KHÔNG C̉N CÓ NGÀY MAI

 

Của Arthur Charles Clarke
KIM HÀI phỏng dịch

 

 

“Nhà Khoa Học Vĩ Đại“ kêu lên :

" Khủng khiếp quá. Nhưng chắc hẳn chúng ta phải có một cách nào đó  !

" Vâng, thưa Ngài, song rất khó. Hành tinh đó cách xa đến 500 năm ánh sáng nên việc tiếp xúc sẽ  gay go lắm. Tuy nhiên, chúng tôi tin rằng ḿnh có thể làm được, chỉ hiềm là cho đến giờ này, chúng tôi vẫn chưa thể  tiến hành cấp thời việc quan hệ  với con người ở đó. Họ không có bất kỳ một dấu hiệu giao cảm nào. Nếu chúng ta không thể  trao đổi với họ, th́ chúng ta không thể giúp ǵ được. “

Im lặng kéo dài trong lúc ”nhà  Khoa Học Vĩ Đại” suy nghĩ. Và cũng như mọi lần, câu trả lời của ông  luôn hợp lư.

" Bất kỳ một  thế giới có lư trí nào cũng  có một số người có khả năng ngoại cảm. Chúng ta phải gởi ra ngoài hàng trăm người thăm ḍ, đọc bắt các tín  hiệu nhỏ nhất. Nhưng cần  lưu ư rằng khi quư vị  t́m được một ư nghĩ rộng mở đơn độc, th́ công việc cũng gay go như lúc quư vị có thể xâm nhập vào. Chúng  ta phải truyền tải cho được tin nhắn của ḿnh. "

" Đúng vậy, thưa Ngài, chúng  tôi sẽ bắt đầu ngay ."

 

Băng qua những khoảng không rộng lớn của không gian mà ánh sáng phải mất hằng 500 năm mới vượt qua, những bộ óc của hành tinh Thaar  đă gởi ra ngoài  những gịng tư tưởng dài của họ, bắt đầu  cuộc t́m kiếm vô vọng một con người đơn độc mà trí óc của hắn có thể tiếp nhận thông điệp của Thaar.  Rốt cuộc cơ may  đến - Họ đă t́m thấy Bill Cross.

Vào lúc nầy, ít ra họ cho là họ đă gặp may mặc dù sau đó, họ không chắc chắn như vậy. Đây chỉ là cơ hội để giao cảm với ư nghĩ của Bill vài giây, một cơ hội tương tự  khó xảy ra một lần nữa trong nhiều thế  kỷ.

 

Có ba lư do làm nên cơ hội này. Thứ nhất, đúng vào thời điểm chuyển động của trái đất quanh mặt trời, Bill đă ở vị trí tốt nhất để nhận thông điệp từ Thaar. Tất nhiên cũng có hàng triệu người khác trên cùng một  phần bề mặt trái đất, nhưng họ không phải là một kỹ sư tên lửa, họ đă không  bỏ ra nhiều năm trời để  suy nghĩ, mơ mộng  về không gian và du hành không gian. C̣n nữa, họ cũng không giống Bill là đang cố gắng để chạy trốn thực tại ở thế giới mộng tưởng, nơi  không hề có chỗ cho sự thất vọng, trong cơn say xỉn túy lúy trên bờ vô thức.

Dĩ nhiên Bill có thể hiểu được quan điểm của quân đội. Viên tướng chỉ huy đă gay gắt nói " Tiến sĩ Cross Bill, anh đă được trả lương để chế tạo những tên lửa mang bom. Chứ anh đâu được trả lương để sáng chế ra những con tàu không gian, hoặc để xử dụng những máy tính  ở đây cho các mục đích cá nhân. V́ vậy, những chuyện nầy phải được chấm dứt ngay lập tức.

Bill biết ḿnh sẽ không bị cho thôi việc v́ đối với quân đội, anh c̣n khá giá trị. Nhưng liệu anh có muốn cái công việc linh tinh này không ? Anh không biết chắc điều ǵ ngoại trừ  cảm giác giận dữ  và đau đớn, trong đó có cả việc Brenda, vợ anh, đă bỏ anh ra đi với Johnay Gardner.

