BÀI CA TỪ TRÁI ĐẤT XA

 

Của Arthur Charles Clarke
KIM HÀI phỏng dịch

 


Lora đứng chờ dưới những tàn cây, mắt ngó mông ra biển. Cô hầu như đă nh́n thấy con tàu của Clyde ở phía chân trời. Không bao lâu, con tàu lớn dần, lớn dần và nhanh chóng vượt trên làn nước xanh êm ả tiến về phía cô.

- Lora, Em đang ở đâu ?

Tiếng gọi của Clyde vang ra từ cái máy phát đeo tay mà anh đă tặng cô khi cô đồng ư lấy anh.

-  Mau đến đây giúp anh một tay. Anh đánh được nhiều cá lắm …

Thế đấy -  Lora thầm nghĩ. Đó là lư do tại sao anh ấy bắt ḿnh phải vội vàng xuống băi. Để phạt anh một tí. Lora không trả lời khiến tiếng gọi của Clyde lập đi lập lại trên máy phát một cách sốt ruột. Nhưng khi con tàu đến, cô bước ra khỏi bóng của những tàn cây lớn rồi chậm răi đi đến chỗ anh.

Clyde nhảy ra ngoài, mỉm cười và ôm hôn Lora nồng nàn. Họ cùng nhau đi vào khoang thuyền chứa cá. Tất nhiên cá ở đây không giống loại cá đúng nghĩa như cái từ gọi ấy, v́ trong biển của hành tinh non trẻ nầy, phải mất hàng trăm triệu năm nữa, thiên nhiên mới tạo nên loài cá thật sự. Nhưng dù sao chúng cũng đủ ngon để ăn rồi, do đó chúng đă được những người khai phá đầu tiên, những người đă mang chúng đến từ trái đất, gọi bằng cái tên xưa cũ ấy.

Lora và Clyde nhanh chóng lái xe đem cá về nhà. Nhưng mọi thứ như dừng lại nửa chừng. Cái thế giới vô tư, đơn giản mà họ đă sống và thấu hiểu trong suốt thời niên thiếu đă th́nh ĺnh chấm dứt. Từ trên trời cao vọng xuống một âm thanh, mà thế giới của họ không c̣n biết đến từ rất nhiều thế kỷ rồi, đó là tiếng thét sắc nhọn của một con tàu không gian, nó đến từ bên ngoài không gian, để lại một cái đuôi khói màu trắng vắt ngang qua bầu trời trong xanh.

Clyde và Lora kinh ngạc nh́n nhau. Sau ba trăm năm im lặng, trái đất, một lần nữa, lại ch́a tay tới Thalassa.

Tại sao ? Lora tự hỏi. Sau những năm tháng dài, chuyện ǵ đă xảy ra khi họ mang một con tàu không gian từ trái đất đến cái thế giới an b́nh êm ả nầy. Không c̣n chỗ cho những người định cư trên Thalassa và trái đất quá biết điều nầy. Thalassa là một hành tinh non trẻ, chỉ là một ḥn đảo lớn đơn độc trong biển vũ trụ vĩ đại, không giới hạn, chỉ là phần đất mới nổi tức th́ ngoài khơi chứ không phải đă hàng triệu năm.

Khi những người định cư đầu tiên đến Thalassa, họ đă phải lao động gian khó để tạo dựng một cuộc sống mới. Họ làm ruộng, gieo trồng lương thực, xây dựng phố xá, nhà máy. Sau rất nhiều năm, với đất ruộng màu mỡ và biển đầy cá, con cháu những người định cư đă được thừa hưởng một cuộc sống tiện nghi, dễ dàng. Họ làm việc nhiều vừa đủ để có thời gian tận hưởng hạnh phúc, để mơ mộng về trái đất thân yêu và tự giữ ǵn để tiến đến tương lai.

Khi Lora và Clyde trở về làng, t́nh h́nh hết sức chộn rộn. Ai cũng nói đă nh́n thấy một tàu không gian và có khả năng nó sẽ đáp xuống vùng đồi nơi mà những cư dân đầu tiên đă đổ bộ xuống Thalassa. Ngay lập tức, nhiều người dùng xe máy hoặc ô tô chạy ra khỏi làng theo con đường hướng về phía tây.

Cha của Lora là thị trưởng Vịnh Palm, đang dẫn đầu đoàn người trong lúc miệng lẩm nhẩm t́m kiếm những từ thích hợp để chào đón những vị khách từ xa xôi đến.

Con tàu hạ cánh êm ái đến nổi không nghe thấy âm thanh của tiếng máy và đáp nhẹ nhàng trên thảm cỏ xanh. Thoạt trông, con tàu giống tựa một quả trứng bạc lớn hứa hẹn đem đến những điều mới mẽ và kỳ lạ cho thế giới Thalassa.

-  Trời đất, nó nhỏ như vậy ư ?

Một vài người khẽ bàn tán đằng sau Lora.

-  Có đúng họ từ trái đất đến bằng vật đó ?

-  Tất nhiên không rồi. Con tàu chính ở trên kia ḱa. .

-  Suỵt. . Họ đang đi ra ….

Trong chốc lát, những cạnh bên của quả trứng bạc trơn nhẳn bỗng lộ ra một cánh cửa tṛn có những bậc thang đi xuống đất. Và rồi những người khách xuất hiện với đôi mắt chớp lia lịa v́ chói ánh sáng mặt trời. Tất cả có 7 người - toàn đàn ông -  cao trắng và mảnh khảnh. Họ lần lượt bước xuống đất. Cha của Lora tiến đến đón họ bắt tay kèm theo những lời chúc mừng. Nhưng Lora không nghe, không thấy ǵ hết bởi ngay lúc đó, cô nh́n thấy Leon. Anh bước ra khỏi tàu, sau những người kia một chút. Đó là một người đàn ông có gương mặt quả cảm và đôi mắt đen, sâu với ánh nh́n mà Lora không thể nào diễn tả nổi. Anh ta không đẹp trai, trông rất nghiêm trang và có vẽ buồn bă. Tim Lora đập mạnh, ḷng cô dâng lên một cảm giác vừa sợ hăi vừa thích thú lẫn lộn, một cảm giác mà suốt đời cô chưa bao giờ gặp.

