|
Kim Hài
NHỚ BẠN, THÙY AN

....“ Chưa kịp gởi th́ Thùy An đă bỏ tụi ḿnh mà đi mất rồi . Nghĩ về
TA lúc nào cũng như thấy bạn ấy cười tươi với cuộc đời. Nếu Kim Hài có
bài viết nào về TA th́ gởi cho a2a để ḿnh lưu vào trang nhà của TA nhé.
Ḿnh thương bạn mà lạ quá, không sao viết được ǵ. Đầu óc sau này cứ như
nhà không có cửa, gió vào tứ bề mà chẳng lưu lại chút ǵ, dù chỉ là một
lay động nhỏ trên một cành cỏ dại .”
Mấy gịng thư của nhà thơ Đặng Lệ Khánh cứ chập chờn trong tâm trí tôi.
Tôi cũng như Khánh, thương bạn, nhưng không viết được ǵ. Thùy An đă ra
đi được gần 3 tháng. Và nếu như kế hoạch, hè nầy Thùy An sẽ về VN yên
nghỉ bên cha mẹ và chồng.
Mấy năm nay, tôi vẫn nhắn Thùy An nếu có sức khỏe về
VN chơi. Hẹn cũng nhiều nhưng càng ngày hai đứa tôi cũng chẳng c̣n hy
vọng ǵ v́ tuổi tác chồng chất và bệnh tật. Nay Thùy An chắc chắn sẽ về
quê hương nhưng dưới một h́nh thức khác và sẽ không có những buổi họp
mặt cà phê ở hiên nhà tôi, với các bạn văn, hoặc bạn bè thời cắp sách,
sẽ không có những câu chuyện ”bây giờ mới biết, mới kể” trong các chuổi
cười bất tận.
Cuộc sống có khởi đầu và tất nhiên có kết thúc. Tất
cả những ai đang ở bên kia triền dốc cuộc đời như chúng tôi không lạ ǵ
và sẵn sàng chờ ngày của ḿnh. Nhưng khi có kẻ ra đi trước, người c̣n
lại như tôi cứ triền miên trong hoài niệm, nghĩ về những điều ấy phải
chăng cũng là niềm an ủi và để vơi đi nỗi nhớ cùng khắc đậm thêm t́nh
bạn sau nhiều năm bên nhau.
Với tôi, Thùy An từng là bạn cùng trường lớp kinh qua
các cấp tiểu học, rồi trung học dưới mái trường Phan châu Trinh thành
phố Đà Nẳng. Nhưng chỉ khi vào Đại Học Huế, rồi Đại Học Sài G̣n chúng
tôi mới gắn kết nhau cho đến tận bây giờ mà cầu nối chính là niềm say mê
văn thơ đă trở thành cái nghiệp.
Nếu nói đến cuộc đời và sự nghiệp của nhà văn Thùy An
đă có không ít bài viết của báo chí, cùng rất nhiều bài tản mạn, tự sự
của chính tác giả. Và trên hết các độc giả yêu thích Thùy An bao năm qua
cũng đă biết nhiều. Mà chúng tôi cũng đâu phải nhà văn “lớn” hoặc nổi
tiếng đâu, chỉ là người viết có vài cuốn sách được độc giả yêu và nhớ,
thế thôi, nên chẳng nhất thiết phải thống kê.
Nhưng có những kỷ niệm như những mảnh ghép chưa được
biết về một bức tranh TA trong trí nhớ của chính tôi, những mảnh ghép
khó ai nh́n thấy, những mảnh ghép đă làm nên một t́nh bạn lâu dài và bền
vững giữa KH-TA. Những mảnh ghép giun rủi đẩy đưa để có một Thùy An, nhà
văn của thiếu nhi và tuổi mới lớn.
Tất cả bắt đầu khi chúng tôi rời trường để vào Đại
Học. Đa phần các bạn cùng lớp đậu Tú Tài, có điều kiện và phương tiện
đều vào Sài G̣n để nhập học các ngành ḿnh yêu thích. Tôi, tất nhiên với
hoàn cảnh của ḿnh, chỉ có thể ra Huế ghi danh học Đại Học Khoa Học khi
Đại Học Sư Phạm Huế từ chối tôi sau câu hỏi quá khó trong kỳ thi vấn
đáp:” Địa lư kinh tế tỉnh Hưng Yên, Bắc Việt?” Đấy là quê nội của tôi và
bấy giờ là thời điểm năm 1964. Sau nầy, tôi thầm cám ơn cái dốt của ḿnh
bởi nhờ đó, tôi mới có cơ hội vào Sài G̣n, cái nôi của văn học miền Nam.
