ngào vĩnh viễn

Trái tim chưa tiễn
Khập khiễng tình yêu
Thương nhớ thật nhiều
Chiều lòng chờ đợi

Hồng Duyên


………………


ÁO TRẮNG ƠI

Áo trắng ơi!
Em về đâu khi con ve sầu cất tiếng hát
Mùa hạ buồn xơ xác mảnh hồn riêng
Xếp bút nghiên giã từ thời cắp sách
Anh lên đường với trọng trách trên vai

Tôi nhớ em nét trang đài kiều diễm
Nón lá chao nghiêng với phượng tím chiều buồn
Bao nhiêu năm rồi lòng mãi còn thương
Áo trắng ơi em đẹp hoa nhường nguyệt thẹn

Tôi trở về tìm lại thương mến ngày xưa
Cây phượng già cũng đong đưa lên tiếng hát
Trăng đầu ghềnh chưa hề bạc
Em đâu rồi ngơ ngác trái tim tôi?

Áo trắng ơi!
Mùa hoa phượng lại đến rồi
Cho tôi được nhắc tên em dù rất xa xôi

Hồng Duyên

 

art2all.net