Leon nh́n quanh đám đông và thấy Lora. Mắt họ gắn chặt vào nhau, không gian thời gian như dừng lại. Nét rầu rĩ từ từ biến mất trên gương mặt Leon và ngay tức khắc, anh mỉm cười …
 

Quá khuya, buổi tiệc đón chào khách quư mới chấm dứt. Leon rất mệt nhưng anh không ngủ được. Đầu óc anh vẫn c̣n bận rộn về những vấn đề của chiếc tàu không gian. Sau những rủi ro họ gặp phải hồi tuần qua, từ khi anh và các kỹ sư con tàu bừng tỉnh giấc bởi tiếng chuông báo động và phải cùng nhau cực lực sửa chữa cho con tàu bị thương, thật khó mà tin rằng cuối cùng, họ đă được an toàn. Thật may mắn khi hành tinh nầy ở gần vị trí của con tàu đến như vậy. Bây giờ họ có khả năng tu sửa được con tàu và hoàn tất cuộc hành tŕnh 2 thế kỷ c̣n lại. Nếu không, họ có thể phải ở lại đây giữa những người dân tử tế này.

Đêm lạnh và yên tĩnh, bầu trời được chiếu sáng bởi các ngôi sao vô danh. Vẫn c̣n quá mệt mỏi nên Leon không thể ngủ được, anh rời căn nhà khách, và thả bộ dọc theo con đường độc nhất của Vịnh Palm.

Hầu như tất cả dân làng đă ngủ yên. Điều nầy khá hợp ư Leon bởi anh chỉ muốn được yên tĩnh một ḿnh cho tới khi cảm thấy buồn ngủ.

Trong bầu trời đêm im lặng, Leon nghe được tiếng vọng nhẹ nhàng của biển và anh rẽ bước về phía đó. Khi anh vừa đến đứng dưới bóng đen thẩm của những tàn cây ven biển, th́ ở phía Nam một trong hai mặt trăng của Thalassa hiện ra, tỏa ánh sáng vàng nhạt đủ soi sáng đường cho anh. Leon xuyên qua những hàng cây, hướng về phía băi biển và đứng nh́n những chiếc thuyền đánh cá đậu dọc theo bờ nước. Bất chợt, ḷng anh dấy lên một ước mong ḿnh không phải là một kỹ sư tàu không gian để có thể vui thú đơn giản với cuộc sống yên b́nh của một ngư dân trên hành tinh êm ả nầy.

Leon cố trút bỏ nhanh chóng những ao ước ra khỏi tư tưởng ḿnh và bắt đầu đi bộ dọc theo mép biển. Trong khi anh thả bộ th́ Selene, mặt trăng thứ hai của Thalasa bắt đầu nhô lên khỏi đường chân trời, đổ đầy trên băi biển những tia sáng vàng óng ả. Rồi dưới ánh trăng rực rỡ đó, Leon chợt nhận ra không chỉ có một ḿnh anh trên băi biển. Một cô gái đang đứng cạnh một con thuyền đậu cách anh khoảng 50 mét và h́nh như cô ta đang sửa soạn ra biển. Leon thầm nghĩ, có lẽ cô ấy đang chờ ai đó chăng ? Tốt nhất anh nên yên lặng quay về làng.

Nhưng h́nh như anh quyết định hơi trễ v́ cô gái đă nh́n thấy anh. Cô thong thả bước đi. Leon chậm răi tiến về phía cô. Anh dừng lại cách cô vài bước và mỉm cười chào:

-  Xin chào. Tôi vừa đi dạo một chút. Tôi hy vọng không làm cô sợ.

-  Ồ, không đâu.

Lora trả lời, cố gắng kềm giữ xúc cảm cho giọng nói của ḿnh tự nhiên. Cô không thể ngờ ḿnh thực hiện được việc t́m gặp người khách nầy trên băi đêm một ḿnh. Suốt ngày hôm nay, cô không thể xua đuổi khỏi tâm trí h́nh ảnh người kỹ sư trẻ tuổi ấy. Cô đă t́m cách để biết tên anh, đă theo dơi và t́m cơ hội, vội vàng ra băi biển đón đầu anh khi thấy anh rời nhà khách đi dạo. Nhưng giờ đây, cô đột nhiên cảm thấy sợ, song đă quá trễ, cô không thể quay lại.

Leon lập lại câu nói nhưng anh dừng lại nửa chừng, anh vừa nhận ra đây là cô gái đă mỉm cười với anh khi anh vừa ra khỏi con tàu.. và h́nh như anh cũng đă mỉm cười với cô th́ phải !

Cả hai đăm đăm nh́n nhau và kinh ngạc khi nghĩ đến những t́nh cờ kỳ lạ của không gian và thời gian đă mang họ, mỗi người một thế giới khác biệt, đến với nhau.

Điên rồ. " Leo thầm nghĩ. " Ḿnh đang làm ǵ ở đây ? Ḿnh phải cáo lỗi rồi đi thôi. Phải rời xa cô gái nầy, phải để cô ấy được yên ổn trong thế giới quen thuộc của cô."
Nhưng Leon vẫn không bỏ đi mà anh hỏi :

-  Xin lỗi. Cô tên ǵ ?

-  Tôi là Lora.

Lora trả lời bằng giọng nói nhẹ nhàng của người xứ đảo.

-  Tôi là Leon Carrell, phụ tá kỹ sư Riccket trên con tàu Magellan.

