Kim Hài

 

B̀NH MINH TRÊN SÔNG LỤC-NAM

 

 

 

 

 

MỘT

Ngôi chùa nằm ngay trên bờ Vạn Kiếp. Mái phủ rêu xanh nhưng vẫn mang cái vẻ chắc chắn của một kiến trúc cổ với những cột chống to bằng cả ṿng tay ôm của đứa trẻ cỡ 10 hay 12 tuổi. Chân cột chạm trổ ngoằn ngoèo, có lẽ là những h́nh long phượng, tuy nhiên thời gian đă phủ lên đó lớp bụi mờ làm các đường nét trở nên rối loạn, nhất là khi quan sát trong bóng chiều.

Người khách lạ lỏng tay cương lặng ngắm chùa. Cách nh́n như một khách nhàn du vản cảnh khác hẳn với thái độ vội vă khi sải ngựa. Con ngựa sung sức thế, mạnh bạo thế mà cũng sùi bọt mép, thở ph́ pḥ. Cứ nh́n người và ngựa đủ biết khách từ xa lắm, dễ chừng đă khởi hành từ sáng sớm tinh mơ.

Mặt trời hạ vẫn c̣n rực rỡ ở đằng Tây. Nắng chiều nhuộm vàng những chùm cau sai quả, và giàn mướp đầy hoa bên mé hông chùa.

Khách đưa tay nhẹ phủi lớp bụi đường trên vai áo, sửa soạn xuống ngựa. Nhưng…

- Boong… Boong… Boong…

Tiếng chuông ngân vang, âm thanh trong trẻo, rền vọng, tràn ngập cả không gian. Con ngựa không quen với loại tiếng động này, chồm hai chân trước, ngửng đầu hí một tràng dài. Từ trong chùa, một chú tiểu chạy vội ra.

- Mô Phật…

Người khách vừa cố kềm dây cương vừa vội vă trả lời chú tiểu:

- Mô Phật…

Chú tiểu Tâm ngẩn người không biết phải nói ǵ thêm. Người khách lạ lùng này không phải là dân trong làng. Vả lại thời buổi chiến chinh, c̣n ai ham đến chùa viếng Phật nữa. Đă hơn hai tháng trời nay, họa hoằn lắm mới có một tín nữ đến dâng hương lễ Phật cầu xin b́nh an cho chồng con. Rồi chùa lại vắng vẻ, u tịch.

- Chú tiểu à, sư cụ có nhà không?

Giọng nói thân mật mà dịu dàng của khách lạ làm chú tiểu Tâm có cảm t́nh ngay. Chú gật đầu:

- Dạ có, nhưng sư cụ đang tụng kinh chiều.

Khách lạ giờ mới nhận ra tiếng chuông mỏ vẳng ra từ trong, ngần ngừ một giây rồi hỏi tiếp:

- Tôi lỡ độ đường, liệu chùa có pḥng dành cho thiện nam tín nữ tạm trú chân không?

- Dạ có, nhưng ông cũng phải bạch qua sư cụ mới được.

- Chú vừa nói sư cụ đang bận…

Chú tiểu Tâm mau mắn:

- Tôi sẽ đưa ông ra nghỉ đỡ ở liêu sau, đợi sư cụ xong hồi kinh thứ nhất.

- Tốt lắm, cám ơn chú.

Chú tiểu Tâm ra hiệu cho người khách đi theo ḿnh, ṿng ngă hông Chùa. Người khách dắt luôn cả ngựa. Con tuấn mă ngoan ngoăn như một con chó con nện bốn vó lộp cộp trên nền gạch nung rắn chắc.

 

 

HAI

Sư cụ đang tiếp chuyện người lạ trong gian chánh điện.

Trời đă tối từ lâu. Trăng thượng tuần xế ngang đầu, giải ánh sáng bạc xuống mấy tàu cau bóng nước. Chú tiểu Tâm vừa rửa chén bát vừa cố ư lắng tai để nghe câu chuyện giữa sư cụ và người khách. Nhưng hai người nói nhỏ quá. Từ đằng sau, chú tiểu Tâm chỉ nh́n thấy nét nghiêng rắn rỏi cương nghị và gương mặt nghiêm trang của sư cụ. Mấy ngọn bạch lạp trên bàn Phật hắt ánh sáng lắt lay theo những cơn gió nhẹ từ ngoài sông đưa vào.

