Huyền Tôn Nữ Huệ-Tâm

 

VỀ MIỀN KÍ ỨC

 Xin bấm vào đây để đọc VEMIENKIUC.pdf :

 


        
 Lâu lâu tôi lại viếng thăm miền kí ức để t́m lại “ một chút ǵ để nhớ để thương”. “Miền kí ức” trong tôi chính là nỗi nhớ trường xưa lớp cũ năm nào.
 

 

*Nỗi nhớ trường xưa:
 

Tôi học lớp Việt Hán, khóa Lương Văn Can (1969-1973) trường Đại Học Sư Phạm (ĐHSP) Huế. Ngôi trường ấy nằm ở chân cầu Trường Tiền, đường Lê Lợi, soi bóng ḍng Hương thơ mộng nên sinh viên khi nghỉ học vẫn thường hay dạo bước trên con đường ven sông để ngắm cảnh đẹp hay bàn tán về những biến động trong xă hội, nói về những trăn trở, suy tư trước thời cuộc…
 

Nỗi nhớ trường xưa ấy rất cụ thể, gắn liền với những vị trí thân thuộc trong ngôi trường.
 

* Cầu Thang Xoắn Trường ĐHSP Huế năm 1971
 

 

H́nh: Lớp Việt Hán khóa LVC và thầy Tường ở cầu thang xoắn, ĐHSP Huế.(chụp năm 1971)
 

Theo nhiều bạn cùng học, ngôi trường ĐHSP Huế mến yêu, đẹp nhất là cái Cầu Thang Xoắn- nơi lưu giữ bao kỷ niệm đẹp, khó phai. Đi lên hay đi xuống đều phải qua cầu thang xoắn, nếu muốn đợi bạn trai, hay ngắm các nàng sinh viên yêu kiều mặc váy, hoặc tha thướt áo dài, cứ đến đứng ở cầu thang xoắn đó mà ngóng trông (trông cái ǵ nhỉ, đố ai mà biết được cơ chứ !). Hồi c̣n sinh viên, tôi có “ để mắt ” đến một chàng trai cùng khóa nhưng khác lớp. Bạn đi nhanh lắm, nhanh như thỏ. Tôi đă nhiều lần tha thẩn đợi bạn ấy đi qua, gặp và nói chuyện với bạn vài lần, rồi bạn ấy lướt nhanh vào lớp như một cơn gió thoảng. Chắc là bạn ấy “ vô t́nh” mà tôi là con gái, th́ thôi vậy. Nhưng tôi vẫn tự trách ḿnh, sao hồi ấy chẳng nói ra chút t́nh cảm… 36 năm sau, trong một lần về trường họp khóa, gặp bạn xưa, bạc tóc, ḷng tôi vẫn bồi hồi như ngày c̣n đi học. Nh́n hành lang sư phạm hun hút, tôi nhớ bao điều. Thôi, chuyện xưa nhắc lại làm ǵ, ai cũng có phận nấy rồi, vô duyên đành chịu!.

 


* Tiền sảnh trường ĐHSP Huế năm 1971
 

 

H́nh: Thầy Tường và lớp Việt Hán khóa LVC , trước tiền
sảnh. H́nh chụp năm 1971

 

Tiền sảnh là nơi các lớp hay tề tựu để chụp h́nh lưu niệm qua mỗi năm học. Khi mới thi đậu vào trường ĐHSP Huế, tôi cảm thấy cái tiền sảnh này rất khó bước qua v́ có nhiều ánh mắt các chàng trai sư phạm ŕnh rập làm chân tôi quưnh quíu. Khi sắp giă từ ngôi trường, bọn sinh viên chúng tôi cứ thẩn thờ ngang qua sảnh mà xuưt xoa tiếc nuối v́ cuộc đời sinh viên màu hồng sắp chấm dứt, chông gai sắp ập đến. Mai đây mỗi đứa một chân trời, biết đâu ngày gặp lại! Lớp Việt Hán LVC của tôi, may mắn đă chụp nhiều tấm h́nh “ vô giá” ở tiền sảnh cũng như ở cái cầu thang xoắn nổi tiếng đó!
 

*Bàn Ghế Trường Xưa
 

 

H́nh: Lớp Việt Hán khóa LVC, thầy Tường đang giảng bài.
 

