Kim Hài

 

ĐÊM GIAO THỪA ĐẦY SAO

 

 

 

 

Liễu khệ nệ bê chậu mai lê hết 9 bực thang dốc ngược. Vừa đến trước cửa pḥng, sém chút nữa Liễu đă buông tay. Chậu mai rơi cái bịch, vừa đủ làm rơi rụng mấy cánh mai vàng tươi. Chỉ vậy mà Liễu xót xa như bị mất tiền. Cô vội vàng mở cửa, rồi mở luôn cánh cửa nhỏ  thông với một ban công nhỏ xíu, dùng để phơi phóng áo quần, và cũng lấy chút gió mát cho căn pḥng tiếp mái nầy. Quẳng cái ví lên giường, Liễu  xắn tay làm thêm động tác cuối cùng là bê cây mai đến vị trí thích hợp. Căn pḥng  như cái hũ nút, lẳng nhẳng đủ thứ đồ đạc, chẳng c̣n chỗ nào trống đủ.  Để trên bàn th́ chậu mai muốn to hơn cái bàn. Mà có cố để đây nó cũng không sống thọ nổi, lỡ ba ngày Tết hoa khô héo rụng sẽ xui xẻo cả năm. Bây giờ Liễu  mới đâm  hối hận cho sự nhẹ dạ của ḿnh. Đúng ra, Liễu muốn mang về một chút hương sắc mùa xuân để làm thay đổi bầu không khí cô đơn buồn tẻ của căn pḥng trọ. V́ vậy chiều nay, sau khi tan sở, túi rủng rỉnh tiền thưởng Tết, Liễu dạo một ṿng quanh chợ hoa gần nhà. Chợ hoa mở trong một khu công viên đang c̣n xây dựng dở dang nên hơi vắng khách. Trong lúc Liễu ngắm nghía chậu hoa hồng, th́ anh chàng bán hoa cố nài kéo khách mua những chậu mai bon-sai.

-  Ngày Tết chưng chậu mai vừa làm đẹp nhà, vừa xua đuổi tà ma..

Câu nói của anh ta làm Liễu chú ư. Phụ nữ ít nhiều đều có máu dị đoan  mê tín. 

-  Đây, cô xem, chậu mai này được ghép bởi hai loại bạch mai và hoàng mai.  Ghép theo thế vạc bay, lấy cảm hứng từ bài hát “Như cánh vạc bay“ của Trịnh công Sơn.. Đẹp như một bài thơ. Hai năm mới chăm được như vầy. Hoa to khỏe, mỗi chùm đơm dầy hơn cúc... Gíá rẽ rề, chín chục ngàn.. Chơi năm nay, sang năm chơi tiếp, khỏi mua. Rất vừa vặn chưng trong pḥng nhỏ...

Liễu mềm ḷng. Tính Liễu vẫn thế. Những lời nói trơn tru nhẹ nhàng, có chút thơ nhạc là Liễu bị hút liền. Cô tḥ tay vào túi, nhưng vẫn c̣n so đo bởi số tiền mua hoa lớn hơn nhiều so với dự định. Một người đàn ông bụng phệ, trung niên đứng cạnh có vẽ thích chậu mai. Ông ta nh́n tới nh́n lui, gục gặt đầu.. Vậy là Liễu vội vă móc tiền ra như sợ của quư bị phổng mất. Giờ đây, b́nh tỉnh lại Liễu ngờ ngợ ḿnh hơi phóng tay không cần thiết. Nhưng chuyện dĩ  lở, Liễu không muốn sống măi với sự hối hận, vă lại, khi đứng một ḿnh chậu mai thật nổi bật. Giờ việc cần thiết là đặt nó ở đâu đây, một nơi có nắng, có gió mà có thể ngắm được. Liễu sực nh́n ra cái ban công nhỏ. Tuyệt vời. Thế là cô quyết định mang cây mai ra ngoài, kê nó lên một cái ghế nhựa cao, đủ để nh́n thấy toàn chậu mai qua cửa sổ. 