Bill chống cằm , buồn bă nh́n  trân trân vào bức tường trắng đối diện, đầu óc trống trổng …

Đúng vào thời điểm đó, hàng trăm bộ óc ở  hành tinh Thaar thốt ra một tiếng kêu mừng rỡ, và bức tường  trước mặt Bill chợt biến mất  trong một lớp sương mù. Anh thấy ḿnh đang  nh́n xuống một đường hầm không có chỗ tận cùng.

Bill chăm chú nh́n và có vẽ quan tâm, nhưng anh đă quen nh́n thấy những ảo ảnh  khi say, và cũng đă nhiều lần bị kích thích như thế này.

Khi những tiếng nói bắt đầu vang lên trong trí anh, th́ thoạt đầu anh không trả lời. Ngay cả khi say xỉn, Bill cũng không thích độc thoại.

" Bill " tiếng nói bắt đầu vang lên. " Ông  hăy lắng nghe đây. Chúng tôi đă phải khó khăn vô cùng mới kết nối được với ông, và đây là việc vô cùng quan trọng. Chúng tôi đang nói chuyện với ông từ một hành tinh rất xa. Ông chỉ là người độc nhất mà chúng tôi có thể  bắt liên lạc. V́ vậy, ông  phải hiểu rơ những ǵ chúng tôi sắp nói. " 

Bill hơi lo lắng. Anh thầm nghĩ :" Nghiêm trọng dữ a ! Ḿnh bắt đầu nghe những tiếng vo ve này khi nào nhỉ ?  Thôi được, tốt hơn hết là phải giữ b́nh tỉnh cái đă. "

Anh nói với giọng buồn chán :

"Được rồi, cứ tiếp tục nói chuyện với tôi. Tôi không phiền ḷng - nếu  đó là chuyện thú vị. . ”

Một khoảng lặng. Rồi tiếng nói tiếp tục vang lên, vẫn c̣n  vẽ thân mật, nhưng  bây giờ có pha chút lo lắng hơn. " Nhưng thông điệp của chúng tôi  không  hoàn toàn thú vị  đâu. Nó liên quan đến việc sống  hoặc chết của loài người. ”

Bill nói : " Tôi đang nghe đây. Ít ra nó cũng giúp tôi giết thời gian. ”

Ở cách xa 500 năm ánh sáng, những người Thaar vội vàng thảo luận với nhau. . H́nh như có chuyện ǵ đó không ổn, nhưng họ  không đoán định được chính xác đó là chuyện ǵ. Họ đă thực hiện được việc tiếp xúc, chắc chắn là vậy, nhưng đây không phải là cách trả lời mà họ mong đợi. Thôi th́ họ chỉ c̣n nước tiến hành và hy vọng những điều tốt đẹp.

Họ tiếp tục truyền tải thông điệp đến Bill.

" Ông Bill, Hăy nghe cho kỹ nhé. Những nhà khoa học của chúng tôi  vừa khám phá được rằng mặt trời của  trái đất sẽ  nổ tung trong  ba ngày nữa, chính xác là 74 giờ. Không ǵ có thể ngăn lại được.  Nhưng xin đừng hoảng hốt. Chúng tôi sẽ cứu  mọi người nếu  ông làm  theo  hướng dẫn của  chúng tôi. ”

" Cứ nói đi. . "

Bill thầm nghĩ :" Cơn hoang tưởng nầy chắc không b́nh thường rồi. "

" Chúng tôi có thể tạo ra một thứ mà chúng tôi tạm gọi là cái cầu. Nó là một loại đường hầm băng ngang qua không gian, giống như cái mà hiện tại ông đang nh́n thấy đấy. Khó giải thích điều này, ngay cả với một nhà toán học như ông ".