Chú tiểu Tâm rửa xong bát đĩa, cẩn thận úp chúng trên cái giá làm bằng nứa ngâm nước sông suốt mùa mưa năm ngoái. Mọi ngày vào giờ nầy, sư cụ đă kêu chú vào chánh điện học hành chữ nghĩa kinh kệ. Những bài giảng về từ bi bác ái, trí dũng, những nghĩa đạo thâm sâu của Phật Pháp làm hai thầy tṛ say sưa thanh thoảng. Nhưng đă hơn hai tháng nay, giờ học ban đêm không c̣n nghiêm túc và phấn khởi như trước nữa. Sư cụ dành nhiều thời gian để suy tư, nghĩ ngợi hơn. Không phải là những suy tư về đạo mà lại là những suy tư về đời. Thỉnh thoảng sư cụ lại chép miệng nói một ḿnh:

- Thế nước lại đến cơn bĩ cực. Tội nghiệp cho dân lành vô tội.

Và hằng ngày, sau mỗi một hồi kinh sớm tối, sư cụ nán lại chánh điện rất lâu để cầu nguyện.

Không phải chú tiểu Tâm không biết những nguyên nhân khiến sư cụ lo buồn. Ai mà lại không nghe tin quân nhà Nguyên bên Tàu đă kéo quân sang nước ta giả tiếng là mượn đường nước Nam để đánh Chiêm Thành. Những tin tức từ biên ải đưa về cho biết thanh thế quân Nguyên rất hùng mạnh. Hơn 50 vạn binh tinh nhuệ đang uy hiếp Lạng Sơn.

Nhà Vua đă phải triệu tập tất cả bô lăo dân gian tại điện Diên Hồng để hỏi ư kiến xem nên ḥa hay đánh. Mặc dầu dư biết tài dụng binh của quân Mông Cổ nhưng nhân dân ai nấy đều quyết ḷng diệt giặc. Kinh nghiệm về sự tàn bạo của quân Tàu trong những trận chiến quá khứ cùng với thời gian dài bị đô hộ đă làm cho mọi người dân Việt lo âu lẫn hờn căm. Họ nhất định thà chết chứ không muốn làm nô lệ.

Chính Thái Tử nhà Nguyên là Thoát Hoan thân chinh vượt biên giới tiến đánh Lạng Sơn uy hiếp nước Nam. Thế giặc mạnh như chẻ tre. Hôm qua, từ Lạng Sơn đă có nhiều gia đ́nh chạy về Vạn Kiếp lánh nạn ở nhà bà con thân thuộc. Họ cho biết quân Thoát Hoan đă đánh xuống núi Kỳ Cấp và vượt qua hai ải Khả Lư và Mộc Châu.

Ḷng người đều rúng động. Chú tiểu Tâm đoán chắc là người khách hồi chiều chỉ nói chuyện với sư cụ về các trận đánh mới. Cứ nh́n nét mặt nghiêm trang và cách nói chuyện của khách và sư cụ, chú tiểu Tâm có thể đoán được.

Nhưng việc ǵ sẽ xảy đến? Quân Nguyên đă tràn tới đâu rồi? Nghĩ đến những tàn độc của giặc với dân ta trong quá khứ Chú tiểu nghe ḷng ḿnh bừng bừng máu nóng. Chú cố gắng lắng ḷng và đọc một hồi kinh sám hối.

- Chú Tâm, chú làm ơn chỉ cho tôi bến đ̣ ở đâu?

Chú tiểu Tâm vừa niệm xong bài kinh. Chú mở mắt. Người khách đang đứng đằng trước, mắt ngó mông ra sông.

Chú đến gần khách nói:

- Nếu ông muốn đi đ̣, sáng mai hăy đi chớ bây giờ đ̣ cắm sào hết rồi. Vả lại, thời buổi nầy đi đêm không tiện.

Người khách cười nhỏ, tay vỗ vào bao kiếm bên hông, giọng đùa cợt:

- Ta đâu có sợ ma. Trăng sáng thế nầy mà không xuôi đ̣ một chuyến th́ hoài cả trăng đi.

Giọng nói hào sảng và cởi mở của khách làm chú tiểu Tâm thấy vui lây. Chú cũng góp chuyện:

- Phải đến rằm mới đẹp chứ ông. Trăng tṛn và sáng như gương.

- Ta chỉ thích nh́n trăng khuyết. À, này chú tiểu, sao gần ngày Phật Đản mà khách hành hương vắng thế?