Đó là chuyện của ba năm sau.
Tôi không biết tại sao Thùy An lại chấp nhận học ở Huế khi có điều kiện
đi học xa. Và cũng không hiểu tại sao Thùy An lại chọn SPCN( Lư Hóa
Nhiên) để ghi danh. Và tất nhiên, hai đứa cùng lớp cùng trường, chung
một phân khoa, lại xa nhà, gần chỗ trọ, mới trở nên gắn bó. Thật sự, lúc
ấy hai đứa tôi mới biết cả hai đều yêu văn thơ và đang vỏ vẻ làm thơ,
viết văn đăng báo.
Tôi không hiểu các bạn văn cùng thời như thế nào,
nhưng riêng tôi, tôi tập làm thơ trước khi viết văn. ( Có lẽ làm thơ con
cóc dễ dàng và nhanh chóng hơn th́ phải). V́ vậy khi được một “tiền bối”
học MPC Nguyễn Diên ngỏ ư lập một nhóm thơ, hai đứa tôi đồng ư luôn.
Nhóm thơ 3 người th́ hơi “hẻo”, cuối cùng thu phục được một cô bạn cũng
cùng lớp, Như Hảo. Hảo kín đáo, làm thơ cho ḿnh đọc và không có tham
vọng dấn thân vào sân chơi thi cú. Nhưng cũng v́ đă quen nhau thời trung
học, đang xa nhà, buồn bă, nên Như Hảo cũng gật đầu luôn. Thế là thi
nhóm Sóng Vàng ra đời, có cả bài hát riêng cho nhóm..
” Từ miền xa ước mơ, một làn sóng vô bờ, một làn sóng huy hoàng, một
làn sóng sông mơ... Gịng sông xanh lấp lánh, tóc mây mơ hồ. Chờ trăng
lên thấp thoáng gió gieo lời thơ....Gió cuốn lên Sóng Vàng, sóng vàng,
sóng vàng.....”.
Thi nhóm Sóng Vàng có buổi ra mắt đơn sơ cùng vài bạn thân tại kư túc xá
Minh Mạng. Dù sau nầy,khi Sóng Vàng chỉ c̣n có tôi và Thùy An hoạt động,
bài viết đăng báo nào của chúng tôi cũng ghi rơ, thi nhóm Sóng Vàng,
Huế.
Có thi nhóm nghĩa là có động lực, tôi và Thùy An tiếp tục gửi bài cho
các tờ báo ở Sài G̣n lúc bấy giờ. Không nhiều, song mỗi khi có bài,
chúng tôi vui như mở hội. Không thể kể hết những hạnh phúc và niềm vui
mà chúng tôi có được trong thời gian đó. Nhưng phải thật thà rằng chúng
tôi không hề có một ư nghĩ nào sẽ là một thi hoặc văn sĩ. Tất cả chỉ là
niềm vui rất trong trẻo thuở thanh xuân.
Rồi một bước ngoặt của định mệnh đến bất ngờ. Sau 3 năm học ở Huế, phân
khoa Khoa học Tự Nhiên của chúng tôi được thông báo, niên khóa 67-68 sẽ
khai giảng ở Sài G̣n v́ các giáo sư thỉnh giảng không thể ra Huế giảng
dạy. Ngành Địa Chất mà tôi và Thùy An theo học cũng không thoát khỏi
quyết định đó. Chỉ c̣n một năm nữa là chúng tôi ra trường. Trong thời
buổi chiến tranh, tôi chỉ mong ước sau khi tốt nghiệp được trở lại
trường xưa ở Đà Nẳng để làm một cô giáo tốt, sống cạnh gia đ́nh. Mọi thứ
lở dở, phải làm sao đây? Tôi không có một ai thân thuộc ở SG. SG trong
tôi chỉ là một giấc mơ xa, rất xa. Tôi không có điều kiện để đi như vậy.
Chấp nhận số phận thôi. Nhưng một phép màu của số phận lần nữa lại đến.
Gia đ́nh một người bạn cùng khoa ngỏ lời sẽ cho tôi vay tiền mua vé máy
bay với lư do để cho mấy đứa đi học xa có bạn bè thân thiết, chỉ bảo
nhau trên “đất khách quê người.” Khi nào ra trường có việc làm th́ hoàn
trả lại. Cái phao cứu sinh được đưa ra đúng lúc.