" Chờ một chút. " Bill   giải thích " Tôi là một nhà toán học, có  khả năng … cả khi say  hoặc tỉnh.  …. Tôi ngạc nhiên khi nghe các người đề cập đến một loại đại khái thu ngắn được đoạn đường  xuyên qua một khoảng dài vô tận của không gian. Ư tưởng đó xưa rồi, có  trước cả  thời Albert Einstein  nữa. "

Một cảm giác ngạc nhiên xâm nhập vào  tâm trí  Bill.

" Chúng tôi không ngờ kiến thức khoa học của ông rộng như vậy. " Những người ở hành tinh Thaar thốt lên. " Nhưng chẳng có thời giờ để tranh luận về chuyện đó. Chuyện quan trọng là chuyện nầy, nếu ông bước vào đường hầm phía trước ông  đó, ông sẽ đến được ngay tức khắc một hành tinh khác. Như cách ông vừa nói, đấy là con đường thu ngắn của chiều dài 37 năm ánh sáng. "

"Nó dẫn đến thế giới của  quư vị à ? "

"Ồ không. Các  ông  không thể sống ở chỗ chúng tôi. Nhưng trong vũ trụ có một số hành tinh giống như quả đất và chúng tôi đă t́m được một hành tinh rất thích hợp với người trái đất. Chúng tôi sẽ bắt những cái cầu giống như cái nầy, nối liền với quả đất để mọi người có thể đi qua một cách an toàn.  Dĩ nhiên, mọi người sẽ phải làm lại từ đầu trên hành tinh mới, nhưng đây là mối hy vọng duy nhất  của trái đất. Ông phải truyền đạt bức thông điệp nầy và bảo mọi người biết phải thực hiện như thế nào. "

" Nhưng chả có ai nghe tôi đâu. " Bill nói " Tại sao quư vị không nói  thẳng với tổng thống ?"

" Bởi v́  chúng tôi chỉ có thể giao cảm được với ông. Những người khác dường như  khép kín  với chúng tôi. Chúng tôi không hiểu tại sao. "

" Tôi xin  hỏi quư vị …" Bill nói  trong khi  nh́n về phía những vỏ chai rượu trống rỗng trước mặt. Anh thực sự thích thú kiểu hoang tưởng nầy mặc dù cũng dễ dàng lư giải. Chả là cuối tuần rồi anh đă đọc một quyển truyện nói về ngày tận thế. Nhưng sao  sự hoang tưởng nầy lại chi tiết và hoàn hảo đến thế ?

" Nếu mặt trời nổ tung, điều ǵ sẽ xảy ra ? "

" Hành tinh của các ông sẽ bị tiệu diệt ngay lập tức. Tất cả những hành tinh, chính xác là đến  sao Mộc. “

" Đúng là một tai họa dễ chịu. ” Bill thầm nghĩ và càng nghĩ anh càng cảm thấy thích thú hơn. Bill nói một cách vui vẻ :” Các ông bạn hoang tưởng thân mến của tôi. Nếu  tôi tin được các ông …. . ”

"Ông phải tin chúng tôi. " Những tiếng kêu vượt qua hàng trăm năm ánh sáng vọng đến …

" Tôi cho rằng đây sẽ là một việc rất tốt đẹp …" Bill hồ hỡi tiếp tục nói " Đúng, việc nầy sẽ cứu được bao nhiêu điều bất hạnh. Sẽ không  phải buồn phiền dằn vặt về những quả bom, về việc con người giết chết lẫn nhau, hoặc không đủ lương thực để ăn. Ồ, thật là kỳ diệu. Rất hay khi các ông đến thông báo với chúng tôi điều đó, nhưng các ông hăy trở về nhà và mang theo tất cả những cây cầu cổ lỗ đó đi. "

Hành tinh Thaar sửng sốt và lo âu khủng khiếp. Bộ óc của  “Nhà khoa học Vĩ đại“ trôi nổi giống như một mảnh đá khổng lồ  trong cái bể dung dịch  thực phẩm, với những đường rảnh chuyển sang màu vàng và  máy tính chủ tại trường Đại học Toán cao cấp  tự bốc cháy trong 1/4 giây.