Chú tiểu Tâm thở dài. Hôm nay đă là mồng 10 rồi. Lúa đă đầy thùng, tương cũng ngót hai vại lớn, mấy cây chuối sau liêu đă vàng nhạt màu da, ngày mai cắt là vừa. Nhưng thật lạ, mọi năm vào giờ nầy ḷng chú nôn nao lắm. Chính Sư cụ cũng lăng xăng với trà ướp, bày biện bàn Phật. Vậy mà năm nay Chùa tĩnh lặng như ngày mừng Phật chưa đến và ḷng chú cũng thinh lặng, âm thầm. Chú chép miệng than:

- Chắc v́ chiến tranh.

Khách khẽ nhăn mày nh́n chú chăm chú như muốn soi thấu ư nghĩ của kẽ tu hành trẻ tuổi. Ngần ngừ một giây khách gật nhẹ đầu nói:

- Vận nước đang lâm nguy, Phật có buồn cũng phải.

Quai hàm khách đanh lại, môi mím chặt. Chú tiểu Tâm muốn biết chuyện ǵ đă xảy ra ở biên giới, nhưng chú không dám hỏi. Người tu hành không nên ṭ ṃ chuyện thế sự bên ngoài. Sư cụ đă từng khuyên bảo như vậy. Chuyện ǵ cũng nên gác bỏ ngoài tai. Chú Tiểu tự nhủ ḷng, nhưng nh́n thấy vẻ mặt khách đầy vẽ lo âu bồn chồn, chú không dằn nổi ṭ ṃ. Chú nhỏ nhẹ gợi chuyện:

- Chắc ông ở xa mới đến? Khi nào th́ ông đi? Ông quen với sư cụ?

Khách lơ đăng gật đầu. Cái gật vừa trả lời vừa không trả lời ǵ cả. Lâu thật lâu, người khách quay hẳn lại nghiêm nghị hỏi chú tiểu:

- Làng Vạn Kiếp có tất cả bao nhiêu gia đ́nh? Chắc chú biết hết.

Chú Tiểu ngẫm nghĩ một hồi, trả lời dè chừng:

- Khoảng trên dưới 500 nóc gia.

Khách lại lặng thinh, làm như câu trả lời của chú tiểu Tâm không đáng lưu tâm.

Chú tiểu Tâm buồn ngủ lắm rồi. Sáng sớm chú c̣n phải dậy dọn dẹp, kéo chuông, quét tước, lấy nước, bửa củi, nấu trà và công phu buổi sáng. Chú để mặc người khách ngồi một ḿnh, trở vào chùa.

Khoảng chừng canh hai, chú tiểu giật ḿnh thức giấc bởi tiếng ngựa hí xôn xao ở ngoài sân. Trăng đă lặn tự lúc nào và bên ngoài trời tối đen. Chú tiểu tưởng ḿnh ngủ mê, lắng tai nghe ngóng.

- Chúng ta dừng ở đây?

- Mô Phật, Chùa nầy tuy chật chội, nhưng cũng đủ để tướng công dừng chân ít lâu.

- Có lẽ ta không ở lâu đây được. Tạm thời sư cụ cảm phiền, bởi ta không muốn làm xao động dân chúng.

- Mô Phật…

Chú tiểu Tâm nhảy phóc xuống giường nhanh như một con sóc.

Bước chân người rầm rập vào Chùa. Chú tiểu nép ḿnh sau cái cột lớn. Kể cả sư cụ, tất cả 7 người. Gương mặt ai cũng quắc thước và hằn nét gian lao. Người khách hồi chiều đích thân cầm đèn dẫn đường. Những bao kiếm dài lủng lẳng bên hông, lộ ra mấy cái đầu chuôi chạm trổ.

Sư cụ dừng lại ở chánh điện, để mặc cho khách đi sâu vào liêu trong. Chú tiểu Tâm đến gần sư cụ ḍ hỏi:

- Mô Phật, sư cụ…

Sư cụ ra dấu vào pḥng. Người đi trước, đầu cúi thấp, trầm tư. Chú tiểu Tâm tắt bớt một ngọn bạch lạp trên bàn Phật rồi cũng hối hả bước theo.

- Minh Tâm à, con đừng tiết lộ cho ai biết tông tích của mấy người khách này nhé.

- Mô Phật…

Sư cụ ngồi kiết già trên chiếc gối rơm. Vầng trán người nhăn lại, hằn nếp như tấm vải nhầu.

