Huyền Tôn Nữ Huệ-Tâm

 

Tạp bút 

NỖI NIỀM THÔN VỸ

     

 

 

Đón người bạn gái rất thân về thăm đất nước sau nhiều năm xa cách, tôi muốn bạn ở chơi với tôi lâu lâu cho thỏa ḷng mong nhớ. Tôi đưa bạn đi thăm núi Ngũ Hành, chùa Non Nước, thánh địa Mỹ Sơn, chùa Cầu Hội An, bảo tàng Chăm-Pa, sông Hàn tươi đẹp…Khỏi cần hướng dẫn viên du lịch, tôi thao thao về văn hóa Chăm, kể cho bạn nghe sự tích vũ điệu Tiên Sa…Bạn tôi khen ngợi lắm:

- Nè, định dành nghề người khác hả, sao thuyết minh rành dữ vậy! Tôi cười thanh minh:

- Không phải đâu. Chồng ḿnh chính gốc Quảng mà!

Danh lam thắng cảnh nơi tôi đang ở cùng gia đ́nh riêng tuy không nổi đ́nh đám bằng Huế nhưng cũng thu hút rất nhiều khách du lịch đến tham quan. C̣n hai nơi chưa kịp đến: Suối Hoa và Bà Nà th́ Hạnh nôn nao bảo:

 - Ḿnh nhớ Huế quá, mai về thăm thôn Vỹ để ngắm nắng hàng cau cho thỏa… Tôi đành phải ch́u ư cô nàng.

Tôi không dám nói với Hạnh: Thôn Vỹ ngày xưa thuở hai đứa và lũ bạn gái học Văn Khoa đèo nhau trên mấy chiếc xe đạp cà tàng về Vỹ Dạ ăn chè Cồn, bắp luộc, thả hồn theo câu thơ Hàn Mặc Tử, giờ chỉ c̣n trong… mơ! Sợ bạn tôi bỡ ngỡ nên tôi cũng có vài câu rào giậu, che chắn:

- Chừ, Huế vẫn giữ nét cổ kính nhưng cũng có phần hiện đại hơn một chút,  quang cảnh có nơi hơi đổi khác đôi nét.

H́nh như bạn đang thả hồn về quá khứ nên không trả lời.

Xe qua Đập Đá rồi xuôi về Vỹ Dạ… Hạnh tâm sự :

- Xa quê, ḿnh nhớ nhất là hàng cau trong nắng ban mai, đẹp dễ sợ! Những giọt sương lung linh đọng trên những tàu cau như muôn ngàn ngọn nến ai đó thắp lên trong bầu trời trong vắt ánh b́nh minh!...

Tôi cắt lời Hạnh:

- Vỹ Dạ đây rồi! Ḿnh xuống xe rồi đi ăn chè bắp.

Nhưng Hạnh không chịu :

- C̣n xa mới tới thôn Vỹ. Vỹ Dạ nhiều cau và cây xanh lắm mà. Nhà rất rộng thường có cổng và những khu vườn th́ bát ngát…

Hạnh đưa mắt có ư t́m những hàng giậu xanh ngày trước, những hàng cau thẳng tắp bao quanh khu vườn và những ngôi nhà cổ kính có bức b́nh phong chữ điền ẩn sau cành trúc mảnh mai… Tôi nghe Hạnh lẩm bẩm giọng Huế “mô rồi hè?”… H́nh như Hạnh đang cố t́m lại vẻ mộc mạc nhưng đài các của Vỹ Dạ xưa th́ phải…

Trước mắt Hạnh bây giờ là con đường bê – tông thẳng tắp, nhà cửa san sát, quán xá dày đặc, người qua lại đông đúc, xe cộ ngh́n nghịt xông bụi vào mặt… Hai bên đường là những ngôi nhà cao tầng rất mới che khuất những ngôi nhà cổ c̣n sót lại bên trong những con đường nhỏ. Thỉnh thoảng cũng có  vài khu vườn và những cây cau đẹp dáng lấp lánh ánh nắng ban mai nhưng h́nh như cau cảm thấy lạc lơng chơ vơ trước một rừng nhà hiện đại nên không c̣n nét thơ mộng của ngày trước! Tôi nghe được một tiếng thở dài ngao ngán…

Tôi cười an ủi Hạnh:

- Thôi mà, theo thời gian, vật đổi sao dời có chi mà lạ chứ. Ngày trước, ngôi nhà xưa xây theo mỹ quan phong kiến, bây chừ kiểu dáng tân thời cho văn minh mà. Bạn nên gọi chính tên Vỹ Dạ chứ đừng nói là thôn Vỹ mà sinh ra buồn bă, bâng khuâng v́ ám ảnh một vùng thôn quê xanh mướt cây lá…

Tôi cũng định trêu Hạnh: “ Th́ cũng như bạn - trước đây mặc áo dài trắng tinh đi guốc mộc, hàng ngày qua con đ̣ Thừa Phủ đến trường Đồng Khánh. Trong sương mù dày đặc của xứ Huế mộng mơ ai đó “ nh́n không ra” mà! . Chừ th́ bạn mặc váy đầm mang giày bốt, đeo kiếng mát màu đen kiểu dáng rất hợp thời trang.”

