Hồ Chí Bửu

 

THƠ T̀NH HỒ CHÍ BỬU 8

 

 

BẠT


CHU NGẠN THƯ
 

          Nhà văn Mang Viên Long cho rằng " ...Có một yếu tính hiển nhiên của Thi ca ( Không ai có thể phủ nhận ) là luôn song hành cùng T́nh yêu "  khi giới thiệu Thơ T́nh Hồ Chí Bửu 5 ( 2017 ) ; nhà văn khẳng định tất yếu phải như thế. Trên thi đàn tiếng Việt ( nói nôm na là viết bằng chữ quốc ngữ ) từ đầu thế kỷ 21 đến nay, quả thực, xuất hiện quá ào ạt và có cảm tưởng là thơ t́nh có " dáng dấp đồng phục" .Hồ Chí Bửu trong giai đoạn nầy quả là nhà thơ chuyên trị thơ t́nh, tính sơ sơ đến nay đă tŕnh diện 7 tập Thơ T́nh !!!.


Hầu hết, nếu đă mang danh nhà thơ đều phải và đă làm thơ t́nh yêu. Thơ T́nh Hồ Chí Bửu 8 có ǵ khác lạ không ? 1000 thi sĩ th́ có hơn 1001 cách làm thơ t́nh. Nhà văn c̣n làm thơ t́nh kia mà! Có những nhà thơ làm thơ t́nh nhưng thơ không thọ lâu, quay sang viết văn, như tác giả truyện " H́nh như là t́nh yêu" - Hoàng Ngọc Tuấn. Nhưng cũng có nhà văn đă thành công trong văn xuôi, lúc bước vào đoạn cuối hành tŕnh của cuộc đời lại quay sang làm thơ, mà làm thơ t́nh mới ác chớ!. Đó là Vơ Phiến và mới đây có Mang Viên Long vừa in thơ. Dù không gọi là thơ t́nh, nhưng trong thơ MVL vẫn thấm đẫm t́nh yêu – trong nghĩa rộng.


Có nhiều phương cách để viết nên bài thơ t́nh. Nhà thơ Kim Tuấn khi làm thơ t́nh c̣n ẩn dụ xa xôi :


... ta ở trời Tây, nhớ trời Đông
nhớ mưa trên những phiếm tơ hồng
nhớ đôi sợi tóc chia đường gió
nhớ cơi sa mù như hư không..

( Nỗi nhớ âm thầm- Thơ Kim Tuấn. 1962-1973 )


Thơ T́nh, với Hồ Chí Bửu rất cụ thể :


... Nói th́ nói.... nhưng rất là tội nghiệp
Một t́nh thơ xa lắc quả địa cầu
Nói th́ nói... nhưng hăy làm thơ tiếp
Đă hứa rồi th́ hỏng dám quên đâu...

( Viết thay một người )


Viết thay một người hay viết cho chính nhà thơ ? Viết thay một người mà người nào vậy cà ?


Ta ghi nhớ trong tim lời tri ngộ
Một nàng tiên có nhiều quá phép mầu
Ban phép lạ như một lời phổ độ
Cho chính ḿnh... và cho cuộc t́nh sâu...

( Niềm vui- tặng H- Hoa. )


A ! th́ ra đă phát hiện thấy nàng thơ của nhà thơ rồi . Nàng thơ ở rất xa, xa cả nửa ṿng trái đất.


San Diego buồn- mưa rớt hột miên man
Mưa vẫn ướt như mắt người đang khóc
Bên hàng hiên có một người cô độc
Đang thả hồn về quê cũ xa xăm


Mưa ở San Diego hay mưa ở thành Tây hỡi HCB ? T́nh xa diệu vợi, nhưng nào gặp mặt được đâu ! Nàng thơ của HCB chỉ có tên nhưng không có tuổi.


Bắc gọi hoa, nam gọi là bông
Hoa bông ǵ đừng nhớ mắc công
San Diego đang mùa giá lạnh
Biết hoa c̣n chịu nổi mùa đông

( Huê-Hoa-Bông )


Không được gặp mặt nên :


Người chưa về nhưng ḷng vẫn cưu mang
Mùi châu thổ của một thời tuổi nhỏ
Mưa vẫn rớt và nỗi đau c̣n đó
Nợ rất nhiều – Sa Đéc của tôi xưa...

( San Diego mùa mưa về )


Thơ t́nh HCB cụ thể, khẩu khí nên không lẫn vào ai được, là thế !


Nhân gian thường nói « xa mặt, cách ḷng « , nên nhà thơ cũng biết ghen :


Dù rất xa – cách nhau hàng ngh́n dặm
Nhựng đêm nào ta cũng thấy bên em ?
…Đừng tưởng tuổi nầy rồi th́ chẳng biết ghen
Liệu hồn nhé – đừng có mà thả thính

( Lâu lâu- ghen chơi )


Ờ, thời ghen chơi thôi, cứ mà ghen thật th́ có làm ǵ được đâu, phải không nhà thơ ?. Nhưng trong cái « ảo ghen « lại có những cái rất thật .