Bàn và ghế dính liền nhau rất tiện lợi. Các nữ sinh viên thường ngồi phía trên. Ai muốn dịch chuyển xuống dưới để thầy khỏi chú ư, khỏi kêu lên bảng, cứ tự nhiên, chẳng ai có ư kiến ǵ cả. Mỗi khi họp nhóm hay họp tổ, các bạn có thể xoay tṛn bàn ghế để dễ thảo luận.
 

 

*Nỗi Nhớ Thầy Xưa
 

Nghĩ về trường tôi rất nhớ đến quí thầy đă dạy tôi năm xưa. Trong hành trang đi dạy, tôi ôm theo tất cả kiến thức mà quí thầy đă truyền đạt khi c̣n theo học dưới mái trường Đại Học Sư Phạm Huế.
 

* Thầy ĐOÀN KHOÁCH:

Trong kí ức mù mờ của tôi, th́, thầy Khoách làm chủ nhiệm lớp Việt Hán khóa LVC. Thầy dắt chúng tôi đi thực tập ở trường Trung Học Đồng Khánh. Thầy xem xét giáo án của sinh viên rất cẩn thận, góp ư cụ thể đến từng chi tiết. Thầy nổi tiếng nghiêm khắc với sinh viên. Vào giờ dạy của thầy, sinh viên ngồi im thin thít. Thầy căn dặn sinh viên: “ Phải ăn mặc tề chỉnh”. Có lần một nam sinh viên mặc áo sơ mi có h́nh chim c̣, thầy gọi lên bảng, chỉ vào áo nói: “Chim này, c̣ này, về nhà thay áo ngay!”. Các nữ sinh viên mặc áo dài bên trong phải có áo lót ḿnh. Thầy dạy : “Nữ sinh viên sư phạm cần mặc cho kín đáo, làm gương cho học tṛ về sau!”.


Nh́n chung, cái tôi học tập được từ thầy Đoàn Khoách là tính nghiêm túc, kỷ luật, chỉn chu, có tinh thần trách nhiệm khi đứng lớp.


*Thầy Nguyễn Văn Dương:
Thầy Dương dạy lớp tôi môn Văn Học Hán Nôm. Thầy dạy về Chinh Phụ Ngâm, bản tiếng Nôm của bà Đoàn thị Điểm. Thầy yêu cầu sinh viên viết chữ Hán, Nôm cho đẹp, chuẩn xác các nét…Tôi viết chữ Hán xấu ̣m c̣n bạn Phan thị Ḥa người Việt gốc Hoa- rất giỏi tiếng Hán. Bạn Ḥa lại dở tiếng Anh. Hai đứa tôi thỏa thuận như sau: giờ Anh Văn, tôi làm bài, bạn ấy chép; giờ Hán Nôm, Ḥa chép hộ tôi tiếng Hán- Nôm. Phân chia quá sức công bằng! Ai dè, hôm ấy thầy Dương đứng sau cái cột trông thấy tất cả (mà tôi lại không biết). Thầy tiến lại bàn hai đứa, thu bài của tôi, cho một tờ giấy trắng để làm lại. Hú hồn, không bị zero là may lắm. Thầy dạy: “ Phải tự lực cánh sinh nghe chưa!”. Tôi vâng dạ. Từ ấy tôi lo học tiếng Hán Nôm, không ỷ lại vào bạn bè nữa. Bài học ấy tôi nhớ đời.


* Thầy Tường : (Nói trộm vía, con xin thầy tha lỗi, con không nhớ nổi thầy dạy chúng con môn ǵ và con cũng quên họ của thầy, có lẽ do năo bộ của con bị tŕ trệ!)
Thầy Tường dạy học trái ngược với thầy Khoách. Thầy Tường để sinh viên tự giác ghi bài, thảo luận… Nếu cần chụp h́nh hay bàn bạc một chuyến du ngoạn cuối tuần, thầy cho ngay nửa giờ để làm việc. Vậy mà sinh viên vẫn ngồi học hành nghiêm chỉnh. Chúng tôi rất thích cách dạy của thầy Tường, giống như lối dạy của các giáo sư nước ngoài.