Không thay quần áo, Liễu ngồi ngắm cây mai đóng khung trong ô cửa nhỏ, tựa như Liễu treo lên đó một bức tranh hoa.  Một bóng người hiện ra giữa bức tranh hoa của Liễu. Từ bên này cửa sổ, Liễu nh́n thấy đôi mắt mở to ngạc nhiên trên gương mặt xương xương cương nghị. Cái đầu nghiêng qua nghiêng lại như muốn t́m cái ǵ đó. Liễu mỉm cười, tim đập mạnh. Anh ta là người hàng xóm vừa dễ thương mà cũng vừa khó chịu  của Liễu. Cách nay hai tháng, lúc anh ta mới dọn tới, Liễu tức điên người chỉ muốn dọn đi nơi khác. Chuyện có thể hiểu được, v́ hai căn pḥng trọ chỉ cách nhau một con hẽm. Mái tôn bên nầy chào sát mái bên kia.  Có anh ta, Liễu không c̣n thoải mái mở cửa để đón chút không khí trong lành.  Chẳng lẽ cô lại nằm tênh hênh trước cặp mắt người lạ khác giới lúc nào cũng có thể nh́n thấy.  Và anh ta chẳng tế nhị chút nào, bàn làm việc kê ngay chỗ cửa sổ, cánh cửa hầu như không bao giờ đóng. Tự nhiên, Liễu cảm thấy ḿnh bị o ép  mà không thể nói nên lời. Liễu  bực ḿnh đến nỗi bắt đầu nghĩ đến chuyện đi thuê căn pḥng khác.  Cho đến một đêm mùa hạ, trời rất nóng, điện cúp bất chợt. Liễu như người bắt được vàng. Không thắp nến, cô mở tung cả cửa hông  lẫn cửa sổ, đón không khí  tươi và cả chút tự do  mà những ngày qua tưởng như đă đánh mất. 

 Căn pḥng đối diện chập chờn ngọn nến nhỏ. Liễu có cảm giác chiến thắng khi thấy ḿnh thỏa thuê theo dơi các hành động của anh hàng xóm. Hầu như anh ta không để ư chuyện ḿnh có thể bị nh́n ngó, vẫn mải mê bên bàn viết. Món tóc dài ḷa x̣a trên trán. Đôi môi lúc mím chặt lúc nhếch  mép mỉm cười một ḿnh. Chưa bao giờ Liễu ngắm một người khác phái kỹ như vậy. Và không hiểu sao  trái tim cô bỗng dưng xao xuyến lạ lùng. Cô đưa hai bàn tay áp lên  đôi g̣  má đang bừng bừng  nóng rang. Ngọn đèn bên kia vụt tắt. Đêm tối bao trùm  khắp  nơi khiến Liễu trở nên dạn dĩ. Cô bước ra ngoài ban công. Bóng  người trước mặt Liễu rất gần.  Liễu  đưa tay chặn ngực để ngăn bớt tiếng đập mạnh trong ngực ḿnh.

-   Trời nóng  quá..

Anh ta nói với Liễu chăng ? Liễu không biết, nhưng giọng nam bộ đồng hương, nhẹ nhàng chân chất  khiến Liễu cảm thấy thân thuộc. Cô mạnh dạn cất tiếng trả lời, cũng lối nói bâng quơ, không đầu đũa :

-   Chắc sẽ mất điện suốt đêm.

Người thanh niên nhoài người ra khỏi ban công, nh́n lên chỗ hở của hai mái tôn :

-   Chỉ như vậy mới nh́n thấy được bầu trời đêm.  Đêm nay trời rất nhiều sao. 

Liễu bắt chước nhoài người, suưt nữa cô  hỏng chân nếu không có cái đỡ tay mạnh mẽ của anh :

-   Đừng, mái nhà của cô dài hơn.

Liễu đỏ mặt lúng túng gỡ mái tóc dài như đang vướng giữa mấy ngón tay của anh ta.  Cô bực ḿnh  v́ mắc cở nhưng đồng thời thinh thích được như vậy. 

-  Để tôi tả cho cô. Tôi nh́n thấy một dăi mây vắt giữa lưng trời, trong đó chi chít những ngôi sao màu ngọc.  Cḥm sao Vệ nữ rực rỡ nhất.. Bao giờ phụ nữ cũng rực rỡ nhất...