Thế là tôi khăn gói đi SG trong tâm trạng lo âu: làm thế nào để tồn tại
ở một nơi xa lạ? Tôi h́nh như chưa lường được hết mọi chuyện. Tôi
và Thùy An đi cùng một chuyến bay. Thùy An được bố đưa đi, tôi thấy an
tâm phần nào. Nhưng khi máy bay đáp xuống phi trường TSN rộng lớn, tôi
hoảng hốt thật sự. Cầm địa chỉ người bạn thời trẻ của ba tôi để xin tá
túc trong thời gian đầu, tôi ngơ ngác không biết phải làm thế nào để đến
được. Thùy An hỏi tôi.” Ai đón mầy? “ Tôi lắc đầu lo lắng đến muốn khóc.
Ba TA là một người tốt bụng, hiền hậu. Ông bảo tôi về chung với TA rồi
t́m người quen sau. Vậy là chúng tôi đến nhà người anh họ TA, nơi TA sẽ
cư ngụ khi ở SG. Chưa kịp hoàn hồn, một dịp may nữa lại đến. Buổi cơm
chiều hôm đó, vợ chồng người anh họ TA than phiền chuyện cô giáo dạy kèm
cho hai cô con gái đă không đến như đă hẹn. Ba TA hỏi tôi có muốn nhận
công việc đó không? V́ tôi đă từng dạy kèm trẻ khi học ở Huế, và cũng v́
muốn có một công việc để học nốt năm cuối, tôi đồng ư.
Thế là tôi và TA sống chung dưới một mái nhà. Trừ những buổi tối, tôi và
Thùy An cùng đến trường, cùng nói chuyện với nhau về những bài viết của
riêng mỗi đứa. Và đâu phải chỉ có việc học mới ganh đua, mà làm thơ viết
chuyện cũng cố gắng từng bước vươn lên. Lúc đó, chúng tôi đă có bài đăng
trên tuần báo Văn nghệ Tiền Phong, bán nguyệt san Phổ Thông, Chánh Luận,
Thời Thế.v..v..Tất tất đều là thơ t́nh, truyện t́nh cảm. Thơ thiếu nhi
ngủ quên từ lâu rồi bởi chúng tôi là những thiếu nữ với rất nhiều cảm
xúc tuổi mới lớn. Chúng tôi ( h́nh như hơi giống các thiếu nữ bây giờ)
cũng có thần tượng của ḿnh, chẳng phải là người yêu mà tựa như fan
cứng, một giáo sư trẻ. Những bài thơ non nớt ra đời một cách “ vui vẻ”.
“Người mang đến cho tôi t́nh lửa hạ,
T́nh trăi môi hồng, t́nh trăi môi son.
Nên một thoáng yêu ngàn năm say mộng
Mỗi phút xa là thương nhớ ngập hồn....”
Cùng thích chung một thần tượng nên chúng tôi cùng cảm xúc, và từ đó tập
thơ “ T́nh ái xanh “ ra đời, gồm những bài thơ t́nh viết chung,
lấy bút hiệu Kim Thùy ( tên ghép Kim Hài- Thùy An). Đây là tập thơ mở
đầu cho các tập sách viết hoặc in chung sau nầy.
Năm 1968, biến cố Mậu Thân làm đảo lộn cuộc sống của chúng tôi. Bố mẹ
Thùy An dời nhà vào Sài G̣n. Thùy An có một tổ ấm, c̣n tôi đi trọ học
nơi khác. Niên khóa 67-68 kết thúc. Tốt nghiệp, tôi có ngay việc làm nhờ
người bạn thời trẻ của ba tôi giới thiệu, Thùy An làm trong pḥng thí
nghiệm địa chất của trường ĐHKH. Tuy vậy hai đứa vẫn thường gặp nhau và
tự sản xuất ra những tuyển tập văn thơ chung bằng cách quay roneo, đóng
b́a đơn giản để tặng bạn bè. C̣n in sách ư, chúng tôi không nghĩ đến chứ
đừng nói là mơ.
Tôi không nhớ bằng cách nào mà tôi làm quen với bán nguyệt san Tuổi Hoa.