Cô gái hơi mỉm cười và Leon hiểu rằng cô đă biết tên anh trước đó.

-  Anh sẽ ở lại Thalassa bao lâu ?

- Tôi không rơ -  Leon thành thật trả lời. Anh có thể cảm thấy rơ câu trả lời của anh rất quan trọng đối với Lora.

-  Mọi cái tùy thuộc vào thời gian sửa chữa con tàu. Chúng tôi phải chế tạo lại vỏ con tàu. Cái cũ đă bị hư hỏng nặng khi va chạm với một số mảnh thiên thạch vỡ trong không gian.

-  Các anh cho rằng các anh có thể chế tạo tại đây ?

-  Chúng tôi hy vọng như vậy. Vấn đề chính là phải làm thế nào để mang khoảng một triệu tấn nước lên Magellan.

-  Nước ư ? -  Lora bối rối hỏi -  Tôi không hiểu.

-  Đúng vậy. Cô cũng biết là một con tàu du hành không gian phải di chuyển với tốc độ bằng tốc độ của ánh sáng. Rủi thay, trong không gian lại đầy dẫy những mảnh đá và nhiều vật khác nữa. Với tốc độ của con tàu, nếu bị một vật ǵ chạm vào con tàu sẽ bốc cháy tức th́. V́ thế, con tàu phải được che chắn bằng một cái vỏ che khoảng 1 km ở phía trước đầu, chúng sẽ hứng chịu sự va chạm đó và bốc cháy thay cho con tàu.

-  Các anh định làm một cái vỏ che bằng nước ư ?

-  Đúng vậy. Đó là vật liệu xây dựng rẽ nhất trong vũ trụ. Chúng tôi sẽ đông cứng nước thành một khối nước đá khổng lồ và di chuyển nó phía trước chúng tôi. Có cách ǵ đơn giản hơn không ?

Lora không trả lời v́ đang măi theo đuổi những ư nghĩ riêng. Rồi đột nhiên, cô nói nhỏ, giọng buồn buồn.

-  Anh đă rời trái đất cách đây hơn một trăm năm rồi phải không ?

-  Một trăm lẽ bốn năm. Nhưng cứ như chỉ mới vài tuần v́ chúng tôi chỉ ngủ suốt cho đến khi chuông báo động reo lên đánh thức các kỹ sư. Con tàu của chúng tôi bay bằng chế độ điều khiển tự động. Tất nhiên những người định cư hiện vẫn c̣n trong trạng thái tiềm sinh. Họ không biết bất cứ chuyện ǵ đang xảy ra.

-  Anh sẽ đi với họ … sẽ ngủ trong suốt cuộc hành tŕnh đến những ngôi sao …khoảng 200 năm nữa …?

-  Đúng vậy. -  Leon xác nhận, không nh́n cô.

Lora đưa mắt nh́n quanh, nói tiếp :

- Thật kỳ lạ khi nghĩ rằng những người bạn của anh đang say ngủ và không hề biết tí ǵ về những chuyện đang xảy ra. Tôi lấy làm tiếc cho họ.

-  Vâng, chỉ có 50 kỹ sư chúng tôi biết Thalassa.

Leon nh́n Lora và anh thấy được nổi buồn trong mắt cô.

-  Tại sao chuyện nầy làm cô không vui. ?

Lora lắc đầu. Cô không thể trả lời v́ không thể diễn tả được những cảm giác mà cô đang có, một sự cô đơn vô cùng, một nỗi khiếp sợ trước sự trống rỗng vô biên của không gian, trước cuộc du hành 300 năm qua vùng trống đó. Đột nhiên cô muốn được quay trở về nhà, được ở trong căn pḥng riêng của ḿnh, trong cái thế giới mà cô thấu hiểu tường tận. Cô mong muốn ḿnh chẳng bao giờ phải đi trên chuyến du hành điên rồ đó -  Và cô chợt cảm thấy xấu hổ khi nhớ đến Clyde.

-  Cô sao vậy ? - Leon ân cần hỏi -  Cô lạnh à ?

Leon ch́a tay ra cho cô và những ngón tay của họ lồng chặt vào nhau. Nhưng th́nh ĺnh, cô rút vội tay về.

-  Trễ rồi -  Cô nói, ḷng tràn đầy bực bội. -  Tôi phải về nhà đây. Tạm biệt.

Cô quay người đi thật nhanh thoát khỏi cái nh́n đăm đăm pha lẫn chút bối rối và mệt mỏi của Leon dỏi theo cô từ phía sau.

Ḿnh đă nói ǵ khiến cô ấy bực ḿnh ? Leon thầm hỏi và anh gọi to, với theo :

-  Hẹn gặp lại.

Nếu Lora có trả lời th́ tiếng nói của cô cũng mất hút trong tiếng sóng biển. Nhưng Leon vẫn biết một cách chắc chắn như đinh đóng cột, rằng họ sẽ c̣n gặp nhau trở lại.

Bây giờ, hầu như tất cả dân chúng trên ḥn đảo ở Vịnh Palm đều tập trung theo dơi việc sửa chữa những vết thương của con tàu vũ trụ đang lơ lửng trong không gian cách họ 200 cây số. Vào những buổi sớm mai hoặc lúc chiều muộn, mọi người có thể nh́n thấy con tàu Magellan giống như một ngôi sao sáng trên bầu trời. Và cả ngay khi không thể nh́n thấy nó, người ta cũng nghĩ và nói về nó. Bởi đây là một chuyện rất lư thú mà cả thế kỷ nay mới xảy ra trên Thalassa.

Những kỹ sư con tàu có vẻ rất bận rộn và tất bật. Họ đi quanh đảo t́m đào những hố sâu trong đất để nghiên cứu đá, họ sử dụng những công cụ khoa học kỳ lạ mà những người dân đảo chưa bao giờ nh́n thấy trước đây. Về một phương diện nào đó, rất nhiều người không hiểu hết tất cả những ǵ mà những kỹ sư con tàu đang làm, mà những kỹ sư dù rất nhiệt t́nh cũng không có thời gian để giải thích hết.

