hoa tm - nguyễn hồng duyn


THỜI GIAN TRI NHANH

Chiều phớt nắng con phố di lặng lẽ
Hng thng buồn đếm tuổi trẻ qua nhanh
Cy phượng gi mặc chiếc o mong manh
Gi buốt lạnh từng nhnh cy run rẩy

Sng mặc cả bạc đầu cn giận lẩy
Nhấp nh hoi trn bi ct H Tin
Chiếc thuyền con xa hẳn với đất liền
Ti ngẫm nghĩ ty duyn đừng nu lại

Ti bỏ cuộc gi từ đời con gi
Trang sch hồng vẫn tm mi vần thơ
Nhưng tnh yu đ nguội tự bao giờ
Chỉ cn lại mộng mơ ngy xưa cũ

Hạt bụi phấn rơi trn miền thanh t
Nt chn chim đon tụ chẳng chịu đi
Một đời người hạnh phc được mấy khi
Nn trn trọng những g mnh đang c

Ma hoa phượng mỗi năm về trước ng
Nhắc ta l khch trọ của thời gian
Một cuộc đời c họp cũng c tan
Như ma hạ vẫn mang thn tạm bợ

Đ hạnh ngộ rồi xa nhau ai nỡ?
Như phượng gi chở bao nỗi ưu tư
Quy luật thời gian phải ni gi từ
Để nhường chỗ cho ma thu mộng mị

Hồng Duyn

~~oOo~~

 


LẠC BẾN KỶ NIỆM

C phải anh về giữa giấc mơ
Tn dư ha kiếp bụi loang mờ
Ve sầu gọi bạn ai người thấu
Gi đnh cnh cy dập l thơ

Phượng hồng than thở hỏi ai chờ
Ảo ảnh soi gương pht ngẩn ngơ
Kỷ niệm qun đường người chẳng nhớ
Lật trang lưu bt gợi niềm mơ

Nhnh phượng lm duyn m ửng hồng
Hỏi người xa nhớ cố nhn khng
Sn trường rợp bng tn cy đợi
Một thong hương yu ngợp kn lng

Đu nữa n tnh để nhớ mong
Cung thương nha nhạt sng x lng
Nhấp nh kỷ niệm theo hồi ức
Tĩnh giấc thuyền xưa lạc bến sng

Hồng Duyn

 

art2all.net