. . . FB ảo – nhưng t́nh th́ rất thật
T́nh chứa chan vị ngọt đến không ngờ
Những ảo đó mà lại là thật đây .
. . . Nhưng chuyện ǵ cũng luôn luôn có giá
Cô nào tỏ t́nh là em bảo chặn đi
Sư tử rừng xanh luôn làm vùng đất cấm
Em hét không to nhưng ta ngán nhị tỳ
FB ảo – mà ṿng kim cô là thật
Lỡ chịu chơi th́ phải ráng trân ḿnh
Uống mật gấu th́ bổ gan bổ mật
Em thượng đài là ta phải làm thinh.
Chuyện nhỏ

( Chuyện nhỏ )


Ta thấy trong thơ t́nh HCB không vẽ mây, vẽ bướm. Thích sao nói vậy, giản dị mà sâu lắng. Đọc khổ thơ nầy, tôi sực nhớ đến bài Đêm sao sáng của Nguyễn Bính và Lời mẹ dặn của Phùng Quán. C̣n của HCB th́ :


Miền Nam có hai mùa , mưa và nắng
Nhưng mùa nào th́ ta cũng nhớ em
Mưa hay nắng trong ta đều vắng lặng
Như đêm đen c̣n thiếu một ngọn đèn
Ta giản dị sống không ǵ bí hiểm
Thương là thương – ghét là ghét- rạch ṛi
Không giải thích- xảo ngôn hay ngụy biện
Khi đèn đường sao sánh với trăng soi

( Bài thơ t́nh thứ 1001 … )


Có người t́nh xa, nhà thơ nhiều lúc phải tự động viên ḿnh, động viên người t́nh để :


Mùa thu nào gợi nhớ những thiết tha
Mà viễn khách bơ vơ t́nh cố xứ
Hăy trở lại – nhanh lên- đừng do dự
Để thu buồn lẩn khuất giữa hoàng hôn
. . .Người chưa về nên chết một ḍng thơ
Đă chôn kín vào sâu trong tiềm thức
Những ḍng thơ viết c̣n chưa ráo mực
Đă tự ḿnh đào huyệt để chôn thơ

( Mùa thu hoang dă )


Có yêu mới làm thơ t́nh, nhưng yêu cũng là nỗi đoạn trường, dù tuổi nhà thơ không c̣n trẻ :


... Hỏi trời hỏi đất. Bao la
Hỏi sao ta lại chiều tà c̣n yêu
Thơ t́nh có được bao nhiêu ?
Mang ra tặng hết – ít nhiều văn chương
Tin đi – cơi mộng vô thường
Chữ yêu là cái cung đường – Trần ai

( Lục bát, rời... )


Nói về thơ t́nh yêu của HCB th́ lan man tới sáng chưa hết. Nhưng HCB đâu ch́ có "thơ t́nh" hai người mà thôi ! Ngoài ra c̣n có bao nhiêu "t́nh thơ" với biết bao nhiêu bài thơ t́nh khác, đối tượng khác, từ ông chủ quán, người bạn tri kỷ ở xa, hay bóng quê nhà hoặc là một người dưng nào đó. Hăy nghe HCB nói với người chủ quán:


... Con ngựa chiến hết thời nằm nhai cỏ
Chiến trường xưa gió lộng áo khinh cừu
Ngươi đấm ngực – tiếng cười rung theo gió
Ta tưởng chừng vang dội đến thiên thu

( Quán rượu đêm . . . )


Người tri kỷ gần nhau mà vời vợi
Nắng vẫn hồng trên sắc lá xuân xưa
Người không về để ta được tiển đưa
Để nắm bắt những ǵ ngoài tay với

( Cuối năm tâm sự với Ḥa huynh )


Hăy nghe HCB t́nh tự với quê nhà :


Ngày về - quê đă ch́m trong lũ
Ướt sũng hết rồi những tin yêu
C̣n đâu tiếng hát ngày xưa cũ
Đâu khói lam bay những ráng chiều


Ngày về ngựa đă chồn chân vó
Bóng núi quê xưa én lạc bầy
Ta vẫn một ḿnh đêm quán trọ
Buồn đời c̣n lại những đêm say

( Ngày về )


Và nhà thơ nói với người dưng, người dưng đó có thể là tôi, là bạn ( là người đọc ) ; có thề là mọi người chung quanh chúng ta :


Thêm một tuổi là thêm đầy vốn sống
Những mặn nồng cay đắng của nhân gian
Ta chúc người niềm vui và tham vọng
Đời an nhiên – t́nh lót thảm hoa vàng


Ta chúc người với trái tim nhân hậu
Sống chan ḥa- phúc lộc đến trăm năm
Đạt cảnh giới giữa hằng hà biến động
Ta vẫn chờ - từ một phía xa xăm ?

( Sinh nhật người dưng )


Thôi nhé “nhà thơ t́nh Hồ Chí Bửu” lan man thế cũng nhiều rồi. Qua 50 năm hoạt động văn nghệ, đây là tập thơ thứ 18 (không tính mấy chục tập in chung) của anh. Hy vọng sẽ rất nhanh để đón đọc TTHCB 9. Phong độ là nhất thời, đẳng cấp mới là măi măi. Phải thế không nhà thơ Hồ Chí Bửu ?.

 


Đà lạt, đông 2019
( viết trong ngày sinh nhật 12/12 )

CHU NGẠN THƯ


 


art2all.net