Thỉnh thoảng, Lora cũng đă gặp Leon khi anh đang bận rộn làm việc ở quanh làng. Họ chỉ mỉm cười chào nhau mỗi khi đi ngang qua, nhưng chừng đó cũng đủ làm trái tim Lora đập dồn dập. Điều đó khiến cô đau đớn và không c̣n thân mật với Clyde như trước. Cô đă từng nghĩ rằng ḿnh yêu Clyde thật t́nh và sẽ kết hôn với anh. Nhưng giờ đây Lora như không thể chắc chắn điều ǵ ngoại trừ nỗi ước muốn nung nấu tuyệt vọng là được ở cạnh Leon mọi lúc mọi nơi. Tại sao cô trở nên như vậy ? Lora không biết. Cô chỉ biết mỗi một việc là cô đă sa vào bẫy yêu với một người đàn ông. Anh ấy đă chen vào cuộc sống của cô và rồi lại sắp rời xa cô trong vài tuần nữa.

Ngày đầu tiên, chỉ có gia đ́nh Lora cảm nhận được t́nh cảm của cô, nhưng sang ngày thứ hai th́ mọi người đều mỉm cười ư nhị khi cô đi ngang qua. Ở những nơi nhỏ bé như Vịnh Palm, giữ được bí mật mọi điều là việc bất khả.

Cuộc tṛ chuyện lần thứ hai với Leon diễn ra tại văn pḥng quận trưởng. Ở đó Lora đang giúp bố ḿnh soạn lại một số giấy tờ về cuộc viếng thăm của người trái đất. Cánh cửa bật mở, Leon đi vào đề nghị muốn được gặp quận trưởng. Em gái của Lora đi t́m bố trong khi Leon mệt mỏi ngồi xuống một cái ghế sát cửa. Và rồi Leon nh́n thấy Lora đang im lặng nh́n anh ở góc pḥng. Leon đứng lên :

-  Chào cô. Tôi không biết cô làm việc ở đây.

-  Tôi sống ở đây. Cha tôi là Quận trưởng.

Leon đi ṿng đến bàn của cô, cầm lên một cuốn sách rồi trao đổi vài điều về cuốn sách. Lora lịch sự trả lời trong lúc đầu cô tràn đầy những câu hỏi thầm. Khi nào ḿnh gặp lại nhau ? Anh có thật sự thích nói chuyện em hay chỉ v́ lịch sự ?

Vừa lúc đó, Quận trưởng trở về. Ông nóng ruột muốn gặp Leon, người mang bức thông điệp của Đại Úy chỉ huy con tàu gởi cho ông. Lora giả vờ làm việc nhưng cô chẳng hiểu được chữ nào trong tờ giấy cô đang đọc.

Khi Leon đi khỏi, Quận trưởng đến bên Lora và cầm lên xem những tờ giấy trên bàn, miệng nói :

-  Cậu ấy trông trẻ, dễ thương, nhưng yêu cậu ta th́ liệu có phải là một ư tưởng tốt đẹp hay không ?

-  Con không hiểu ư bố. - Lora nói.

-  Lora. Con là con bố.. và bố biết tỏng trong đầu con đang muốn ǵ.

Lora nh́n bố, giọng cô run run :

-  Anh ấy không …. không hề quan tâm đến con.

-  Con đă yêu cậu ta rồi, phải không ?

-  Con không biết …Ôi, bố ơi. . Con khổ quá …

Quận trưởng không phải là một người đàn ông gan lỳ. Do đó ông chẳng biết làm ǵ hơn là đưa chiếc khăn tay của ḿnh cho Lora rồi đi nhanh vào pḥng ḿnh.
 

Đây là vấn đề khó khăn nhất mà Clyde trải qua trong cuộc sống của ḿnh. Lora đă thuộc về anh -  mọi người đều biết chuyện nầy -  Nếu với những dân làng khác hoặc một người đàn ông ở bất cứ nơi nào trên Thallassan đến, th́ Clyde biết chắc chắn ḿnh phải đối phó như thế nào. Và cũng do Clyde rất trẻ, khỏe mạnh, cao lớn nên anh sẽ không ngần ngại khuyên bảo họ nên tránh xa Lora, để cô gái của anh được yên. Nhưng Leon lại là người trái đất, một khách viếng quan trọng, nên không dễ dàng có những nhận định về anh ta như thế nào cho lịch sự.

Suốt thời gian dài trên băi biển, Clyde cố gắng sắp xếp những ư tưởng cho cuộc đối đầu ác liệt, ngắn ngủi với Leon. Nhưng anh cũng biết rằng ḿnh mạnh hơn người đàn ông trái đất kia, v́ thế đây không phải là cuộc chiến đấu đẹp.

Dù ǵ chăng nữa, anh có thật sự tin rằng ḿnh có lư do để chiến đấu với Leon không ? Có thật là Leon đă ở trong nhà ông Quận trưởng suốt ngày ? Clyde cho việc đó là có, nhưng đó có phải là chuyện chính đáng không, hay cũng chẳng đáng ǵ ? Ghen tuông là điều quá mới mẽ đối với Clyde và anh chẳng thích tí nào.

Ḷng anh vẫn c̣n âm ỉ nổi hờn ghen khi nhớ lại buổi khiêu vũ. Đó là lễ hội hằng năm lớn nhất, tưng bừng nhất. -  Có Tổng Thống Thalassan và tất cả yếu nhân ở đảo và 50 khách đến từ trái đất cùng tham dự.