- Minh Tâm con…

- Mô Phật…

- Quân Nguyên đă chiếm được Chi Lăng rồi. Tội nghiệp cho dân chúng, mấy phen lầm than khổ sở.

Chú tiểu Tâm kêu lên một tiếng kinh ngạc. Chi Lăng thất thủ. C̣n Hưng Đạo Vương? C̣n các tướng? Quân Nguyên đang di chuyển đến đâu? Thế giặc ra sao? Nhất định chúng sẽ đi ngang qua đây. Nhà tan cửa nát là chuyện không tránh khỏi.

- Bạch sư cụ, quân Nguyên đang tiến về Vạn Kiếp?

Sư cụ gật đầu:

- Đó là đường tiến về Thăng Long. Sẽ có nhiều người chết, nhiều gia đ́nh ly tán. Mô Phật. Toàn là tai ách.

Trước mặt chú tiểu Tâm hiện ra những cảnh thương tâm. Ḷng chú chùng xuống xót xa. Chú buột miệng:

- Mô Phật, con phải làm ǵ đây?

Sư cụ nh́n chú tiểu, mắt ánh chút ngạc nhiên. Người ngẫm nghĩ hồi lâu rồi nói:

- Bổn phận của con là tu hành, lấy thiện tâm làm đầu… Nhưng…

Sư cụ định bảo với chú tiểu Tâm là bây giờ thế nước trong cơn nguy biến, hăy dẹp bỏ niềm riêng và cố gắng giúp nước bằng tất cả phương tiện ḿnh có. Ngày xưa, Lư Thái Tổ há chẳng là một chú tiểu nhỏ của chùa Cổ Pháp hay sao, và sư cụ Vạn Hạnh chả đă từng bôn ba giúp nước? Nhưng sư cụ cũng không thể giảng rơ cho tiểu Minh Tâm hiểu được ư ḿnh, những bài Phật học, đạo với đời, cách biệt mà không cách biệt đó.

Sư cụ đưa tay vào túi áo trong chạm nhẹ vào tờ hịch của Hưng Đạo Vương gởi cho dân chúng. Người khách đă phó thác công việc đó - ở Vạn Kiếp- cho sư cụ v́ sư cụ là người niên trưởng, đạo đức và được sự kính mến của dân chúng.

- Mô Phật, bạch sư cụ… c̣n quân ta?

- Quân sĩ đă đóng quân quanh Vạn Kiếp rồi – Họ không muốn làm cho dân xôn xao mất b́nh tĩnh.

- Liệu quân Nguyên có thắng…?

Sư cụ lắc đầu:

- Khó mà có thể đoán trước việc ǵ sẽ xảy đến. Thế giặc là một việc mà ḷng dân lại là một việc khác. Nhưng thôi, trước hết hăy tin tưởng đă. Bây giờ con hăy vào trong ngủ tiếp đi.

Mặc dù ḷng chưa hết thắc mắc, nhưng chú tiểu Tâm đâu dám hỏi ǵ thêm. Chú rón rén như sợ làm kinh động giấc ngủ của mấy người khách.

Nhưng lạ ḱa, bên trong liêu đèn vẫn c̣n sáng và vọng ra tiếng th́ thầm của nhóm người khách lạ. Không nén được ư muốn biết thêm nữa t́nh h́nh cuộc chiến, chú tiểu Tâm trở nhanh về pḥng ḿnh và dán mắt vào khe ván hở.

Quanh chiếc bàn bằng gỗ tạp độc nhất của liêu khách, 6 người ngồi quây quần trước một tờ giấy trải rộng. Người có râu mép và uy nghi nhất đám đang chỉ trỏ và nói ǵ không rơ. Nh́n măi cũng chán, chú tiểu Tâm quay người định dỗ giấc ngủ tiếp.

- Dă Tượng nói có lư lắm, đêm mai thế nào quân Nguyên cũng tiến đánh Vạn Kiếp.

Rồi giọng nói quen thuộc của người khách buổi chiều vang lên:

- Theo Yết Kiêu nầy th́ chúng chưa tiến binh kịp đâu. Ta cho người pḥng thủ, kêu gọi dân chúng và đưa tin về cho Hoàng Thượng.