* Thầy Tôn Thất Lôi:
Thầy dạy môn Du Ngoạn Học sinh. Đây là môn chung của toàn ban nên thường lên giảng đường để học, cũng là dịp để gặp gỡ các sinh viên lớp khác nên chẳng ai trốn học cả. Thầy dạy cách tổ chức trại cho học sinh. Cuối năm, thầy có tổ chức hội trại ở Thiên An cho cả khóa. Rất vui và bổ ích.

 


H́nh: Trại Thiên An của khóa Lương Văn Can
 

* Nhớ Lễ Tốt Nghiệp khóa Lương Văn Can năm 1973

 

 

Lễ tốt nghiệp ĐHSP Huế Khóa Lương Văn Can 1973

 

Tôi không nhớ rơ chính xác ngày làm Lễ Tốt Nghiệp .


Hôm ấy cả khóa Lương Văn Can tập trung trước sân trường Đại Học Luật Khoa để chuẩn bị. Sau khi mặc xong trang phục tốt nghiệp, tất cả di chuyển qua Ṭa Viện Trưởng ở phía đối diện để làm lễ. Chúng tôi hồi hộp, nghe thầy viện trưởng đọc bài diễn văn khai mạc. Rồi đến thủ khoa các lớp nhận bằng tốt nghiệp… Xong lễ, các bạn bịn rịn chuyện tṛ, chụp ảnh v́ mai đây sẽ khó có cơ hội gặp nhau.


*Nhớ bạn cũ:

 

Ra trường ngày 15 tháng 7 năm 1973, 27 sinh viên lớp Việt Hán đi muôn ngă trên mọi miền đất nước Việt Nam thân yêu.
Theo thống kê của anh lớp trưởng Nguyễn Văn Cam th́ lớp tôi có 3 bạn định cư ở nước ngoài (Hàn Cúc Anh, Thân Trọng Tuấn, Huỳnh Hồng Loan), 7 bạn vĩnh viễn rời cơi đời v́ bịnh tật: Nguyễn Đức Liệu, Dương Thị Phương, Phan Thị Ḥa, Ngô Sửu, Phan Văn Ngoạn, Hà Văn Lộc, Phùng Côi), số c̣n lại công tác ở trong nước, đă nghỉ hưu được gần 10 năm nay.
 

Chúng tôi nhớ trường lớp lắm nên đă liên kết với khóa Huỳnh thúc Kháng (1970-1974) cứ 2 năm một lần, tổ chức hội khóa để có dịp về thăm chốn xưa. Ngày 15/7/2009 và ngày 10/4/2014 hai khóa Lương Van Can, Huỳnh Thúc Kháng (LVC-HTK) đă về thăm trường cũ, đă được chụp h́nh tại trường ĐHSP Huế cùng quí Thầy và bạn cũ. Đó là những kỉ niệm đẹp chúng tôi nhớ măi.

 


H́nh: Hội khóa LVC-HTK tại trường ĐHSP Huế ngày 10/4/2014


● Cảm Xúc Khi Về Miền Kí Ức
 

Ai cũng có một nơi chốn để quay về. Với tôi khi nhớ về ngôi trường đă dạy tôi những kỹ năng dạy học, kiến thức về môn dạy, cách hành xử với học sinh, phụ huynh…tôi rất cảm động.


Tôi biết ơn trường xưa Đại Học Sư Phạm Huế- nơi đă cho tôi hành trang vào đời dạy học. Dĩ nhiên, chúng tôi phải học thêm, bổ sung, cập nhật kiến thức để phù hợp với thời đại mới, dạy dỗ học sinh cho đến ngày hưu trí.

 

Huyền Tôn Nữ Huệ-Tâm
(Cựu sinh viên lớp Việt Hán, khóa Lương Văn Can 1969-1973 ,ĐHSP Huế)
Đà Nẵng, 28/12/2016
 

____________

 

Ghi chú:
*h́nh đen trắng: của lớp Việt Hán, khóa LVC 1969-1973, chụp tại trường
ĐHSP Huế năm1971 và trong lễ tốt nghiệp năm 1973.
 

*h́nh màu: Hội khóa LVC-HTK, ngày 10/4/2014 tại trường ĐHSP Huế.

 

 

 

 

art2all.net