Clyde khiêu vũ rất giỏi, nhưng anh chỉ có cơ hội rất nhỏ để tŕnh diễn v́ Leon hướng dẫn cho mọi người điệu khiêu vũ ở trái đất ( điệu khiêu vũ cuối cùng mà anh biết cách đây 100 năm trước ). Theo đánh giá của Clyde, điệu vũ rất xấu và Leon là người khiêu vũ tồi nhất. Anh phát khùng lên và không nén được nên đă nói ư kiến của ḿnh với Lora nhân lúc hai người khiêu vũ với nhau. Và đó cũng là lần khiêu vũ cuối cùng giữa hai người trong đêm đó. Từ giờ phút ấy, Lora không thèm nh́n, không thèm nói chuyện với Clyde, khiến anh đành đến bar rượu uống say khướt. Buổi khiêu vũ chấm dứt sớm v́ Tổng Thống muốn giới thiệu Chỉ huy con tàu, người - như ông nói -  đă gây ngạc nhiên cho tất cả dân chúng Thalassan.

Chỉ huy Gold, nói ngắn gọn. Ông thay mặt con tàu cám ơn Thalassan về sự đón tiếp chân t́nh những người khách từ trái đất. Ông ca tụng ḥn đảo Palm xinh đẹp, yên b́nh, người dân đảo tử tế, hiếu khách. Ông hy vọng phi hành đoàn sẽ tạo nên một thế giới, một ngôi nhà hạnh phúc như Thalassan đă làm tại nơi mà họ sẽ đến ở cuối cuộc hành tŕnh.

Dừng lại một chút, viên chỉ huy nói tiếp :

-  Kể từ khi đoàn du hành đầu tiên đến Thalasan, 3 thế kỷ đă trôi qua. Trên trái đất đă có nhiều biến đổi. Chúng tôi muốn chứng tỏ ḷng biết ơn của ḿnh đối với người dân Thalassan. Khi chúng tôi ra đi, chúng tôi sẽ trao lại cho các bạn tất cả những thông tin và phát triển khoa học trong suốt ba thế kỷ qua, để làm giàu cho tương lai thế giới của các bạn. Và c̣n một điều nữa, với tấm ḷng của những người làm công tác khoa học, chúng tôi xin trao tặng các bạn một vật khác, một vật sẽ làm thính giác của các bạn, trái tim của các bạn say mê. Bây giờ, xin mọi người hăy im lặng và lắng nghe, âm nhạc đến từ trái đất mẹ của chúng ta.

Ánh sáng vụt tắt, tiếng nhạc trổi lên, những âm thanh đẹp đẽ và lạ lùng tràn ngập khán pḥng.. Không một ai có mặt trong đêm đó quên được giây phút nầy. Lora đứng sửng, ch́m ngập trong tiếng nhạc diệu kỳ, không c̣n nhớ ǵ kể cả Leon đang đứng cạnh, tay anh nắm chặt tay cô.

Đó là loại âm nhạc mà Lora chưa từng được biết -  những âm thanh thuộc về trái đất và chỉ riêng của trái đất. Tiếng rung nhẹ nhàng của hồi chuông sâu lắng, những bài hát của những đội viên phi hành dũng cảm lái tàu trở về, của những người lính trải qua những cuộc chiến xa xưa, tiếng ồn ào của mười triệu giọng nói vang lên từ những thành phố lớn, âm thanh của gió quấn quưt đến tận cùng của biển tuyết. Qua tiếng nhạc, Lora đă nghe được tất cả, và c̣n nhiều nhiều nữa …những bài hát của trái đất xa xăm vượt qua hằng nhiều năm ánh sáng để đến bên cô.

Rồi một giọng trong trẻo cao vút, vang lên như một con chim trong bầu trời rộng, hát một bài hát thấm đẫm vào mọi trái tim. Đó là một bài hát than thở về những mối t́nh đă mất trong không gian hiu quạnh, dành cho bạn bè và những tổ ấm mà họ không c̣n bao giờ đuợc trông thấy nhau lần nữa, và theo thời gian sẽ rơi vào quên lăng măi măi.

Khi âm nhạc ch́m hút trong màn đêm, người dân Thalassa chậm răi quay trở về nhà trong im lặng. Nhưng Lora đă không trở về nhà ḿnh bởi nỗi cô đơn đang tràn ngập tim cô. Chỉ cần một câu trả lời, và ngay lập tức, cô đă t́m thấy, trong rừng đêm nồng nàn, dưới ánh trăng, khi cánh tay của Leon siết chặt quanh cô. Và trong lúc lửa yêu đương nồng cháy, cả hai đă được bảo vệ nhờ bóng đêm và những ngôi sao cô độc.
Với Leon, những việc xảy ra h́nh như không hoàn toàn là thực. Đôi lúc anh tưởng rằng trọn cuộc hành tŕnh ở Thalassan có vẻ giống như một cơn mơ trong giấc ngủ dài mà chuyện t́nh liều lĩnh, bí mật này là một ví dụ. Anh đă cố không đả động ǵ đến chuyện nầy, nhưng sự thật vẫn là sự thât.

Mỗi khi rỗi rảnh, Leon thường đi đạo với Lora rất lâu trên những cánh đồng xa làng, ở đó chỉ có máy móc tự động làm việc. Hàng giờ liền, Lora hỏi anh về trái đất, cô muốn biết mọi chuyện về "ngôi nhà mẹ" mà cô chưa bao giờ được nh́n thấy.

Lora rất thất vọng khi nghe kể rằng ở đó không c̣n những thành phố to lớn như Chamdrigar hoặc Astrograd và đời sống trên trái đất cũng thay đổi, không giống ǵ với những câu chuyện xưa mà cô đă từng nghe kể. Cô bứt rứt hỏi :

-  Nhưng chuyện ǵ đă xảy ra ở các thành phố đó ?

