Huyền Tôn Nữ Huệ-Tâm

 

CƠM HẾN VÀ BÁNH CANH NAM PHỔ



 

H́nh: Nguyễn Thị Sửu & HTN.Huệ-Tâm hội ngộ ngày 8.1.2011 tại Huế- sau38 năm xa cách
 

 

Về Huế, tôi và cô bạn ngày xưa sau ba tám năm gặp lại, rủ nhau ăn những món đặc sản Huế. Lần này, y như những bợm nhậu, hai đứa quyết không no nê th́ không về! Bọn tôi tha thẩn khắp khung trời mộng mơ đất Thần kinh để ăn cho sướng cái miệng sau nhiều năm nhịn thèm v́ vạn dặm theo chàng. Cũng phải thôi, thời đi học lang thang khắp hang cùng ngơ hẽm Huế, ăn chè Chùa, bắp nấu Cồn Hến, bánh khoái Lạc Thiện, bánh bèo goẹo Giằng Xay, bún ḅ Mụ Rớt…Bây chừ chỉ thèm hai món: cơm hến và bánh canh Nam Phổ Huế chính hiệu.


***

Cơm hến h́nh như nơi đâu cũng có. Cách chế biến đơn giản vùng miền nào cũng làm được. Nguyên liệu thật dễ t́m: rau sống - gồm rau chuối cây xắt vụn, rau thơm, bạc hà xắt thật nhỏ, búp chuối non…trộn đều để vào đáy tô, rồi múc hai vá cơm (cơm nguội mới ngon!), bỏ vào một muỗng dầu đă phi hành, ruốc, mè, tóp mỡ rang ḍn, ba muỗng hến luộc, ớt giă nhỏ, rồi chan nước hến. Ăn cơm hến phải thật cay và cho nhiều ruốc mới ngon. Ngó dễ vậy nhưng chỉ ở Huế, con hến mới thơm thịt và ngọt nước. Nhất là rau thơm Huế trộn lẫn vào rau sống tạo nên mùi vị thơm ngon, hấp dẫn, các vùng khác không có loại rau thơm này nên tô cơm hến kém ngon!

Hồi c̣n con gái, đi học về, bọn tôi ăn cơm hến ven đường, phải ăn rón rén, dè chừng kẻo mang tiếng ăn tham. Chừ th́ tuổi tác hơi dày nên khỏi sợ! Bọn tôi ăn cho khỏi thèm. Mỗi đứa “quất ” luôn ba tô. Ớt cay xé miệng, hít hà, hít hà…ăn tiếp. Con gái bạn tôi nh́n hai bà mạ ăn mà khiếp. Tôi hiểu ư cháu, cười ḍn:

- Cay lắm hả cháu? Lâu lâu mới có dịp gặp bạn bè, ăn mới vui!

Vừa ăn chuyện tṛ rôm rả. Chuyện xưa, thật xưa…tưởng chừng quên hết ai dè trở lại trong trí nhớ y như mới hôm qua. Tôi hỏi cô bạn gái phương xa:

- Ń, hôm nớ tui để gói bánh lọc trong hộc bàn mà ai lấy mất?

Cô bạn lém lỉnh:

- Miền chơ ai. Cho đi t́m mỏi mắt!

Tôi thụi cô bạn già một cái đau điếng:

- Đồ tham ăn, rứa mà không chịu nói để ta lục tung ra mà t́m!

Cười vang…

Một thoáng nhớ chiều lang thang qua hoàng thành nghe hương phượng thơm ngát và có ai đó trộm nh́n rồi cười khúc khích…

Hôm sau, bọn tôi đi thăm cô bạn gái Vỹ Dạ học từ hồi ở trường Đồng Khánh lên tới đại học. Sau một hồi thăm hỏi, cô bạn đăi đi ăn bánh canh Nam Phổ. Tôi đắn đo, v́ c̣n nhiều công chuyện sợ trễ giờ, nhưng cô bạn th́ ừ cái rụp v́ “Tui đói bụng rồi mà nhớ bánh canh Nam Phổ quá. Ngon ơi là ngon!”  Nghe bạn khen ngợi, rồi hít hà y như đang x́ xụp húp bánh làm tôi nhỏ nước miếng! Chẳng biết sao ngoài danh tiếng vang lừng v́ tài đổ bột bánh ngon hạng nhứt Huế, cách nấu bánh khéo, Nam Phổ c̣n được mọi người biết đến với câu ca:

“ Con gái Nam Phổ ở lỗ trèo cau!”

Chi mà lạ ḱ rứa! Tôi lẩm bẩm.

Nam Phổ có những hàng cau đẹp cho quả rất sây, cơm dày, chắc, nhai miếng cau “như nhai miếng chả”- đó là lời mệ ngoại tôi b́nh luận. Hồi nhỏ tôi nghe mạ ru em bài cao dao:

“Ru con con théc cho muồi

Để mạ đi chợ mua vôi ăn trầu

Mua vôi chợ Quán, chợ Cầu

Mua cau Nam Phổ, mua trầu chợ Dinh…”

Đó, ai lại chẳng khen cau Nam Phổ cơ chứ! C̣n con gái răng mà ở lỗ?

