Hồ Chí Bửu

 

ĐỘT QUỴ…


Đây là căn bệnh khó
Động mạch năo đứt rồi
Tim chết theo từ đó
Hồn bay chiều mưa rơi

Thơ bỗng nhiên đột quỵ
Thơ chết giữa đêm buồn
Thơ cho người tri kỷ
Ngôn từ - hề - thê lương

Thơ h́nh như ngộ độc
Cơi viên măn vĩnh hằng
Thơ h́nh như vừa khóc
Ta bây giờ di căn…

 



MỘT M̀NH MỘT NGỰA.


Không phải thơ hướng về biển đông
đánh Tàu mới là thơ yêu nước
Không phải thơ hùa theo đập LU-LON
mới là kẻ thức thời
Ta chán kiểu văn chương bầy đàn- sáo rỗng
Ta chơi một ḿnh - một ngựa – một ḿnh thôi

Ta cũng cóc cần vào hội nầy hội kia
để xin tiền ấn tống
Làm thơ theo định hướng – chỉ tiêu..
Theo toa đặt hàng của sếp.

Ta đă bỏ cả tuổi thanh xuân
ngoài chiến trường lửa đỏ
Ngủ giao thông hào – điếu thuốc chuyền tay
Chẳng màng mạng sống để đi t́m lư tưởng
Nhưng lư tưởng bị thương – què quặt giữa đường

Những đêm nằm rừng vắt đeo đầy mặt
Những bữa cơm gạo sấy nước bi đong
Dưới hầm trú ẩn nằm nghe dế gáy
Rượu giấu ba lô không đủ ấm ḷng

Giờ được ǵ – không được ǵ – bạn ạ
Chỉ gă lính già quên mất số quân
Và chợt thấy chung quanh ḿnh đều lạ
Nên đă quen rồi – đă tập dửng dưng…

 


hochibuu
25.07.19

 


art2all.net