-  Chúng biến mất v́ một số lư do -  Leon cố gắng giải thích -  Khi con người có thể dễ dàng gặp hoặc chuyện tṛ với bất kỳ ai ở bất cứ nơi nào trên trái đất bằng những bàn phím vi tính th́ một số bộ phận trước kia là cần thiết cho những thành phố đă mất đi. Đến lúc con người thắng được sức hút của trọng lực, có thể điều khiển nó, có thể di dời bất cứ vật nặng đến đâu như một ngôi nhà chẳng hạn, có thể bay qua bầu trời không chút khó khăn, th́ việc du hành trở nên quá đơn giản. Họ bắt đầu muốn sinh sống ở những nơi họ thích.. Từ đó, những thành phố hầu như dần dần biến mất …

Lora ngồi xuống thảm cỏ, đưa mắt nh́n bầu trời, cô th́ thầm :

-  Anh có cho rằng rồi chúng ta sẽ di chuyển với vận tốc nhanh hơn ánh sáng không ?

-  Tôi không nghĩ như vậy. (Leon mỉm cười v́ đọc được ư nghĩ của cô ) Chúng ta phải di chuyển theo con đường chậm chạp nầy v́ đó là quy luật của vũ trụ mà con người khó thay đổi được.

-  Thật thú vị. - Lora mơ mộng nói -  nếu chúng ta có thể trở về trái đất sau khi đi một ṿng, thấy hết mọi thứ mà không phải mất hàng trăm năm trên chuyến du hành.

Tất nhiên sự mơ ước đó không thể biến thành hiện thực, nhưng cần ǵ khi Leon đang ở bên cô. Anh hiện diện ngay cạnh cô trong khi trái đất và những v́ sao th́ ở quá xa. Và có ǵ quan trọng hơn Leon dù ngày mai có xảy ra điều ǵ bất hạnh.

 

Cuối tuần, những kỹ sư đă xây xong một kim tự tháp bằng kim khí vững chắc trên vùng đất hướng ra biển. Lora cùng 571 dân làng vịnh Palm và vài trăm người từ các nơi khác của Thalassan đến đó để chứng kiến những thử nghiệm đầu tiên. Nhiều người phát rồ v́ kỹ thuật khoa học lạ lùng của những vị khách từ trái đất. Liệu những người trái đất có biết rơ ḿnh đang làm ǵ không ? Nếu có sai sót th́ sao ? Họ sẽ đối phó bằng cách nào ?

Lora biết Leon đang cùng với các kỹ sư cùng nhóm ở bên cổ máy chuẩn bị cho cuộc thử nghiệm. Một số kỹ sư đi ra ngoài, tiến đến một đài cao và đứng hướng ra biển..
Cách xa bờ 2 cây số, một hiện tượng lạ lùng đang diễn ra trên mặt nước. Thoạt trông giống như một cơn giông, nhưng cơn giông này chỉ xoay quanh một vùng nhỏ. Sóng nhô lên cao, cao măi, chẳng mấy chốc trông giống như một ngọn núi, xô đập vào nhau dữ dội. Th́nh ĺnh, chuyển động nước thay đổi, sóng dồn vào nhau rồi dâng cao hơn và cũng mỏng hơn, và ngay lập tức, một con sông nước biển mọc lên trên bầu trời, leo cao hàng trăm mét. rồi hai trăm mét. rồi cao hơn, cao hơn cho đến khi biến mất vào tầng mây cao tít trước sự kinh ngạc tột bậc của mọi người. Những giọt nước khổng lồ thoát ra từ mép của gịng sông mới h́nh thành rơi xuống biển tạo ra một trận mưa giông dữ dội. Trong khi đó, gịng sông vẫn tiếp tục leo cao lên bầu trời, tiến về phía con tàu không gian Magellan.

Đám đông từ từ giải tán, nỗi sợ hăi và kinh ngạc lúc ban đầu cũng tan biến dần. Ai cũng biết con người đă điều khiển được trọng lực từ rất lâu rồi, nhưng bây giờ người dân Thalassan mới được chứng kiến tận mắt. Hàng triệu khối nước biển Thalassan, theo cách đó, đi vào không gian, rồi các kỹ sư sẽ làm đông cứng nước, định h́nh để tạo nên một vật thể che chắn trên đường đi của con tàu. Vài ngày tới, con tàu sẽ khởi hành.

Cho đến phút cuối, Lora vẫn cầu mong họ sẽ thất bại. Lora nh́n gịng sông nước đang h́nh thành một cách nhẹ nhàng trong bầu trời mà ḷng tràn ngập nỗi lo sợ. Đối với Lora con sông đó chỉ có một ư nghĩa duy nhất là cô phải giă từ Leon sớm. Lora chầm chậm đến gần nhóm người trái đất, cố gắng giữ b́nh tĩnh. Leon vui vẻ đi về phía Lora, nhưng vẻ mặt anh đổi sang buồn bă khi anh nh́n thấy nét buồn trên mặt cô. Anh nói, mắt không nh́n cô, giọng ngượng ngùng :

-  Ổn rồi, chúng tôi đă làm được …

-  Giờ th́ bao lâu nữa anh sẽ đi ?

-  Ờ, có lẽ khoảng ba hay bốn ngày.

Lora cũng đă đoán như vậy. Cô cố giữ giọng b́nh tĩnh, nhưng những lời thốt ra vẫn như tiếng rên rỉ tuyệt vọng :

-  Anh đừng đi. Hăy ở lại Thalassan.

Leon nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng nói :

-  Không, Lora. Đây không phải là thế giới của tôi. Tôi đă sống và làm việc gần nửa đời người trên con tàu cho chuyến du hành nầy rồi. Và bây giờ tôi cũng lại sẽ tiếp tục như vậy. Ở đây, tôi không có việc ǵ để làm, chỉ khoảng một tháng là tôi sẽ buồn và chết rũ mất.

-  Vậy anh hăy mang em theo. Em sẽ đi bất cứ đâu, làm bất cứ chuyện ǵ để chúng ta có thể ở bên nhau.