Chú tiểu Tâm suưt kêu lên. Th́ ra người khách hồi chiều là Yết Kiêu, vị tướng lừng danh của Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn. C̣n người to lớn kia là Dă Tượng. Và những ai nữa? Nhất định họ là những vị tướng lừng danh mà chú hằng nghe dân chúng tán tụng.Ḷng chú tiểu nao nao lạ thường. H́nh ảnh hiên ngang của những người khách lạ thoáng hiện như một ước mơ nhẹ nhàng cùng lúc với ba chữ đại tự Bi Trí  Dũng màu đỏ trên tường đối diện với bàn thờ Phật rực rỡ trong trí nhớ.

 

 

BA

Sắp đến ngày Phật Đản. Sáu người khách đă ra đi. Ngôi Chùa trở nên yên lặng trừ tiếng đọc kinh ŕ rầm và tiếng mơ trầm vang trong buổi sớm.
Đă xong công phu thứ nhất mà sao vẫn chưa có chuông.

Sư cụ Vạn Kiếp thắp thêm tuần nhang nữa rồi đứng dậy đi ra sau liêu. Pḥng chú tiểu Minh Tâm c̣n đóng kín. Sư cụ gơ nhè nhẹ lên mặt cửa, kêu lớn:

- Minh Tâm con, trễ rồi.

Nhưng vẫn không động tịnh dù sư cụ kêu ba bốn lần. Sư cụ Vạn Kiếp ngạc nhiên đẩy cửa. Cánh cửa bật ra, và trong tranh tối tranh sáng, chiếc giường trống không. Trên giường, một phong thư để lại, chữ viết tháu.

“Bạch sư cụ,

Sư cụ vẫn thường dạy con là đạo với đời tuy hai nhưng là một. Sống đúng với lương tâm và đạo lư là đă thể hiện được một phần nào tinh thần của Đức Thích Ca.

Con trộm nghĩ, ngày nay, đất nước đang hồi bĩ cực, giặc ngọai xâm chiếm đóng, dân chúng lầm than, khổ cực. Bao nhiêu người đă ra giúp nước cứu nguy. Những người già cả, chí đến các thanh niên phụ nữ, ai ai cũng góp phần vào công việc giữ ǵn bờ cơi.

Riêng con, ngày hai buổi sớm chiều công phu kinh kệ, nhàn rỗi quá và cũng không giúp ích được cho ai, ngoài bản thân con. Ngày xưa, Đức Phật rời bỏ đền vàng điện ngọc không phải để tu hành, tự giải thoát mà là để cứu vớt chúng sanh, t́m kiếm cho mọi người một con đường cứu khổ. Sư phụ đă từng giảng giải cho con như vậy.

Bạch sư cụ,

Hôm nay, há phải đâu v́ những ư tưởng hẹp ḥi, vị kỷ mà con làm ngơ trước hoàn cảnh tang tóc này. Thêm một bàn tay băng bó vết thương cho nghĩa sĩ, cho người dân, thêm một bàn tay dẫn dắt người già, trẻ em, vỗ về họ qua cơn kinh sợ, điều đó có ích hơn là lời kinh sớm chiều tụng niệm.

Con mong mỏi ḷng bao dung với sự thông cảm vô biên của sư cụ mà không buồn ḷng v́ con. Măi măi con vẫn là chú tiểu Minh Tâm của Chùa Vạn Kiếp. Ḷng con luôn luôn tâm niệm câu Đại Hùng, Đại Lực, Đại Từ Bi.

Cầu xin Phật Tổ gia hộ cho sư cụ.

Mô Phật

Tiểu Minh Tâm kính bút.”

 

Sư cụ Vạn Kiếp xếp bức thư lại, tần ngần một giây. Người quay ra ngoài, trông về phía làng.

Một cột khói cất cao và vẳng tiếng ḥ reo mơ hồ thật xa.

Trận chiến đă bắt đầu. Nhiều gia đ́nh đùm đề con cái kéo qua trước cổng chùa. Sư cụ Vạn Kiếp vần vại tương và hũ gạo ra ngoài cổng để cho những người chạy nạn cần gạo, tương cứ việc lấy đi.

Đến trưa th́ số người lánh giặc càng lúc càng đông, ồn ào, huyên náo. Một vài mũi tên lạc lơng đă làm nát những mảnh ngói hiên chùa.

Sư cụ tắt mấy ngọn bạch lạp trên bàn thờ để pḥng hỏa hoạn.

Ngày Đản Sanh Đức Phật buồn bă nhất. Nhưng trên bàn thờ, Đức Phật vẫn mỉm miệng cười.

