Huyền Tôn Nữ Huệ-Tâm

 

Tạp bút:

 LỜI  CÔ GIÁO CẢM ƠN… HỌC TR̉!

 

 

 

 

      Ngày lễ NHÀ GIÁO 20/11 hàng năm, trước hết, chúng ta kính lời biết ơn Thầy Cô - Người đă nâng cánh ước mơ cho ta vào đời. Tôi nhớ măi công ơn quí Thầy Cô đă giảng dạy và rèn luyện nhân cách cho tôi trong những năm tháng đến trường để hôm nay được vinh dự đứng trên bục giảng. Rồi bồi hồi nghĩ đến quí Thầy ở trường đại học đă bỏ công sửa bài luận văn từng chữ, từng câu khi tôi chuẩn bị ra trường. Bây giờ có vị đă qui tiên, an nghỉ dưới rừng thông xanh mát vùng núi Ngự B́nh … Lời của Thầy Cô căn dặn năm xưa vẫn văng vẳng bên tai  nhất là khi tôi vào ngành sư phạm.

                                         ***

    Bốn năm học Đại học Sư phạm, ra trường đi dạy, giờ tóc đă ngă màu muối sương. Nh́n lại quăng đường cầm phấn của ḿnh- tuy suông sẻ mà không kém phần cam go - tôi thấy ḿnh cũng cần phải nói lời cảm ơn đến  “thế hệ thứ ba”- có tên  trong bảng tổng sắp mà nhân gian c̣n truyền tụng cho đến hôm nay: “Nhất quỉ, nh́ ma, thứ ba …học tṛ!”

       Có lẽ ai đó cho là tôi giễu cợt v́ “thế hệ thứ ba” đó thực ra là người đoạt ngôi hạng nhất về sự nghịch ngợm, phá phách và nhiều khi …ma mănh nữa! Nếu theo tinh thần câu nói trên, sao  tôi lại cảm ơn mà không là sự trách cứ?  Không phải vậy đâu, tôi cảm ơn thực t́nh, bởi thử hỏi nhờ ai mà tôi hoàn thành được bộ giáo án dày cộm trong cả năm học?. Nếu không được học sinh chịu khó chăm chỉ, kỉ luật, trật tự ngồi nghe cô giáo giảng bài dù là khi tiết trời nóng bức ngộp thở ngày hè hay là lạnh cóng mùa đông th́ ắt hẳn giờ dạy khó ḷng thành công! Và nếu được học sinh chiếu cố cho vài cánh tay giơ lên hưởng ứng các câu hỏi gợi mở, giải thích hay động năo, nâng cao... trong thiết kế hoạt động giờ dạy của cô giáo… th́ tôi cảm thấy- “Ôi, Cuộc đời đẹp làm sao!”- cho dù trưa hôm đó có thể về nhà ăn cơm với rau luộc chấm mắm cũng thấy ngon và vui!

      Môn học th́ nhiều, bài vở chồng chất, các bài văn, thơ liên tiếp… Học tṛ đôi lúc than thở… Nhiều em lo lắng về bài thi cuối cấp, ưu tư về điểm số…Nhưng cũng có em chán nản buông tay…Hiểu được tâm lí đó giáo viên cần động viên và khuyên nhủ học sinh, nhưng làm sao nói cho khéo, khỏi mếch ḷng học sinh, không rơi vào giáo điều khô cứng? Suy nghĩ măi, cuối cùng tôi tặng học sinh một bài thơ thay lời muốn nói của cô giáo:

 

                       VẦN THƠ CHO EM

 

      Em từng bảo: học văn thật là khổ!

      Bài thường dài, ư nghĩa có dễ đâu

      Học làm sao để nhớ được lâu

      Đạt điểm tám, điểm mười đâu phải dễ!

 

      Em than thở: làm văn vô cùng khó!

     Thơ rất nhiều, em thuộc trước quên sau.                      

     Vào giờ thi, tờ giấy trắng tinh màu

     Làm sao để giấy kia tràn kín chữ.

 

      Có những buổi em xin tôi ngừng dạy!

      Để cho em c̣n có phút thảnh thơi:

   “ Thơ theo thơ, văn nối  tiếp từng bài

      Học sao kịp cho ngày mai đến lớp!”

 

      Việc học tập khó khăn nào kể xiết

      Nhưng mấy ai lùi bước trước ḍng đời!

      Em đi lên, người nâng bước cho em

      Hoa phượng đỏ rực màu bên khung cửa!

 

      Tôi đưa em trên ḍng sông trí tuệ.

      Con thuyền văn đầy ắp những vần thơ.

      Cô lái đ̣ chẳng quản những ngày mưa

      Đưa em đến bến bờ của tri thức!

