Kim Hi

 

HY TIN YU CUỘC SỐNG

 



         
Tư Giang Hồ. Người ta gọi tn chị l vậy. Ci tn mới nghe qua khiến mọi người đều tưởng tượng đến biệt danh của những kẻ hoặc lừng lẫy trong chốn giang hồ, hoặc l kẻ suốt đời bn ba ry đy mai đ. Lạ thay, ci tn ấy cột chặt vo cuộc đời của một phụ nữ hiền lnh, phụ bn c ph cho một ci qun nhỏ xu nơi gc đường v do chnh chị tự đặt cho mnh. Giang Hồ chỉ l một ci tn gợi nhớ về một nơi chốn thn yu m chị đ bỏ ra đi từ năm 16 tuổi. Một ci hồ v danh, b nhỏ, bờ bn nầy nhn thấy bờ bn kia r mồn một. Vậy m gia đnh chị vẫn khng thể bước ln bờ để thỏa mn nỗi kht khao đất liền của một c b. Họ sống trong một căn nh nổi giữa hồ để chăn nui b c, nguồn sinh sống duy nhất của gia đnh. Đ bao nhiu lần, từ trn nh b, chị nhn những rặng cy xanh ngắt chập chng dọc theo hai bn bờ, nhn những sợi giy điện băng ngang qua hồ, đeo mnh trn những hng cột sắt, cch khỏang, nối nhau xa tt tắp. V trn cao hơn, những đm my dập dồn tri, đua ti với những chiếc my bay hướng đến cuối chn trời, để rơi lại tiếng u u ầm ầm như lng hồ vo những đm nhiều gi. Sau những rặng cy đ l ci g? Những đường giy, những đm my, những chiếc my bay đ sẽ đi đến tận nơi đu? Những cu hỏi t m đầy ắp trong đầu đứa trẻ chị, rồi dần d, biến thnh nỗi ước ao chy bỏng muốn được biết, được hiểu.

Năm chị ln mười, một hm khng nn nổi lng, chị cởi o quấn ngang đầu bơi vo bờ.Chưa qua hết hai căn nh b hng xm, chn chị vướng giy lưới ai thả. Chị vng vẫy, ku la. Cng vng vẫy chị cng bị lưới cuốn. Chị khng thể no qun được ci cảm gic bị tri chn tri tay trong mảng lưới mềm mại chm dần xuống tận đy. Trước khi ngất đi, chị vẫn nhn thấy rất r những con c trong b lưới sắt giương mắt nhn chị thản nhin. Số chị vẫn cn đỏ. Một đứa b trai nh cạnh nhn thấy chị vướng lưới ku cứu, v chị đ được cứu. Khi mạnh khỏe hẳn, chị kết bạn với cậu b hng xm đ: Hải. C Hải, chị t khi nhn về pha bờ hoặc ngước mắt nhn trời. Hnh như chưa ai c nhiều tr chơi như Hải. Hm no n cũng bơi sang b nh chị cng chơi một tr g đ.

Ti gấp thuyền, gấp phi cơ của Hải l v địch. Hải thường dng những tấm lịch tờ, xếp những chiếc thuyền to đng để chở rong ru hoặc những con c b t m chng vớt hoặc cu được. Đi khi, Hải dựng ln những căn nh bằng thng m ăn liền, trang tr ln những sợi rong, những mảnh giấy hoa tm được đu đ . C lần Hải chừa một căn phng rộng nhất, dn nhiều giấy hoa nhất v ni đ l phng của Tư:

-Vậy Hải ở đu?

Chị ngy thơ hỏi. Hải mải cắt hnh, trả lời m khng nhn chị:

-Tư ở đu l Hải ở đ!

Một cht xao xuyến khiến m chị ửng hồng. C b 13 tuổi trong chị đ đn nhận tnh cảm của người bạn khc phi tự nhin như cy cỏ.

