|
Huỳnh Minh Lệ
Tiếng Dội Của Thời Gian

Nơi anh ở, ngày lên và đêm xuống,
Có ǵ vui, khi bóng tối loang dần...
Nơi anh ở, chiều đi - xa thăm thẳm,
Nghe ngực ḿnh, tiếng dội của thời gian.
Nơi anh ở, mỗi lần trông nắng xế,
Thấy quê nhà, bóng mát - thuở thanh niên,
Nơi anh ở, khi nào em ghé đến,
Nhớ mang giùm, biển nhớ, áo tháng giêng.
Huỳnh Minh Lệ
art2all.net
|