hoa tím - nguyễn hồng duyên


NGỠ NGÀNG

Thơ ghé sang thăm biển động Cà mau
Sóng gờn gợn ngọt ngào theo ḍng chảy
Ai cũng nói nước mặn về Đất mũi
Mà sao em nghe núi đá ru ḿnh

Anh là ai?
Hà nội cơng b́nh minh
Treo lủng lẳng gian nhà xinh Đất mũi
Sóng dậy sớm choàng tay ôm ḥn Chuối
Biển tung tăng cỡi sóng múa reo mừng

Em với anh bởi khác họ người dưng
Nhưng mạch máu chảy cùng chung nhịp đập
Nên ḍng xoáy vội chạy về gấp gáp
Sóng xô bờ vẫn ấm áp t́nh thơ

Mùa trăng xưa ta hội ngộ t́nh cờ
Tưởng là mộng thoáng qua rồi biến mất
`Em cứ ngỡ sông thơ buồn quay quắt
Đâu hay rằng chưa tắt lửa yêu thương

Hồng Duyên


……………

ƯỚC MƠ

Thơ không tuổi đẹp hoài trong nắng hạ
Anh hôm nay bỗng nhiên lạ hơn xưa
Xanh mát rồi từng luống cải ngọn dưa
Hoa thơ trổ vô mùa thêm đắt giá

Mảnh đất trống ươm vần thơ ra quả
Trái ngọt ngào em thả mộng đi hoang
Tặng ṿng tay siết chặt nắng chói chang
Trời hôn đất anh hôn nàng
Mơ ước!

Thơ e lệ tập tành cùng gương lược
Khoảng trời yêu trau chuốt sắc mĩ miều
Mượn vần hay tạm bắc một cầu kiều
Biển nổi sóng hoàng hôn chiều nhớ bạn

Bút với mực mượn đôi lời tản mạn
Anh với em tưởng quá văng thành đôi
Đêm ngọt ngào nụ hôn ngự bờ môi
Thơ hạnh ngộ
T́nh trôi về
Mơ ước!

Hồng Duyên


………………

ANH SAY EM MỘNG

Con sóng ngầm vừa tản bộ đi lên
Thế mới biết thác ghềnh nào vật cản
Tay bắt ngoéo từ nay ḿnh là bạn
Sông t́nh thơ vô tận chẳng phai mờ

Anh hăy say dù đó chỉ giấc mơ
Em cứ mộng dẫu dại khờ quên lối
T́nh tha thiết thơ không hề có lỗi
Môi chạm môi gian dối chẳng bao giờ

Sóng lên rồi ai có thể làm ngơ
Từng niêm luật cũng bâng quơ gởi gắm
Em với anh kết thơ bằng lá thắm
Hương nồng nàn ch́m đắm giữa mùa cau

Dây trầu xanh cũng ôm mộng khát khao
Quấn con sóng ngọt ngào từ biển xoáy
Bờ suối mát không bao giờ giận lẩy
Hôn nồng nàn theo ḍng chảy thời gian

Anh hăy say theo từng nhịp phím đàn
Em cứ mộng giữa muôn ngàn tiếng sóng

Hồng Duyên

 

art2all.net