Nhưng cũng từ đ,cc tr chơi giảm dần. Hải đ trở thnh một thanh nin cường trng. Hải phải lm việc nhiều hơn, gip đỡ bố mẹ nhiều hơn, chăm lo cho b c. Chị cũng phải thay mẹ nấu nướng giặt giũ. Nhưng lc rảnh rỗi, những đm trăng sng, hai đứa ngồi ở đầu hai nh, thỏng chn nhn nhau, vu vơ những cu chuyện nhẹ nhng, pha cht tru mến.

Bỗng một ngy ma thu, cuối ma c. Hải bơi sang b nh chị v cứ ngồi vậy, kin nhẫn chờ chị giặt xong chậu quần o.

- Tư , ngy mai nh Hải dời b đi rồi.

Chuyện nh b đổi chỗ sau ma c l chuyện tự nhin. Nhưng đối với chị lại l điều bất ngờ. Chị giật mnh thả rơi ci o xuống, ngơ ngc hỏi:

- Tại sao dời đi? Đi đu?

Xuống cuối hồ. Ma vừa rồi, nh Hải c thất, bn khng đủ trả nợ tiền thức ăn cho c. Phải dời thi! 

Chị bắt đầu nhớ lại thực tế hiển nhin. Nh chị cũng vậy. Rồi cũng dời b c đi, nhưng hể dời b l rả lng. Mỗi nh sẽ kiếm một chỗ m họ cho l tốt nhất. Nước mắt chị rơi từng giọt xuống thau giặt t tch đng đục.

-Tư chờ Hải chớ? Rồi mnh sẽ gặp lại nhau m. Cũng trn hồ ny thi chớ xa xi g. Tư đừng khc nữa. Vi năm nữa, b lại hợp. Chừng đ Tư lớn rồi, thnh thiếu nữ rồi. Hải Hải xin ba m cưới Tư lm vợ Chờ Hải nhen

Hải ni một hơi rồi nhảy ci m xuống hồ, bơi về b nh mnh.
Chị ngơ ngc nhn theo, khng kịp ni tiếng no. Mi đến khi sực nghĩ ra, nhn xung quanh, vắng bng người, chị mới cảm thấy buồn, một nổi buồn m chị chưa bao giờ biết, chưa bao giờ c. 

Buổi sng hm sau, vừa bước ra khỏi cửa,chị c cảm gic khang khc. Một khoảng trống mnh mng, một mảnh hồ lăn tăn. Chị chạy ra sau, chị chạy ra trước, hai bn. B nh Hải đ ra đi tự lc no khng biết. Chị di mắt về pha cuối hồ, những b c l nh, nhưng b no c Hải?

Rồi b nh chị cũng đổi chỗ ngược ln đầu hồ. Khoảng cch cng xa cng mnh mng. By giờ, chị c thi quen ngồi b gối nhn xui xuống. Mưa bo ma Đng vi dập những cư dn sống trn lng b. Những con sng dập dềnh đ b chị su trong căn nh lạnh. Qua cửa sổ nhỏ, chị lại nhn thấy một bn bờ với những hng cy, với đường giy điện cao thế vắt ngang, với những đụn my bay rất nhanh về pha cuối trời. Nỗi kht khao ngy xưa trở lại, nguyn vẹn v cn su hơn nữa bởi sự căm ght v cng kiếp sống lnh đnh v định trn b c.

Ma Xun rồi ma Xun nữa lại đến. Chị trn mười su tuổi. Mặt hồ đ im sng dữ, hiền ha, tĩnh lặng. Chị đ lớn v biết cch rời bỏ b c an tan

Chị hăm hở gia nhập vo đội qun nhập cư của thnh phố, chấp nhận ha nhập với cuộc sống đầy bất trắc, đầy hứa hẹn cả hai mặt tốt v xấu.