-  Em chẳng hiểu điều ḿnh nói đâu. Em biết rơ là em khó thích ứng với thế giới của anh c̣n hơn cả sự thích ứng của anh trong thế giới của em. .

Nhưng khi Leon nh́n vào mắt Lora, anh thấy rằng cô quyết thực hiện ư định ấy và lần đầu tiên, Leon cảm thấy hổ thẹn. Anh chưa bao giờ t́m cách làm khổ cô, anh rất yêu và sẽ măi măi nhớ đến cô. Bây giờ, anh mới khám phá ra điều mà những người đàn ông trước đây từng khám phá, đó là không phải lúc nào cũng dễ dàng nói lời từ biệt. Chỉ c̣n một việc phải làm, thà chịu đựng một nỗi đau thực sự mà ngắn ngủi c̣n hơn để sự bất hạnh kéo dài. Anh nh́n Lora, nói :

-  Hăy theo anh. Anh sẽ cho em thấy vài chuyện …

Cả hai không nói câu nào khi Leon dẫn Lora đến chiếc xe bus không gian của tàu Magellan. Đó chính là quả trứng bạc đă mang những người khách trái đất hạ xuống Thalassan. Sau một cuộc tranh luận ngắn với các kỹ sư ở đó, Leon đưa Lora vào trong xe và vài phút sau chiếc bus lướt bay nhẹ nhàng, không có cảm giác chuyển động cũng không có những âm thanh tiếng động. Quả thật Lora đang ở trong một thế giới mà trước đây cô chưa bao giờ được biết, một thế giới của khoa học kỳ diệu mà Thalassan chưa bao giờ cần hoặc mong muốn cho cuộc sống hạnh phúc của họ.

Lora nh́n ra phía cửa sổ, giờ đây, Thalassan hầu như chỉ là một đường cong mơ hồ màu xanh bên dưới. Rồi trong phút chốc, bên ngoài là khoảng không gian tối thẩm và tàu Magellam hiện rơ phía trước. Cảnh tượng trước mắt khiến tim Lora như ngừng đập -  một bức tường cong vô tận của sắt, thật sự con tàu chỉ dài hơn 4 km.
Chiếc bus tự động tiến vào cánh cửa ngang hông con tàu rồi đáp xuống. Lora đi theo Leon vượt qua những cánh cửa khóa không khí rồi bước lên một đường đi tự động dài, con đường di chuyển nhẹ nhàng, yên ả đưa họ vào đến trung tâm của con tàu. khoảng một giờ đồng hồ liền, Leon đưa Lora đi tham quan dọc theo con tàu. Họ đi qua những đường hầm không trọng lực, những pḥng máy dài cả cây số, những hành lang gắn đầy các máy tính bí mật và những máy móc lạ lùng, những thư viện lưu trữ khổng lồ với hàng núi thông tin phục vụ cho bất cứ ai có nhu cầu. Magellan là một thế giới tự cung cấp và tự phục vụ, có nhiệm vụ mang đời sống con người đến những hành tinh trẻ ở rất xa địa cầu. Lora hiểu rằng Leon đang cho cô thấy những điều khác biệt giữa thế giới của anh và thế giới của cô.

Bây giờ, cả hai đang đứng trước một cánh cửa màu trắng to lớn. Cánh cửa tự động mở ra một cách im ắng, nhẹ nhàng khi họ tiến đến gần. Bên trong có những dăy móc treo nhiều áo choàng dài, ấm áp. Leon giúp Lora mặc áo choàng và tự mặc cho ḿnh một cái. Rồi anh mở một cánh cửa kính trên sàn nhà và quay lại nói với Lora :
-  Ở dưới đây không có trọng lực, v́ vậy em hăy đi sát bên anh và làm chính xác những ǵ anh nói.

Qua cánh cửa mở, một đám mây không khí lạnh bốc lên. Lora run rẩy v́ sợ và kinh ngạc. Leon cầm tay cô trấn tỉnh :

-  Đừng lo lắng, em đừng để ư đến cái lạnh …

Leon chui qua cánh cửa xuống và Lora theo sau. Ở đây, hoàn toàn không có trọng lực, Lora có cảm giác ḿnh đang bơi, nhưng là bơi trong không khí thay v́ nước. Quanh cô, trong vũ trụ trắng toát đông cứng này, hàng hàng lớp lớp những cái ḥm thủy tinh sáng loáng, mỗi ḥm rộng đủ cho một người nằm. Và mỗi ḥm đều chứa người, họ nằm ở đó, hàng trăm hàng ngàn người trên đường đến định cư ở một thế giới mới, họ ngủ say sưa trong trạng thái tiềm sinh cho tới ngày đến nơi. Họ đang mơ thấy ǵ trong suốt 300 năm ngủ yên ? Họ có thực hiện được giấc mơ của ḿnh trong t́nh trạng nửa sống nửa chết nầy không ?

Bên trên đầu, cứ vài mét lại có một giây chuyền di động để bám tay. Leon nắm một cái và để nó đẩy anh và Lora đi dọc đến hàng cuối cùng của những chiếc ḥm kính. Họ đi tới, đi tới nữa, thay đổi giây kéo di động nầy đến giây kéo khác. Cuối cùng Leon dừng lại trước một cái ḥm tương tự những cái ḥm khác.
Nhưng khi Lora nh́n thấy thái độ của Leon, cô chợt hiểu tại sao anh mang cô đến đây và hiểu rằng cuộc chiến của cô đă thực sự kết thúc.

Tim Lora lạnh buốt. Phải một lúc lâu sau, khi b́nh tĩnh lại, Lora mới định tâm nh́n người đàn bà đang say ngủ trong chiếc lồng kính, người phụ nữ chỉ thức giấc sau khi Lora đă chết. Nét mặt người đàn bà không đẹp nhưng mạnh mẽ, thông minh và đầy cá tính - gương mặt của người có thể xây dựng một thế giới mới ở những ngôi sao xa xăm.