May mà tôi kịp thấy giọt nước mắt rơi trên má Hạnh nên nín thinh. Hạnh rên rỉ :

- Ḿnh định chụp nhiều kiểu ảnh đẹp của thôn Vỹ để sang khoe với bạn bè bên Pháp.  Họ ngưỡng mộ thơ Hàn Mặc Tử lắm!

Tôi bật cười:

- Th́ bạn cứ tha hồ chụp ảnh Vỹ Dạ, ai cấm chứ! Tôi lấy máy ảnh bảo Hạnh đứng tựa vào cây cau ở quán cà - phê Vỹ Dạ Xưa làm nền:

-  Nè, chuẩn bị, ḿnh bấm máy!

Hạnh xua tay nói:

- Thôi ḿnh hơi mệt!

 Tôi khẩn khoản:

- Th́ chụp một kiểu cũng được mà, để làm kỉ niệm!

Tôi dắt bạn len lỏi vào một con đường nhỏ, t́m đến  một ngôi nhà c̣n giữ lại khu vườn trồng cau và cả hàng giậu có cây đang ra hoa tim tím rất đẹp để bạn tôi chiêm ngưỡng cho nguôi ngoai bớt nỗi niềm nhớ thôn Vỹ ngày trước. Hạnh nh́n lên một cây cau, ngắm rất lâu, cảm động mắt ngân ngấn nước… Tôi thầm cảm ơn chủ nhân khu vườn vẫn duy tŕ sự hiện diện của hàng cau quí hiếm để bạn tôi ngắm nghía và để cho tôi c̣n gọi được tên : Vỹ Dạ mến yêu ơi! Tôi nói nhỏ với Hạnh:

- Vẫn c̣n cau và vài  mảnh vườn xanh tốt… Ít c̣n hơn không có!

Hạnh trầm ngâm không nói chi hết.

Tối hôm đó Hạnh trằn trọc khó ngủ, sáng ra Hạnh đưa tôi đọc bài thơ:

 

                           NỖI NIỀM THÔN VỸ

                 Thôi đừng mơ hàng cau thôn Vỹ

                 Nắng ngủ quên cây cũng buồn lây

                 Vườn xanh  mướt  xa rồi một thuở

                 Nhớ nhung chi ai đó thầm th́ !

 

                  Đường Vỹ  Dạ c̣n đâu trầm  mặc

                  Gió vẫn thổi, mây trôi xa lắc

                  T́m nơi mô một chút hương xưa

                  Có chăng là ở trong đôi mắt!

 

                  Về quê hương chợt dạ ngẩn ngơ

                  Khách đường xa  khao khát vần thơ

                  Ḍng sông trăng ch́m trong dĩ văng

                  Để  cho ai măi măi đợi chờ!

 

Tôi biết Hạnh muốn t́m lại Huế xưa với những kỉ niệm thời con gái khi hai đứa c̣n cắp sách đến giảng đường đại học Văn Khoa nghe Thầy b́nh thơ Hàn Mặc Tử. Nhưng làm sao bắt thời gian quay trở lại được… Mái tóc mượt mà của Hạnh và tôi cũng nhuộm màu sương muối, ḍng đời th́ măi trôi…Tôi ngậm ngùi nh́n ḍng Hương chảy lặng lờ phía trước mặt, ḷng bâng khuâng nhớ đến câu thơ xưa “Thế gian biến cải vũng nên đồi…” mà nghe một nỗi buồn man mác len nhẹ vào hồn !

 

                               Huyền Tôn Nữ Huệ-Tâm

                                       Huế, 2009       

__________________________

 

 *Những từ in nghiêng trong bài Nỗi Niềm Thôn Vỹ  là của nhà thơ Hàn Mặc Tử

( Đây Thôn Vỹ Dạ )

* H́nh: Một ngôi nhà ở Vỹ Dạ c̣n khu vườn rộng với những cây cau đẹp dáng…

 

 

 

art2all.net