Hồ Chí Bửu


 

VIẾT KHI NHỊN RƯỢU MẤY NGÀY…


Ta theo Kinh Dịch ḷng lành
Tự nhiên Thái Cực sinh thành Lưỡng Nghi
Bây giờ Tứ Tượng phân chi
Để trong Bát Quái c̣n ghi Ngũ Hành

Theo em gian khổ cũng đành
Để cho thiên địa biến thành càn khôn
Ừ th́ chỉ một nụ hôn
Mà ta bỏ lỡ nửa hồn thơ xưa

Ta gian khổ vậy – vừa chưa
Em làm như thể ém bùa – ta mê
Cải lương ráng xuống câu xề
Th́ thôi – SaDec – nhớ về thăm quê..




THƠ
VÀ NỖI CÔ ĐƠN.

 

1.
Ngôn ngữ chỉ để che đậy những ẩn giấu
Thơ vốn là nỗi cô đơn hằng hữu
Bản chất của thơ là đơn độc lẻ loi

Thơ vốn dĩ biểu lộ một cảm xúc
Làm thơ là đi t́m sự bất hạnh
Bởi thơ là không và không cũng là thơ

Biến tấu của thơ là hủy diệt
Hủy diệt của thơ là hàng hàng lớp lớp
Đong đưa phận ḿnh trên đỉnh phù vân

2.
Gối đầu lên định mệnh
Ca hát trên phù chú vô h́nh
Cuối năm ngồi đếm lại buồn vui
Cuối đời tổng thể lại cái được và mất

Chỉ những cái với tay mà chưa tới
Hiện hữu nhưng vô cùng ảo ảnh
Được rất nhiều và mất cũng vô biên

Lại cứ t́m nhau
Giận hờn thương ghét
Đong đầy chia sẻ
Kiếp người như một sát na.


Hồ Chí Bửu
Mùng 2 tết Canh Tư.

 


art2all.net