Trong bóng nắng lung linh h́nh như sư cụ vừa trông thấy chú tiểu Minh Tâm áo nâu ṣng đang d́u một ông cụ, tay bế một đứa nhỏ, hướng dẫn đám người chạy loạn ra bến đ̣.

 

 

BỐN

Tháng năm, năm 1285, quân Hưng Đạo phản công toàn thắng. Lấy được Hưng Yên, quân ta đánh tan hạm đội của quân Nguyên ở bến Chương Dương, đoạt lại Thăng Long, vượt sông Hồng đuổi quân Nguyên khỏi Bắc Giang, lập thêm chiến công ở Vạn Kiếp.

Cuối mùa hạ năm đó, quân Nguyên rút khỏi bờ cơi nước Nam.

Vạn Kiếp sau hai lần binh biến, dân chúng đă trở về quê lập lại đời sống mới. Đă có những người quen đến thăm viếng sư cụ và kể những việc làm của chú tiểu Minh Tâm mà họ đă gặp được trên đường chạy loạn. Có người kể rằng, trong lúc giúp đỡ mọi người chạy giặc, chú tiểu từng bị một toán quân Mông đuổi theo thật rát, nhưng chú đă không bỏ chạy mà c̣n cố d́u một ông cụ bị liệt chân, may gặp một ruộng sắn um tùm, chú ấy mới thoát hiểm.

Sư cụ càng nghe càng nhớ chú tiểu Minh Tâm. Không một ai biết được tông tích chú khi quân Mông rút lui. Có thể chú ấy đă chết hoặc thất lạc phương nào. Mọi người đóan già đóan non song không một ai biết đích xác chuyện ǵ đă xảy ra cho chú.

Sư cụ Vạn Kiếp chờ đợi, trông mong ngày nầy qua ngày khác mà bóng chú tiểu Minh Tâm vẫn bặt tăm. Nhiều tin dữ đưa về, có người c̣n xác quyết chú tiểu đă bị tên lạc ĺa đời khi đi đ̣ qua sông. Sư cụ mất hết hy vọng. Người bắt đầu tụng kinh phổ độ cho tiểu Minh Tâm.

 

Sớm hôm nay, sư cụ Vạn Kiếp dậy muộn. Hồi hôm người phải làm lễ siêu độ cho các vong hồn uổng tử đến quá khuya. Sau đó người c̣n phải nấu nước muối dưa. Tuổi tác đă cao, công việc nặng cộng với nỗi buồn u uẩn làm cho sư cụ mệt mỏi, không an giấc.

Dễ chừng bây giờ cũng đă canh năm. Dưới sông có tiếng nước khua mái chèo nhẹ nhàng.

Sư cụ phá lệ, ngồi kiết già tại giường lẩm nhẩm đọc kinh lần hạt.

- Boong… Boong… Boong…

Sư cụ Vạn Kiếp mở choàng mắt. Tiếng chuông quen. Nhịp điệu quen. Ai kéo chuông vào sáng sớm? Tiếng chuông ṛn ră vang vang khua động màn sương. Chim chóc ríu rít xôn xao. Không kịp xỏ chân vào dép, sư cụ Vạn Kiếp tung cửa pḥng chạy ra.

Bóng người áo nâu đang g̣ lưng kéo chuông. Sư cụ Vạn Kiếp dừng lại kêu to:

- Tiểu Minh Tâm… Con.

Chú tiểu Minh Tâm quay lại mỉm cười với sư cụ. Chú kéo nốt lần chuông cuối rồi chạy lại gần sư cụ sụp quỳ xuống ôm chân người.

- Mô Phật. Thầy mừng quá…

Tiểu Minh Tâm không nói, chú siết chặt đôi bàn tay già nua của sư cụ. Âm thanh hồi chuông sớm c̣n lẩn quất trên cành cây ngọn cỏ.

Măi lúc lâu, sư cụ mới th́ thầm:

- Ta tưởng con không bao giờ về nữa.

Chú tiểu Minh Tâm nh́n sư cụ cười thật tươi:

- Thanh b́nh rồi sư cụ ạ.

Sư cụ Vạn Kiếp gật đầu.

-Mô Phật. Trời sáng rồi.

Ngoài xa, những tia sáng mặt trời đầu tiên xé tan màn sương mù bao phủ, để lộ ra gịng Lục Nam nước xanh trong, gợn sóng lấp lánh ánh vàng.
 

KIM HÀI

 

Trang Kim Hài

art2all. net