Hồ Thanh Ngân

 

KỲ THỦ XI CÀ QUE

  

 



          Tên của ông ta là Năm. Người ta hỏi lư do bị què, ông hát : "Tôi là Năm Xi Cà Que, v́ chiến tranh nên tôi bị què." Ông ta từ miền đồng bằng duyên hải miền trung trôi dạt về xứ cửa biển này, lúc đầu là để vượt biên, sau v́ sinh kế cuộc sống nên đành ở lại, đi biển, làm ghe, thợ câu mực.

Ông Năm vốn là một người có tŕnh độ của thời trước. Ông chơi giỏi về cầm, ḱ, thi, họa. Nổi bật là môn cờ tướng, nghe người ta nói ông ta từng là kiện tướng của mấy tỉnh miền trung.

Một lần t́nh cờ tôi đến nhà ông. Đó là một căn nhà lụp xụp, ven mép biển. Những vuông cá đối san sát chạy dài. Tiếng đ̣ máy chạy tành tạch dọc kinh. Người đàn ông trên năm mươi tuổi da ngăm nói chuyện mềm mỏng, người cao ráo, mặt mũi thanh tú, chỉ có điều chân phải quá nhỏ v́ vết thương chiến tranh.

Tôi nh́n quanh quất dọc ngôi nhà.

- Anh t́m bàn cờ ? Nhà tôi không có bàn cờ. Thỉnh thoảng ở đây có tổ chức giải, tôi không tham gia. Nhậu nhiều rồi nước cờ lụt đi.

Ông nói vậy tôi nghe. Nhưng với một người lăn lóc ở các bàn cờ th́ tôi biết đấy là sự kín đáo của nghề nghiệp.

Bên cuộc trà, chén rượu, người đàn ông tên Năm bật mí một chút với tôi.

 

Mẩu chuyện số 1

Tôi học Quốc Gia Hành Chánh xong, tôi tham gia quân đội (dĩ nhiên của chế độ cũ) với cấp bậc thiếu úy. Đơn vị tôi đóng quân ở vùng 4 chiến thuật (tây nam bộ bây giờ), chủ yếu là ở Kiên Giang, Rạch Giá. Tôi thư sinh lắm, bây giờ lính hay gọi sĩ quan cơm. Tôi căn dặn binh lính: "Chiến đấu đối với Việt cộng ở mặt trận, cấm đốt nhà dân, hăm hiếp phụ nữ, thằng nào loe ngoe tao bắn !" Chúng tôi đóng quân ở một làng gần Rạch Giá, buồn thúi ruột, ếch nhái kêu lia mỗi khi trời mưa. Mỗi lần thấy tôi buồn buồn, mấy cậu lính già tâm lư: "Nhậu chớ Thiếu úy!"

Khi chúng tôi đóng quân ở đó, có một số du kích bị quốc gia xử lư (dĩ nhiên không phải chúng tôi), chúng tôi cho người nhà mang xác về chôn, mặc dù đối với phía tôi đây là lệnh cấm. Những người dân nh́n tôi cảm ơn. Vợ của một số du kích mời tôi tới nhà dự đám tang, tôi không từ chối. Đêm đó tôi và một số binh lính đi đốt hương, chúng tôi ở lại ăn nhậu với bà con. Có những người chúng tôi biết là du kích, cán bộ cấp cao, nhưng họ thấy chúng tôi không đến nỗi nào nên qua bàn làm quen.

- Uống thoải mái đi anh Năm, đừng ngại, người nhà không.

- Cảm ơn các anh.

Nói vậy mặc dù uống rất đă, nhưng trong thâm tâm chúng tôi vẫn dè chừng. Trong một trận đánh tôi bị đạn phía bên kia bắn trọng thương. Sau đó tôi giải ngũ. Về quê, tôi có dạy học bổ túc một thời gian ở Nha Trang. Thỉnh thoảng, đi theo coi công tŕnh phụ ông già. Ba tôi là chủ thầu xây dựng có tiếng. Rảnh rỗi tôi mới đi xem đánh cờ, cờ tôi lúc đó “cơm“ dữ lắm. T́nh cờ, tôi gặp chú Mín: "Anh Hai c̣n nhớ em không?" Tôi ngớ ra. "Em là Trung sĩ Mín – hậu cần". Đấy là một người Hoa, ở Chợ Lớn, lớn hơn tôi mười tuổi. Trong một lần ở đơn vị tôi, anh ta xin phép về thăm nhà. Tôi đồng ư. Sau đó gia đ́nh anh ta lo lót đưa anh ta khỏi đơn vị của tôi. Bặt hẳn đi bây giờ mới gặp lại.

- Bây giờ anh đang làm ǵ ?

- Chưa có công việc ǵ cả.

- Anh cần ǵ không?

Nghĩ ḿnh đang yếu về cờ nên tôi buột miệng: "Hay mày mua cho tao mấy cuốn sách cờ."