Nhưng c lẽ nhờ chị vẫn cn nguyn sự chn chất hồn nhin của một c gi chưa từng bị thi xa hoa ly nhiễm nn chị đ giữ được mnh. Hoặc nhẽ chị gặp may. Khi chị vt hết đồng bạc cuối cng để mua nửa ổ bnh m kh khốc, rồi gục mặt vo ca nước lạnh của người bn v số thương tật tốt bụng. Hnh ảnh chị lọt vo mắt đi vợ chồng gi, chủ qun c ph nhỏ xu bnh dn ở xế gc đường. Từ đ, chị phụ họ bn c ph, an định cuộc sống, d tm tr chị vẫn cn chang vng bởi sự đổi thay lạ lng của số phận mnh. Đi vợ chồng gi khng con ci, thương chị như con. Nhất l b cụ, lun nhắc nhở chị:
- Con may mắn lắm đ. Biết bao nhiu c gi khng gia đnh, khng nghề nghiệp, tiền bạc, phải đnh mất mnh khi lăn lộn sống ngai kia. V vậy đừng khinh bạc ci nghề nhỏ mọn nầy. Hy cố học nghe con. Nghề nầy ng dễ m kh. Dễ v n đơn giản như nấu nồi cơm, nhưng kh ở chỗ lm sao khch chỉ thch uống c ph ở đy hơn đi nơi khc. C người đ thnh đạt, rời xm, nh cao cửa rộng, nhưng hể c dịp l gh qun mnh, uống một ly đen.

- Cch pha c ph của b c khc?

- Tất nhin mỗi người bn đều c cch pha ring, cch trộn c ph ring m người ta gọi l b quyết, nhưng b c một b quyết, ai cũng biết được, nhưng kh c người lm được Đ l pha c ph bằng tri tim, tnh yu v tấm lng mnh!

Chị khng hiểu.

- Con khng hiểu, đng khng? Cũng phải thi, nhưng khi con lớn thm t tuổi nữa, con sẽ hiểu. Lm chủ một cng việc bằng tri tim, tnh yu v tấm lng của mnh khng phải dễ đu. Nhưng đ l con đường đưa đến thnh cng.

Chị trn trối nhn b cụ gi. Đầu c ngu dốt của chị khng cho php chị suy nghĩ hoặc l giải mọi vấn đề khc mắc như vậy một cch khoa học, rồi từ đ khm ph ra cng thức pha c ph như b. V chắc cả b cụ cũng chẳng hơn g, nhưng c lẽ cụ b hơn chị ở chỗ đ c thời gian để chim nghiệm ci nghề mnh theo đuổi gần hết cuộc đời. V thế, để dạy chị cch pha c ph, b chỉ hướng dẫn vắn tắt:

- Con phải lun lun nghĩ rằng ly c ph con pha l cho con uống, m con lại rất yu rất thch mi vị c ph hơn bất cứ thức uống g trong đời. Do đ, con phải tm cch pha sao cho hm nay đậm đ hơn hm qua, v giữ như vậy được mi mi d bn ngai c biến động như thế no, gi cả trồi sụt ra sao,khch uống l aivv.

Khng biết những lời ni của b đ thấm vo chị, hay vị đắng của c ph l nước đắng đời chị. Vị dịu đắng ngọt ngo ở pht tự do đầu tin của con chim được sổ lồng đ vận vo ly c ph chị pha cht hương khc lạ. B cụ nếm thử gật g tn thưởng nhưng c cht i ngại:

-Đừng lm kh mnh như vậy. Cuộc sống khng bao giờ ưu i một chiều. C được, c mất. Hy sống vui với ci được v chấp nhận ci mất. Hạnh phc chỉ đến với mnh khi tự biết tại sao được, tại sao mất. 

Chị ngu ngơ nhn b cụ như nhn một nh hiền triết cao thm. Chị đang cần một lời an ủi, thấu hiểu nỗi lo lắng bồn chồn v cả nỗi hn hoan trong lng chị. Nhưng đi đu chị cũng c cảm gic c đơn d hồ đ rất xa v đất liền vy quanh với trăm vạn ng đường trước mắt.

Những năm thng đầu tin, chị ho hức đn nhận cuộc sống mới. Nhưng dần d chị lờ mờ nhận thấy hnh như đy khng phải l cuộc sống dnh cho mnh. Chị khng biết mnh sẽ ra sao, sẽ về đu v chuyện g sẽ đn đợi mnh. Hnh như mọi thứ khng dễ dng. Chị cố gắng hy vọng, cố gắng trng chờ một ngy giống như ci ngy m chị từng tưởng tượng khi ln kế họach rời b c năm xưa.