Nhưng trên trái đất Bill Cross  vẫn chưa  dứt lời.

" Hăy nh́n tôi đi. Tôi đă bỏ ra nhiều năm để chế tạo những tên lửa dùng vào những việc có ích vậy mà họ ra lệnh cho tôi chỉ được chế tạo những hỏa tiển mang bom  để cho chúng tôi có thể bắn giết lẫn nhau. Mặt trời sẽ làm việc nầy tốt hơn  mà. Và nếu các ông cho chúng tôi một hành tinh khác, chúng tôi lại chỉ  làm tất cả những chuyện ngu xuẩn y như vậy mà thôi.  Và …. . "

Giọng Bill trở nên rầu rĩ :  " Brenda đă rời thành phố mà  không thèm  viết cho tôi một câu từ giă. Như các ông thấy đó. Tôi không  c̣n đủ nhiệt t́nh để quan tâm đến ḷng tốt giúp đỡ của các ông . "

Với một sự cố gắng tuyệt vọng cuối cùng, Thaar gửi đi những ư nghĩ của ḿnh theo con  đường hầm giữa các v́ sao :

" Bill, Ông không thể chắc chắn như đinh đóng cột vậy. Tất cả mọi người có nghĩ giống như ông không ?"

Bill cân nhắc câu hỏi nầy một cách thận trọng. Rượu Whisky, ban đầu làm cho anh có cảm giác hưng phấn hơn. Nhưng sau đó, mọi việc trở nên tồi tệ. Dĩ nhiên anh có thể kiếm được một chỗ làm khác. Về phần Brenda - thế  thôi, phụ nữ  th́ giống như những chiếc xe bus, chốc chốc lại có một người khác. Tốt  hơn hết, lấy  thêm một chai whisky thứ hai trên kệ rượu. Anh  nhấc chân lên và lảo đảo băng ngang qua pḥng  để lấy rượu.

Lần sau cùng, Thaar nói với trái đất.

"Bill" tiếng nói lập lại một cách tuyệt vọng " Chắc chắn tất cả mọi người trên trái đất không nghĩ như ông đâu !"

Bill ngoảnh nh́n vào trong con đường hầm, mơ hồ như có ánh sáng của những  ngôi sao chiếu trong đó và trông đẹp quá. Anh cảm thấy hănh diện, chẳng có bao người có thể tưởng tượng  được  như anh.

" Giống như tôi ư ? " anh nói " Không, họ không hề giống tôi. " Rượu Whisky đă làm đầu óc anh lâng lâng, chếch choáng. Anh nói tiếp " Tôi cho rằng ḿnh là một trong những người  may mắn, thật đó. "

Rồi anh ngạc nhiên trố mắt nh́n, con đường hầm th́nh ĺnh biến mất và bức tường xuất hiện trở lại, chính xác như nó vẫn có ở đó. Thaar đă biết đến lúc phải rút lui.

" Cút xéo đi. Tôi mệt mỏi rồi với những điều hoang tưởng đó," Bill lẩm bẩm. " Nhưng lần sau hăy cho  tôi thấy những ǵ giống như vậy nhá. "

Nhưng không hề có lần sau, bởi v́ năm phút sau đó Bill rơi vào cơi vô thức đúng vào lúc anh đang cố gắng mở chai rượu thứ hai.

Rồi hai ngày sau đó, anh  bị bệnh và anh quên hết tất cả những lời đối thoại  kỳ lạ  qua đường hầm. Đến ngày thứ ba, anh cảm thấy có vài điều ǵ đó mà anh cần phải nhớ lại, nhưng  rồi Brenda quay  trở về với rất nhiều nụ hôn, nước mắt, nên anh không c̣n  thời gian để suy nghĩ về điều ấy.

Và tất nhiên, không có ngày thứ tư.

 

ARTHUR C. CLARKE

(Phỏng dịch : Kim-Hài )


 

Trang Kim Hài

art2all. net