Câu nói sau cùng chẳng ăn nhập ǵ đến việc diễn tả bầu trời đêm, nhưng Liễu lại cho là rất ư nhị. 

Điện trở lại đột ngột như khi mất. Liễu chạy vội vào nhà khi nhớ ḿnh đang mặc trên người chiếc áo ngủ mỏng. Cô tắt đèn, đóng cửa, leo lên giường.

-   Một cảm giác rất Yo most..

Câu quảng áo  từ TV nhà ai văng vẳng. Liễu ôm chặt chiếc gối vào ḷng với một cảm giác không thể nào tả được. 

Những ngày dài tiếp đó, câu chuyện như quay trở về giai đoạn ban đầu.  Cánh cửa ra ban công vẫn đóng im ỉm. Người thanh niên vẫn ngồi sau bàn viết, im lặng với những trang viết của ḿnh. Liễu và anh ta chẳng có dịp nào nối lại câu chuyện đêm hôm đó. Đôi lúc Liễu đánh liều bước ra ban công, khao khát được trao đổi vài lời, nhưng  anh ta hầu như không để ư đến tiếng cửa lịch xịch mở đóng bên nhà Liễu hoặc ngẩng đầu nh́n lên.

Có những đêm Liễu lặng lẽ mở cánh cửa sổ, nh́n qua căn pḥng tối, hy vọng nghe được dù là tiếng ngáy ngủ nhè nhẹ của anh  hoặc bóng anh  thấp thoáng đâu đó, song cô hoài công vô ích.

Bỗng nhiên, tim Liễu  như có bịnh. Cô cảm nhận được sự bất thường không những ở trái tim tội nghiệp của ḿnh mà cả từng làn da, chân tóc. Người buồn buồn ră rượi, nỗi buồn của một kẻ mong ước một điều ǵ đó thấy thật gần mà hoài vẫn chưa nắm bắt được.

- Hay ḿnh đă yêu ?

Câu hỏi bật ra vào những ngày cận Tết. Quang cảnh phố phường tấp nập, những gia đ́nh líu ríu  sắm sửa, những đôi t́nh  nhân d́u nhau âu yếm  khiến những khao khát, ao ước tiềm ẩn trong ḷng Liễu  trào dâng. Rồi khi ngồi một ḿnh trong căn pḥng đóng cửa, Liễu buồn bă v́ mối t́nh câm của ḿnh. Nhưng điều làm cô đau đớn, là cô hiểu rơ sự vô vọng và đáng buồn cười của mối t́nh nầy. Đó là một sự vọng tưởng điên rồ nhất, niềm thất vọng cay đắng nhất mà cô uống cạn chỉ một ḿnh.

 

Hôm nay, món tiền thưởng Tết hậu hỉnh sau một năm làm việc khó nhọc khiến Liễu cảm thấy vui vui. Ḷng cô lại ánh lên những tia hy vọng, hy vọng về cuộc đời, về tương lai và cả t́nh yêu cho ḿnh. Cô muốn một chậu hoa hồng để tô thắm lại niềm hy vọng, nhưng rốt cuộc cô mua một chậu mai bonsai lấm tấm vàng hoa với những nụ xanh mập mạp chúm chím. Và may mắn, chậu hoa có một chỗ yên vị hợp lư, thuận với ḷng cô. Lần đầu tiên cô được no nê nh́n ngắm người cô thầm yêu  mà không sợ anh ta nh́n thấy ḿnh. Nép dưới cành hoa.  “Nhân diện đào hoa tương ánh hồng”.  Đôi má cô đang ửng hồng, cô nghiêng người trốn  sang một góc nh́n kín đáo hơn khi người thanh niên chăm chú nh́n cây mai khiến cô có cảm giác như anh đang t́m kiếm điều ǵ ẩn dưới bóng hoa. 

      Chợt có tiếng cười trong như pha lê vỡ. Người thanh niên chồm ra cửa sổ, đưa tay vẩy vẩy xuống phía dưới. Chỉ vài phút thôi sau lưng anh là một cô gái xinh xắn, trẻ trung, tay xách túi vải. Anh quay lại, vuốt má cô gái rồi biến mất khỏi khung cửa sổ, vọng ra  là những tiếng cười trầm ấm của anh và trong vắt của cô gái. 