Thời gian qua nhanh. Cuộc sống thị thnh khiến chị mỏi mệt. Qun c ph bắt đầu giống như ci b c lẻ loi ngy thơ ấu. Tầm mắt chị khng nhn được xa qu con hẻm nhỏ. Chị cảm thấy bế tắc ngay trong cả suy nghĩ của mnh. Chị bắt đầu c thi quen ci đầu nhn những giọt c ph đen rơi chậm ri xuống lng tch. V khng hiểu sao, khi soi mnh vo ly nước đen, bng những chiếc b c trn hồ hiện ra như trong truyện cổ tch Trương Chi Mỵ Nương.

Một người khch hỏi tn tộc của chị. Chị trả lời:Giang, Tư GiangHồ

Tiếng Hồ bật ra như chiếc kha bung vỡ để lộ bn trong l nổi nhớ mong chất ngất, l bao hai niệm về nơi chốn sinh ra, một thời thơ ấu v cả mối tnh đầu nhẹ nhng, ngy thơ, trong trắng.

Khuya hm đ, bn chiếc gương trn nhỏ, chị chải lại mi tc v nhn chăm chăm vo những dấu chn chim ở đui mắt, khe miệng. Chị thẩn thờ:

-Mnh đ bỏ đi bao lu rồi nh? Mnh đến hm nay vẫn cn đợi Hải, nhưng b c của anh c cn trn hồ xưa?

Chị đau đớn v kh c thể tin Hải chờ mnh như lời anh đ hứa. Ngy ấy thơ dại qu,v chị đ bỏ hồ ra đi biệt tch. Bố mẹ cũng khng biết chị đi đu m tm. Hải hẳn phải lấy vợ, sinh con,trở thnh người chủ b c, nối tiếp cuộc sống của ng b, cha mẹ anh. Chỉ c chị l muốn la bỏ để đi tm, khm ph miền đất lạ. Nhưng chị đ khng tm được điều g bởi chị đu c điều kiện để chuẩn bị hnh trang cho chuyến đi. Ci ngho, ci khổ v sự ngu dốt khng thể no l hnh trang tốt cho người đi khai ph. By giờ chị đ mất tất cả. Chị khng cn cht hy vọng no cho tương lai ngai những ly c ph đen thẩm như cuộc đời mnh. Chị phải lm g đy? Chị khng hối tiếc v đ ra đi nhưng chị buồn v cuối cng Tư Giang Hồ chỉ quẩn quanh bn ly c ph, quay cuồng v sinh kế, đến nỗi khng c thời gian để nhn lại mnh được mất như thế no.

Chị trở nn suy sụp. Ly c ph chị pha khiến nhiều khch quen nhu my. Đi mắt gi của b lo khng thể khng nhn thấy. B nếm cht c ph, lắc đầu rồi thong thả ko chị ngồi xuống:

-Con khng để tm vo ly c ph của khch?

Chị thở di, nước mắt lưng trng:

-Con xin lỗi b. Nhưng con khng thể. Sao cuộc đời con ton những mất mt, chẳng việc g ra hồn. Những quyết định của con đều ngu xuẩn. Con phải lm g? Con nhớ bố mẹ, nhớ b c. Gi như con cứ ở yn một chỗ v tập sống tiếp cuộc đời của cha mẹ mnh. Con hối hận qu.

Vầng trn gi nhăn lại thật nhanh rồi giản bung ra. Mi gi mỉm cười.

-Sao con lại hối hận? Con đ ra đi v ci g no? Chẳng phải con ra đi v muốn thực hiện khao kht của mnh,muốn that khỏi cuộc sống m con thấy buồn tẻ. Con muốn tm một tương lai như con mơ ước. nghĩ đ đu c g xấu. Lm người ai m khng mong ước sẽ c một cuộc sống tốt đẹp hơn. Ai m chẳng c lc đấu tranh v điều đ chớ? Nhưng tại sao đ bao năm rồi nhưng con vẫn chưa đạt được kết quả? Tại sao vậy? Con ni do tại con ngu dốt, ngho kh hả?