Có lần tôi hỏi mệ:

- Không lẽ mấy o gái Nam Phổ không mặc quần mà trèo cau hở mệ?

Mệ tôi nạt:

- Nói tầm bậy không ha! Có mặc quần chơ nhưng là quần cụt hoặc là quần dài mà hai ống vo tṛn lên quá gối, cho dễ trèo, khỏi vướng, hai chân có hai cái nài, cho khỏi té và trèo nhanh thoăn thoắt. Trai làng khác trông xa xa, thấy mấy o gái trên cây cao chỉ bày hai ống chân nên cḥng ghẹo, nói như rứa đó con à!

Trưa hôm đó, cả bọn trực chỉ tiệm bánh canh Nam Phổ - gần Chợ Cống, ăn no bụng. Hết bánh bèo, bánh lọc, bánh nậm và cuối cùng là tô bánh canh thơm ngát. Sợi bánh canh Nam Phổ làm từ bột gạo, mềm, nhưng chắc và hơi dai. Nước bánh canh nấu từ cua, thịt nạc, có những miếng chả cua rất thơm ngon. Tô bánh canh trắng hồng hồng, trên mặt là thịt nạc băm, chả cua có màu đỏ, hấp dẫn lắm. Rắc rau răm, ng̣, tiêu…Nước mắm cay, đậm đà. Ui chao, ngon, cay ghê! Xuưt xoa v́ lâu ngày mới được ăn nên chưa quen độ cay xé miệng…Mặt mày ửng hồng do hai hàm răng “lao động”quá nhiệt t́nh. Bà chủ quán xung phong chụp cho mấy kiếu h́nh làm kỷ niệm. Vui quá! Nh́n một đống lá và mấy cái tô trống không cả bọn cười lớn:

- Ngày xưa mà ăn kiểu ni chắc không ai dám rước, sợ lủng nhà!

Lại cười…hí hửng!

 

***

Chiều hôm đó, tôi và cô bạn rời Huế ḷng vẫn nhớ bữa bánh canh hôm nọ. Thiệt ngon mà đậm đà t́nh bạn, t́nh cố hương!

Biết bao giờ mới có ngày họp mặt đông vui như vậy để cùng nhau đi ăn cơm hến, bánh canh Nam Phổ…mà nghe hương thời gian thơm ngát nước sông Hương!

                                                                                     Huyền Tôn Nữ Huệ-Tâm
                                                                                     Huế, 8.1.2011


 

Vài h́nh ảnh ngày ăn bánh canh Nam Phổ , 8.1.2011, tại Huế :



Cháu Trang (con gái Sửu) và cô bạn Vỹ Dạ- Nguyễn khoa Diệu Huyền (bạn học cùng lớp với Nguyễn thị Sửu và Huệ-Tâm ở ĐHSP Huế) "viếng thăm" quán bánh canh Nam Phổ gần chợ Cống, Huế (ngày 8.1.2011).
 



38 năm gặp lại, Nguyễn thị Sửu đến thăm nhà Huệ-Tâm ở phía trong hồ Tịnh Tâm Huế.

 



Cô em gái út đón chị gái và bạn về thăm nhà.

 



Bạn Nguyễn thị Sửu và con gái đang vấn an mạ Huệ -Tâm.

 



Rồi thăm bạn học cũ Đồng Khánh là Nguyễn Phúc Xuân Lộc và thắp nhang lên Mạ bạn ấy mới mất cách đó không lâu.

 



Lang thang trên con đường trước Đại Nội...Nhớ ngày nào hai đứa tóc c̣n xanh nay điểm bạc!

 



Đă hẹn trước, hai đứa đến thăm cô bạn Vỹ Dạ -Nguyễn Khoa Diệu Huyền và thắp hương tưởng niệm phu quân của bạn. Ngày anh ấy mất hai đứa: Sửu & Huệ-Tâm không ra Huế dự lễ tang được.


Đôi bạn ngày xưa học cùng lớp ở Đồng Khánh và Đại học Sư phạm Huế mạn đàm bên tách trà ấm. Ngoài trời mưa đang rơi,lạnh dễ sợ...
 


Nguyễn thị Sửu đang trầm trồ, ngắm nghía khu vườn rất đẹp nhà Nguyễn Khoa...

 



Có mấy cụm lan đang trổ bông trước nhà, hai đứa ra coi,"can đảm" dầm mưa, chụp ảnh. Mô có thua chi hồi c̣n con gái hay đi lội nước lụt chơ!
 


Huế lạnh tái tê nhưng cây trà mi đẹp quá! Cầm ḷng không đậu nên Huệ-Tâm xin một tấm h́nh. (Rất tiếc là bộ trang phục quá "bụi", không ra dáng "con gái" Huế chi cả! Thôi kệ nó, v́ đi đường xa mà lạnh chi lạ, có cái chi cứ tấp hết lên người cho ấm.)

 



"Điểm hẹn cuối cùng" là quán bánh canh Nam Phổ, gần chợ Cống, do bạn Nguyễn Khoa Diệu Huyền dẫn đường. Ăn một bụng no nê, thỏa thích rồi chia tay...

 

 

art2all.net