Cuối cùng, Lora cất tiếng nói, tiếng nói của cô tựa như tiếng kêu rít trong không khí giá buốt tịch mịch.

-  Cô ấy là vợ anh ?

-  Đúng vậy. Lora, anh rất tiếc. Anh không muốn làm em đau khổ.

-  Giờ th́ chẳng c̣n vấn đề ǵ nữa. Tất cả là lỗi ở em.

Lora ngừng nói. Cô nh́n rất lâu vào người đàn bà đang say ngủ. . Cô hỏi tiếp :

- Và con của anh cũng khỏe chứ ?

-  Ừ, nó sẽ sinh ra sau khi chúng tôi đến nơi được 3 tháng.

Thật lạ lùng. Lora thầm nghĩ. Mang trong người một bào thai chín tháng và 300 năm. Nhưng đó đúng là một phần khác biệt của thế giới lạ lùng nầy, thế giới của Leon, một thế giới không có chỗ dành cho cô. Cô biết rất rơ từ nay, trái tim buốt giá của cô sẽ măi buốt giá rất lâu sau khi cô đă rời bỏ chỗ lạnh lẽo nầy.

Lora không nhớ nổi một điều ǵ trên đường trở lại chiếc xe bus. Leon làm vài việc với pḥng điều khiển rồi đến bên cô.

- Tạm biệt, Lora.. Công việc của anh đă hoàn tất. Tốt nhất là anh ở lại tàu.

Lora không thốt được lời nào, không cả nh́n mặt Leon qua những giọt nước mắt.

Leon nắm tay cô siết chặt.

-  Ôi, Lora …

Anh kêu lên rồi bỏ đi …
 

Tâm trí Lora vẫn c̣n lởn vởn về những cái tựa như một cuộc sống chậm mà cô vừa chứng kiến th́ một tiếng nói tự động cất lên từ khoang điều khiển.

- Tàu đă tiếp đất. Xin vui ḷng rời tàu bằng cửa trước.

Những cánh cửa mở ra. Lora bước ra ngoài.

Thật ngạc nhiên khi có một nhóm người đang nh́n cô trở về với vẻ quan tâm đặc biệt. Thoạt tiên, cô không hiểu lư do nhưng rồi có tiếng kêu to của Clyde.

- Anh ta ở đâu rồi ?

Clyde chen lên phía trước, mặt đỏ gay giận dữ. Anh nắm lấy cánh tay Lora.

- Hăy bảo với anh ta ra ngoài để gặp tôi như một người đàn ông thực thụ đi.

Lora lắc đầu mệt mỏi.

-  Anh ấy không có ở đây. Em đă từ biệt anh ấy rồi. Em chẳng bao giờ gặp lại anh ấy nữa.

Clyde chăm chăm nh́n Lora với ánh mắt ḍ xét, nhưng rồi anh cảm thấy Lora đă nói thật. Cùng lúc Lora ngă người vào tay Clyde, khóc mùi mẫn, cô đă trút bỏ hết những khổ đau, mất mát khỏi trái tim ḿnh. Clyde ôm chặt cô, Lora đă trở lại với anh, và nỗi hờn giận tuyệt vọng của anh đồng lúc tan biến như sương sớm dưới ánh mặt trời.

Trong hơn 50 giờ, từ khi con sông nước từ biển vươn lên không gian, tất cả cư dân trên đảo đều theo dơi qua màn ảnh truyền h́nh, chứng kiến từng phút việc xây dựng bức tường băng vĩ đại che chắn phía trước con tàu Magellan trên con đường đi đến các v́ sao.

Ngày cuối cùng đă đến. Người trái đất nói lời từ biệt sau cùng, chiếc xe bus không gian màu bạc rời Thalassa bay vào không gian. Một lúc sau, bầu trời đêm tràn ngập ánh sáng khi động cơ vĩ đại của con tàu mẹ bắt đầu cháy với ngọn lửa rực rỡ như của hàng trăm mặt trời.

Lora rời mắt khỏi bầu trời và úp mặt vào bờ vai của Clyde. Đây là điểm tựa của cô. Clyde nhẹ nhàng âu yếm ôm Lora mà không nói một lời nào. Nhưng anh biết rằng trong suốt những ngày c̣n lại của đời ḿnh, bóng ma Leon sẽ c̣n chen vào giữa anh và Lora – bóng ma của người đàn ông không già hơn một ngày nào ngay cả khi anh và Lora đă chết, mồ yên mă đẹp.

Con tàu Magellan vẫn đang trên đường vượt qua bầu trời theo lộ tŕnh đơn độc và không quay trở lại của ḿnh. Ngọn lửa trắng từ động cơ của nó dường như đă bớt sáng và bây giờ ánh sáng dịu dàng của mặt trăng Selene đă có thể nh́n thấy trở lại trong bầu trời. Vài giây sau, con tàu Magellan chỉ c̣n là một điểm sáng xa xăm và ngay tức khắc nó biến mất tăm trong ḷng không gian sâu thẳm

Bây giờ Lora mới nh́n lên bầu trời trống vắng. Leon đă nói đúng. Cuộc sống trên con tàu không dành cho cô. Cuộc sống của cô là ở đây, trên ḥn đảo yên tĩnh này. Những thành viên của con tàu Magellan thuộc về tương lai. Leon và đội bay của anh ta sẽ phải vượt biển trèo non, chiến đấu không màng nguy hiểm, cả khi con cháu của cô ở hai trăm năm sau vẫn c̣n mơ mộng trên những băi biển thanh b́nh ở Thalassa.

Ai có thể khẳng định cuộc sống nào tốt hơn cuộc sống nào ?

 

Kim Hài dịch

 

Trang Kim Hài

art2all. net