-Dạ đng vậy? Trn b c, con đu được học hnh, đu biết ci g ngai nước v c. Với một người như vậy, khng thể that ra được sự bần cng, b ạ. Đ l số phận của con!

-Sai rồi. Con vẫn c thể m!

Chị cười mo m:

-B đừng an ủi con. Đến từng tuổi ny rồi, con sẽ lm g với hai bn tay trắng, với cuộc đời c đơn? Con như người bị cầm t trong ci lồng đời của chnh con. Con cn c con đường no để that ra?

-Khng, con nhn b đy nầy, gi cả, khng con ci. Nhưng chỉ cần c ng lo gi yếu của b, l b đ c một điểm tựa để đấu tranh với đời, để vui vẻ sống. Cn con, rồi con sẽ c một điểm tựa vững chải, trẻ trung cho cuộc đời của mnh, con sẽ c con ci v hơn hết l con cn nhiều thời gian. Nhiều điểm tựa như vậy m con lại khng đứng vững sao?

Chị nhn b lắc đầu:

-Con khng hiểu

B lo nhn ra ngai. nh sng chiều thu vẫn cn vng rực rỡ. B cười đn hậu, dịu dng vuốt nhẹ đi vai xui của chị:

-Thin nhin cũng như cuộc đời, đu phải chỉ trăm năm m tuần han tiếp nối con ạ. Sống l phải tin yu v hy vọng. Cn hy vọng l cn sống. Những lời b ni chẳng c g to tt đu. Từ từ tự con sẽ hiểu

Hằng đm, chị vắt tay ngang trn cố suy nghĩ những lời khn ngoan của cụ b by biểu cho mnh. Nếu chị được lm lại, chắc chắn chị khng cn sợ hi ci nh b khng bao giờ cặp bến. Nếu được trở lại như thời nin thiếu, chị sẽ khng để bố mẹ phải đau khổ, bất lực trước quyết định của con mnh. Nếu chị lấy chồng sinh con, chị sẽ chẳng bao giờ để con ngu dốt, chỉ biết ngơ ngc nhn hồ,my nước như chị ngy xưa. V t ra chị cũng biết phải lm g để cuộc sống khng cn đơn điệu, u buồn.

Dần d, chị đ hết sợ sự c đơn v vy hm của cuộc sống quanh mnh. Nhưng cũng từ đ, chị tha thiết muốn trở về. Chị nhớ đi mắt thất thần của bố của mẹ khi thấy chị quay lưng la xa b c. Chị nhớ người bạn trai đ hẹn chị rng chờ anh v khng hiểu anh c biết rằng chị vẫn hai chờ đợi. Chị nhớ ci b c nhỏ lặng lờ khi hồ lặng v chao đảo bập bềnh vo những ngy Đng mưa gi. Chị nhớ những mẽ c đầy bộn bề trong lưới, nhớ tiếng c quẫy rập bập trong lồng c chật chội Nỗi nhớ chất chồng khiến c ph chị pha mỗi lc mỗi đắng. Nếm vị c ph, chị biết lng hai hương của mnh đ nặng lắm rồi.

Hm ra đi, chị m siết người chủ gi nghẹn ngo:

-B ơi, con cm ơn b đ cưu mang, nui sống v truyền nghề cho con. Nhưng qu nhất l b đ gip con tự biết mnh phải lm g để những ngy tới thật sự c ch cho tương lai mnh v cho cả những người thn yu của mnh.

B lo cười mm mm:

-Ừ, con về nh đi. Nhưng con hứa phải đối xử với bản thn, với cuộc đời như pha một tch c ph nh.

Chị mỉm cười:

-Phải sống bằng tri tim, tnh yu v hết lng với người.

B cụ gật đầu ni thm:

-V chẳng sợ mnh c đơn.
 

KIM HI.

 

Trang Kim Hi

art2all. net