 

                    HTN. Huệ-Tâm               

                    (Tập thơ Hương Cuộc Đời- NXB Đà Nẵng, 2011)

                                   

  Em đọc thơ dường như cũng hiểu được tâm tư, nỗi ḷng và trách nhiệm của cô nên từ đó không than van mà nhiệt t́nh học tập. C̣n tôi th́ nói :

 “Cảm ơn học sinh thân yêu! Các em giúp đỡ cô nhiều lắm!”

 

  Ngôi trường tôi dạy học bấy lâu nay, được bộ giáo dục chọn áp dụng thí điểm phương pháp giảng dạy mới: lấy học sinh làm trung tâm - từ những năm trước đây. Vai tṛ của học sinh do vậy rất quan trọng. Nếu người giáo viên tổ chức tốt giờ dạy th́ có thể nói: học tṛ gần như chủ động trong giờ học dưới sự hướng dẫn của giáo viên. Đó là một trong những tiêu chí thiết yếu để đánh giá sự thành công của giờ dạy. Giờ học theo phương pháp mới buộc giáo viên làm việc gấp đôi ở nhà để đầu tư giáo án nhưng lên lớp th́ nhẹ nhàng hơn. Lối giảng mới này phát huy được năng lực học tập và nghiên cứu của học sinh. Dĩ nhiên để dạy theo hướng mới không phải dễ: lớp học phải được trang bị thêm về máy móc, pḥng học cần thiết kế theo hướng có thể dịch chuyển ghế ngồi và bảng viết cần hiện đại hơn… Mục đích là để học tṛ học tốt hơn, năng động hơn…

       Ngoài việc giảng dạy giáo viên c̣n chủ nhiệm lớp. Công tác chủ nhiệm  rất nặng nề cần được sự cộng tác đắc lực của học sinh nhất là trong hội trại và các hoạt động tập thể mang tính cộng đồng. Học sinh điều khiển các hoạt động trại, giáo viên chỉ đứng trông coi và chỉ đạo chung mà thôi. Nh́n các em tham gia các tiết mục ngoài giờ học như văn nghệ, báo chí, công tác xă hội… thật say mê, hăng hái…tôi nhận thấy học tṛ ḿnh giỏi  và nhiều tài năng hơn tôi nghĩ. Để điều hành được guồng máy hành chính của lớp th́ người đứng mũi chịu sào bao giờ cũng chính là giáo viên! Có lần nọ, lớp tôi chủ nhiệm, một học sinh giận cha mẹ bỏ nhà đi rông nhiều ngày. Gia đ́nh t́m hoài không thấy đành cậy nhờ cô giáo chủ nhiệm “truy t́m” giúp. Tôi phải nhờ mạng lưới học sinh trong lớp “bủa vây” cuối cùng rồi cũng lôi được cánh chim lạc bầy về tổ ấm gia đ́nh và lớp học.

 

Cô và tṛ lớp 11A16  trong hội trại tháng 3

 

      Bên cạnh công tác chủ nhiệm nhà trường c̣n  phân công bồi dưỡng đội tuyển giỏi Văn khối 12 trong nhiều năm liền. Học sinh cuối cấp ngoài mục tiêu thi đậu tú tài, em nào cũng nuôi mộng vào đại học. Thời gian học rất căng thẳng nên việc kêu gọi học sinh đi học bồi dưỡng để vào đội tuyển giỏi văn  là cả một vấn đề khó khăn. Giáo tŕnh bồi dưỡng nặng và sâu đ̣i hỏi cô, tṛ phải hết sức nổ lực. Học tṛ thường nói vui:“Em đi học bồi dưỡng môn văn và thi học sinh giỏi là v́ thương cô đó!”. Có học sinh nghỉ học vài buổi cô giáo chỉ biết năn nỉ chứ nào dám la rầy, sợ các em bỏ lớp luôn,  lấy tṛ nào đi thi! Đến ngày thi, cô giáo bồi dưỡng lo sốt vó. Sợ học tṛ dậy muộn trễ giờ thi nên phải liên hệ trước với phụ huynh, nhờ các bậc cha mẹ gọi con dậy đúng giờ, cho ăn uống đầy đủ để có sức khỏe đối phó với ḱ thi gay go. C̣n cô giáo, từ sáng sớm đứng chực sẵn ở cổng trường thi với nụ cười rất tươi cùng lời động viên học sinh thi tốt... H́nh như quá cảm động khi thấy cô giảng dạy và chăm sóc tận t́nh nên các em cố gắng làm bài tốt hơn dự tính. Kết cuộc hằng năm đội tuyển giỏi văn thường được giải nhất đồng đội và nhiều giải cá nhân từ nhất đến ba. Thầy tổ trưởng rất phấn khởi khen: “Có tay nuôi gà chọi!”. Tôi bèn trút hết số tiền c̣m lănh được từ công tác bồi dưỡng, ăn liên hoan một trận rơ to, mừng chiến thắng năm này và lấy hên cho năm sau! Học tṛ vui mừng v́ được thầy hiệu trưởng tuyên dương trước toàn trường. Tôi nói với học sinh:  “Công đầu là thuộc về các em đó, cô cảm ơn rất nhiều!”.

