hoa tím - nguyễn hồng duyên


THỜI GIAN TRÔI NHANH

Chiều phớt nắng con phố dài lặng lẽ
Hàng thông buồn đếm tuổi trẻ qua nhanh
Cây phượng già mặc chiếc áo mong manh
Gió buốt lạnh từng nhành cây run rẩy

Sóng mặc cả bạc đầu còn giận lẩy
Nhấp nhô hoài trên bãi cát Hà Tiên
Chiếc thuyền con xa hẳn với đất liền
Tôi ngẫm nghĩ tùy duyên đừng níu lại

Tôi bỏ cuộc giã từ đời con gái
Trang sách hồng vẫn tím mãi vần thơ
Nhưng tình yêu đã nguội tự bao giờ
Chỉ còn lại mộng mơ ngày xưa cũ

Hạt bụi phấn rơi trên miền thanh tú
Nét chân chim đoàn tụ chẳng chịu đi
Một đời người hạnh phúc được mấy khi
Nên trân trọng những gì mình đang có

Mùa hoa phượng mỗi năm về trước ngõ
Nhắc ta là khách trọ của thời gian
Một cuộc đời có họp cũng có tan
Như mùa hạ vẫn mang thân tạm bợ

Đã hạnh ngộ rồi xa nhau ai nỡ?
Như phượng già chở bao nỗi ưu tư
Quy luật thời gian phải nói giã từ
Để nhường chỗ cho mùa thu mộng mị

Hồng Duyên

~~oOo~~

 


LẠC BẾN KỶ NIỆM

Có phải anh về giữa giấc mơ
Tàn dư hóa kiếp bụi loang mờ
Ve sầu gọi bạn ai người thấu
Gió đánh cành cây dập lá thơ

Phượng hồng than thở hỏi ai chờ
Ảo ảnh soi gương phút ngẩn ngơ
Kỷ niệm quên đường người chẳng nhớ
Lật trang lưu bút gợi niềm mơ

Nhánh phượng làm duyên má ửng hồng
Hỏi người xa nhớ cố nhân không
Sân trường rợp bóng tàn cây đợi
Một thoáng hương yêu ngợp kín lòng

Đâu nữa ân tình để nhớ mong
Cung thương nhòa nhạt sóng xô lòng
Nhấp nhô kỷ niệm theo hồi ức
Tĩnh giấc thuyền xưa lạc bến sông

Hồng Duyên

 

art2all.net