Nhưng chính xác nhất là vào tháng 9 năm 1969, một bài phóng sự nhỏ về
làng Cô Nhi Long Thành có tựa đề “Dấu ngọc” được đăng lên Tuổi
Hoa. Một tuần sau, tôi được anh Hoàng đăng Cấp và Quyên Di mời đến ṭa
soạn chơi. Ở đây, anh Cấp cho tôi xem khá nhiều bức thư độc giả gửi tới
khen tặng và muốn làm quen. Sự niềm nở, thân t́nh của ṭa soạn, sự yêu
thích của độc giả, khiến tôi xúc động đồng thời truyền cảm hứng để tôi
chuyển hướng viết nhiều cho tuổi hoa niên. Một may mắn khác cùng đến,
truyện viết cho thiếu nhi “Trông về quê mẹ” của tôi được nhà văn
Nguyễn Vỹ cho đăng nhiều kỳ trên báo Thằng Bờm, truyện lọt mắt xanh nxb
Hoa Tiên và nxb đề nghị được in thành sách, b́a do ViVi vẽ.
Niềm vui đến bất ngờ khiến tôi và Thùy An đều phấn khích, nhưng chuyển
hẳn sang mảng thiếu nhi th́ Thùy An c̣n phân vân. Tuổi thiếu nữ nhiều
mộng mơ và truyện t́nh yêu vẫn là thế mạnh của Thùy An. Cho đến một
ngày, tủ sách Tuổi Hoa ra đời, ngoài mảng hoa xanh, hoa đỏ. Tuổi Hoa có
dự tính làm sách cho tuổi mới lớn, loại Hoa tím. Chủ biên T.H. là ông
Nguyễn Trường Sơn, ngỏ ư muốn tôi biên tập lại một truyện hoa tím của
Pháp qua bản dịch thô. Tôi đọc, thấy văn dịch lủng củng và mạch chuyện
chẳng ăn nhập ǵ với đời sống thực của giới trẻ VN thời ấy. Tôi không
thích lắm, nhưng Vi Vi khuyên tôi nhận và cứ viết theo ư ḿnh. Tôi mang
bản thảo về gặp TA và nói, hai đứa ḿnh viết chung đi, tao nửa cuốn đầu,
mi nửa cuốn sau. Chúng tôi quyết định lấy Huế làm bối cảnh ( v́ dù sao
Huế vẫn là nơi chúng tôi quen thuộc nhất). Bản thảo được chấp nhận, sách
in với h́nh b́a rất đẹp của họa sĩ Vi Vi. Nhan đề Nắng lụa và bút
hiệu chung Dạ Thanh cũng do Vi Vi chọn trong một số tên tôi và Thùy An
đề nghị. Nắng lụa đă được rất nhiều bạn đọc yêu thích.
Từ đó, Thùy An bắt đầu bén duyên với Tuổi Hoa. Sau Hoa Tím, Thùy An bắt
đầu hứng thú với truyện thiếu nhi, Hoa xanh, mà cuốn “ Vườn cau nước
dâng” là một trong những truyện thiếu nhi dễ thương nhất của Thùy
An. Cho đến cuối đời, dù thỉnh thoảng sáng tác sách truyện t́nh cảm “
người lớn” nhưng Thùy An vẫn chuyên tâm viết cho thiếu nhi và đă được
xếp trong hàng ngũ các nhà văn viết cho thiếu nhi.
Như tôi đă thú nhận, trí nhớ của tôi thuộc loại tồi. V́ vậy các hoài
niệm cũng nổi trôi và đứt khúc. Tuy nhiên cái thời xanh nhất, rực rỡ
nhất và khó quên nhất, cái thời tuổi đôi mươi nhiều ước mơ, nhiều hoài
bảo luôn luôn soi rọi như một thứ hạnh phúc chói ḷa bền vững, làm nền
tảng cho t́nh bạn học, bạn nghề cùng niềm yêu thích văn chương của chúng
tôi luôn tồn tại.
Ai cũng có quỹ thời gian của riêng ḿnh. Tôi và Thùy An cũng không ngoại
lệ. Nhớ về nhau, dù một khoảng đời, đối với tôi cũng khá khó khăn để
viết ra cho hết cảm nghĩ của ḿnh. Nhưng quả khi được tin người bạn tâm
đắc ra đi tôi thấy ḿnh như cạn lời. Thôi th́ những gịng hồi tưởng nhỏ
nhoi nầy xem như “chút t́nh hiu hắt bay”(**) của người bạn già
này vậy.
KIM HÀI
_______
Ps
(**) lời của nhà thơ Phạm thanh Chương.
Trang
Kim Hài
art2all. net
|