     Học tṛ lớp chủ nhiệm cũng như lớp bồi dưỡng văn kính cẩn nói :

 “Chúng em biết ơn cô nhiều lắm. Em đă học được nghệ thuật giảng dạy,  quản lí lớp và cả ma-ket-ting nữa!”. Tôi nh́n học tṛ ngơ ngác: “Cô có biết ǵ đâu về ma-ket-ting, cô dạy văn mà? ”. Học tṛ cười rạng rỡ: “ Cô giúp chúng em phát huy được năng lực sẵn có và có thể cả tiềm ẩn, say mê học văn, vượt qua điểm yếu của chính ḿnh, vươn lên chiếm lĩnh giải nhất đồng đội. Mẹ em làm kinh doanh nói: đó là lí thuyết căn bản ma-ket-ting..!” Tôi không biết ǵ về kinh tế nên… nín thinh cho…an toàn!

   Nói vậy không có nghĩa là học tṛ của tôi chỉ ngồi yên một chỗ. Ai đó có nói: “Không nghịch th́ không phải là học tṛ!”. Có lần tôi bị học sinh dấu cả giáo án và kính mắt để : “Cô khỏi dạy, ḿnh ngồi chơi cho khỏe!”.

Học tṛ đâu biết cô thuộc giáo án  nằm ḷng! Khi dạy nh́n vào bài soạn cho tự nhiên và có thể khỏi phải nh́n học sinh nhiều…mỏi mắt. V́ vậy giờ giảng vẫn ro ro, học tṛ đừng có “lo” v́ mất giáo án mà cô bị…tịt cảm hứng. Để trừng phạt tội dám chơi trội của đàn em thơ ngây, cuối giờ dạy tôi cho một bài kiềm tra mười lăm phút làm cả lớp tá hỏa tam tinh v́ mải hí hửng với tṛ đùa nghịch nên chểnh mảng việc nghe giảng! Sau khi thâu bài, học sinh túa lên bàn cô giáo xin lỗi rất thành khẩn và “ mong cô cho kiểm tra bù để gỡ điểm, từ nay chúng em không dám như vậy nữa!”. Lúc xách cặp ra khỏi lớp tôi nghe tiếng một nam sinh thật thà nói với chúng bạn :

  - Ê bọn bay, chớ có chơi tṛ dấu cặp nữa nghe. Cô không cần sách, mắt kính, giáo án mà cô vẫn dạy được, có ḿnh bị thua thiệt. Không khéo bị  chống gậy, hết đường đạt học sinh giỏi!

 Học tṛ của tôi đáng yêu như vậy đó. Nhưng làm sao ghét các em cho được bởi lí do giản đơn là: không có học sinh th́ cô giáo không thể hành nghề gơ đầu trẻ! Và, dạy học với tôi không chỉ là nghề nghiệp mà c̣n là niềm đam mê…

     Ngay khi c̣n đứng lớp tôi cũng thường nói lời cảm ơn học sinh. H́nh như thích được nghe câu: “ Cảm ơn các em đă học rất nghiêm túc, hẹn gặp các em trong giờ  sau!” khi tôi chào cả lớp vào cuối tiết  học nên học sinh  rất ngoan  ngoăn, chăm chỉ và tôi chỉ việc dạy mà không phải lo âu ǵ cả!

                                           ***

     Tôi đă chèo lái con đ̣ văn chương đưa những học tṛ nhỏ qua ḍng sông trí tuệ và cập bến b́nh an… Các học sinh đă bước lên bờ đi vào cuộc đời, nối tiếp công việc của thế hệ đi trước. Hôm nay trong ngày hội lớn - Ngày Nhà Giáo 20.11, các em tề tựu về thăm, tặng những bông hoa tươi thắm, ngát hương, với lời nói chân thành: chúng em vô cùng biết ơn Cô, kính chúc Cô luôn sức mạnh!

  

           HUYỀN TÔN NỮ HUỆ -TÂM

           Đà Nẵng, tháng 11.2010

____________________________ 

      H́nh: 

      Bắt đầu vào giờ dạy môn Văn lớp11A16 trường THPT Phan Châu Trinh, Đà Nẵng th́ bị học tṛ… chụp trộm tấm h́nh này! Nghe có tiếng động ở cuối lớp, Cô giáo ngước lên nh́n, thấy đèn lóe sáng, c̣n học tṛ th́ ngồi… nghiêm  chỉnh như không có chuyện ǵ xảy ra!!!

 

 

art2all.net