Một tháng sau tôi nhận được cuốn sách qua đường bưu điện. Cuốn sách trị giá mấy chỉ vàng. Cuốn "Pháo Mă Toàn Cuộc" từ Hồng Kông gửi sang. Tôi thầm cảm ơn người em lớn tuổi. Đó là văn hóa tri ân của người hoa. Sau đó tôi về vườn tập luyện nhuần nhuyễn các thế trong sách. Vừa trồng rau ban ngày, tối luyện tập cờ tướng, thời gian sau ở nội thành Nha Trang tôi không có đối thủ.

 

Mẩu chuyện số 2

Hết chiến tranh, tôi về Tuy Ḥa. Mấy anh công an phường và quản lư thị trường chợ đều biết tôi. Tôi sắp cờ thế. Mỗi ngày tôi ngồi bến xe kiếm đủ tiền cà phê ăn sáng th́ nghỉ. Lâu lâu lại rủ mấy anh quản lư chợ vào cửa hàng ăn uống lai rai chơi. Có ông Tám – phường đội trưởng phường 4 - chỉ vào tôi nói với các anh công an:

- Cháu tao đó, để nó kiếm tí cơm coi.

Nhưng tôi không v́ vậy mà sa đà vào chuyện móc tiền người khác, văn nghệ là chính. Lúc này tôi có biệt danh “sát thủ áo đen”, v́ tôi đi đâu cũng mặc một bộ đồ màu đen. Ở núi Nhạn có một kỳ thủ đánh cờ có tiếng. Sách báo cờ tướng chồng ngập đầu. Tôi đánh phế quân hết với ông ta, lần nào cũng vậy. Tôi chỉ thắng ông ta bằng con chốt, và hơn ông ta chỉ nước tiên mà thôi. Ông ta giàu có, nên đánh độ là đánh độ lớn. Chúng tôi đánh suốt cả tuần liền. Tôi đi với hai đứa em, vừa vững gà vừa giữ tiền cá độ. Người xem coi, h́ h́, như sơn đông măi vơ. Sau trận tỉ thí đó, ông ta tuyên bố giải nghệ và đốt sách cờ. Tôi nghĩ : đối với bộ môn này phải có khiếu, đam mê, trí nhớ tốt, trí tưởng tượng một chút xíu nữa. Không học theo sách th́ không cao, nhưng học theo sách mà không pha chế th́ chỉ tiến có mức độ mà thôi. Giai đoạn này, tôi chỉ đi đánh cờ, ăn nhậu, ca hát. Chuyện làm kinh tế một ḿnh bà xă tôi đảm đương. Nếu có tôi phụ giúp chắc bả làm ăn khá hơn bây giờ.
 

Mẩu chuyện số 3

Sau đó người ta biết tiếng tôi. Tôi ít có độ đánh. Lúc này có chú Tư, ham mê cờ, hay đi theo tôi. Tôi để chú đánh, tôi đứng ở ngoài. Dĩ nhiên là chúng tôi có mật ước với nhau, hễ tôi vuốt tóc chú đi con ǵ, vuốt mũi đi con ǵ, nh́n bên phải, nh́n bên trái đi con ǵ. Chú quan sát và đánh nếu lộ thiên. Có lần đánh trong nhà, chú Tư ngồi đối diện với gương. Tôi ngoài ở xa. Chú nh́n vào gương mà đánh. Tôi rờ nút áo, rờ nút nào chú biết nên đi con ǵ, mật ước rồi. Đối thủ của chú hết ṿ đầu, bứt tai, hút thuốc liên tục, lại đi ra ngoài rửa mặt toa lét. Vợ tôi thấy cảnh khổ sở của đối phương:

- Sao mà mấy ông ác vậy?

Đánh cờ cũng có lắm mẹo: la hét làm đối phương phân tâm, ca hát để khích tướng, mỗi khi ăn cầm cờ gơ cóc cóc lên cờ đối phương. Cho nên, dân đánh độ thần kinh phải vững. Hôm nào mất ngủ phải ngủ bù, tỉnh táo sáng suốt mới đánh, thấy lơ mơ, khù khờ, ai rủ cũng phải từ chối.

Cái ǵ đến cũng phải đến. Cơm áo, đàn con, bà vợ tôi kham không nổi, đành bán nhà, ly hương. Gửi mẹ già cho chị ruột nuôi trong khi tôi là con trai một, cũng khổ tâm lắm, nhưng bả không chịu ở với tôi, sông nước, muỗi ṃng quá.

Ông bà nói cờ cao trí cao. Tôi đam mê vào những nước cờ, thời gian đâu tính toán đến chuyện làm ăn. Tôi có làm ghe, làm kinh tế nhưng thất bại, đang làm đó thỉnh thoảng có ai rủ đánh cờ là bỏ ngay.

- Chắc anh phải lên thành phố quá chú mày! Đi theo vợ con. Chừng tuổi này anh chẳng muốn đi đâu xa, điều kiện kinh tế thôi.

Những bụi ô rô, những bụi cóc kèn ngoài sân xanh ngắt, nắng chiếu qua những chỗ trống của vách dừa vào nhà, vậy mà trong mắt người đàn ông này lại đỏ hoe.

Tôi im lặng, "Thôi ḿnh nghỉ uống đi anh Năm." V́ chỉ vài cốc nữa thôi, người đàn ông này sẽ bật khóc.

 

HỒ THANH NGÂN


 

art2all.net