      Liễu ngồi im lặng trên giường ḿnh, ngồi như một tượng đá thinh lặng.  Bên ngoài cửa sổ, vài hai cánh mai rơi chậm. Trái tim Liễu như đông đá và càng lúc càng  bóp chặt, chật cứng trong lồng ngực. Cô muốn đứng lên đóng kín khung cửa sổ, nhưng cô không thể nhúc nhích chân tay.  Nỗi thất vọng trộn lẫn với niềm chua xót dâng lên dâng lên. Cô vùi đầu, trùm chăn để mặc cho nước mắt tràn ướt gối...

 Người thanh niên không có mặt trong khung cửa hoa của Liễu mà thay vào đó là cô gái. Cô ngồi đó với gương mặt tràn trề hạnh phúc, với nụ cười trong như pha lê. Chỉ có tiếng cười là dội vang, c̣n tiếng nói th́ rất nhẹ, nhẹ như họ chỉ th́ thầm bên gối. 

Liễu không thể đóng cánh cửa và bê cây mai đi chỗ khác. Chút tự ái con gái trong cô đă ngăn cản cô làm theo cảm xúc của ḿnh.  Rồi cô trốn chạy bằng cách bỏ đi. Cô ra công viên và chỉ trở về khi tất cả đều tối mịt và im ắng.

 Chiều 30 Tết. Liễu không thể lang thang măi khi nhà nhà đều tụ hội. Cô lặng lẽ trở về với mấy cái bánh chưng, chút trà mứt và hủ dưa món. Tết của người xa xứ đơn giản, cô đơn.  Điện không có. - Quá tải -. Tiếng ai cằn nhằn  ngoài ngỏ.  Thấp thoáng những chiếc đèn dầu. Liễu lần ṃ đếm từng bậc thang. Đúng 9 bậc, cô t́m ch́a khóa mở cửa vào pḥng. - Tối như đêm ba mươi-.  Cô mở cánh cửa ra ban công. Căn pḥng đối diện cũng rất tối. Không có tiếng ai cười nói. Hẳn họ đă ngủ yên. Cô không buồn nh́n qua t́m kiếm. Một mùi hương thoang thoảng. Cô nhớ đến cây mai khát nước đă hai ngày nay. Châm một ngọn nến nhỏ, cô vào buồng tắm, tay xách sô nước, tay cầm gáo nhựa, bước ra ngoài đến bên cây mai nhỏ.  H́nh như cây mai khác trước. Những chùm hoa nở dày bịt và lạ lùng thay,  chen  giữa  những chùm hoa và lộc non,  đong đưa  những cánh chim bằng giấy đủ màu ẩn hiện qua ánh nến hắt ra từ bên trong khung cửa sổ. Cô ngạc nhiên đứng nh́n như không tin vào mắt ḿnh..

- Em gái tôi xếp. Tết nào nó cũng xếp cho tôi một lô chim hạc. Mỗi con hạc thể hiện một mơ ước. Tôi tặng lại cô đấy. Cô nhận cho.

Liễu đứng chôn chân  một chỗ,  mắt đăm đăm  nh́n sửng vào những con hạc.

-   Làm sao mà anh có thể treo lên cây mai ?

Liễu hỏi một câu thật ngớ ngẩn. Người thanh niên không trả lời, chỉ nói nhẹ nhàng :

-  Cô ước đi.. Đêm nay, nhứt định những con hạc nầy sẽ chở những ước mơ đẹp nhất của cô lên trên trời sao kia.. Cô có muốn nh́n bầu trời sao kia không ? Đêm nay cũng có rất nhiều sao. 

 Liễu đứng yên. Đêm dịu dàng quấn quanh cô. Hương hoa mai ngọt ngào  như tẩm mật. H́nh như cô nghe rất rơ những âm thanh xôn xao của hàng tỷ tỷ ngôi sao  trên gịng sông Ngân. Cô  đáp lại bằng một giọng th́ thầm  rất nhẹ :

-Em rất muốn ...

 

 KIM-HÀI

 

 

art2all. net