Kim Hài

 

XIN THỜI GIAN LẮNG ĐỌNG

 

 
         
Khi tôi bắt đầu lên 9, đêm nào tôi cũng mơ. Ba tôi thường nói, có ai nằm ngủ không mơ đâu, sáng ra quên hết. Nhưng tôi không thể nào quên. Đó là một giấc mơ không đầu không đủa, toàn vũng lầy đen đặc, in chi chít những dấu chân chim. Phụ hoạ nhịp nhàng là vô số những âm thanh lao xao nhỏ rí va chạm tựa như tiếng của hàng vạn hột cườm đá được rung lắc trong một bọc vải mỏng. Tôi nghẹt thở và khiếp hăi v́ bị mắc kẹt trong mảng màu tăm tối đầy dấu chân rối loạn ấy. Rồi tôi cũng thức giấc được, nhưng giấc mơ cứ như không chịu rời bỏ tôi, nó trở lại hằng đêm và trở thành nỗi ám ảnh cả ở ban ngày trong giấc ngủ trưa, chỉ có chút thay đổi về màu sắc, nâu hơn, nhạt hơn.

Khi tôi quen dần với giấc mơ cũ của ḿnh, tôi nhớ không nhầm đó là năm tôi 13 tuổi, một giấc mơ khác bắt đầu xuất hiện. Tất nhiên có rất nhiều giấc mơ làm tôi mụ mị, nhưng đây là giấc mơ thường trực trở lại nhiều lần. Trong mơ, đó là buổi trưa chói chang đầy nắng, không gian lặng im. Con phố xa lạ hanh hao lặng ngắt, hai bên đường cửa đóng then cài. Duy nhất một cánh cửa mở hé, và tôi thấy chính ḿnh lấp ló ở đó, ṭ ṃ nh́n ra ngoài . Tôi thích giấc mơ nầy bởi nó đă từng là những h́nh ảnh tưởng tượng về các thành phố phương nam mà tôi mong muốn được đến.

Thế rồi ngày tháng trôi đi, những đẩy đưa của số phận đă cho tôi một công việc phù hợp để có thể đến nhiều vùng đất lạ. Nhưng cũng như giấc chiêm bao thuở nhỏ, tôi vẫn hoài khao khát được đi, được thoát khỏi cái ao tù giam hăm cuộc sống gia cầm. Tuy vậy, chiến tranh và thời cuộc thay đổi đă lấy mất cơ hội. Được cái là những lo toan của cuộc sống khó khăn khiến hai giấc mơ kia không c̣n trở lại ám ảnh tôi. Rồi lặng lẽ từng ngày...từng ngày...

Đến năm 60 tuổi. Khi gánh nặng cơm áo không c̣n là nỗi ám ảnh, th́ hai vai bắt đầu ră rời mang gánh nặng tuổi tác. Dấu hiệu đầu tiên là những cơn đau lưng, đau cổ mỗi sáng, ngày có ngày không. Con cái khuyên: Mẹ phải giữ ǵn sức khoẻ, mẹ già rồi. Tôi vẫn ngoan cố với sức khoẻ của ḿnh, nhưng khi nh́n qua gương, tóc bạc lơ phơ, kính lăo thường trực trên mắt, tôi tự biết ḿnh.

Mẹ của một người bạn, hơn 80 tuổi, mắc bệnh cột sống, chân yếu, chỉ loanh quanh trong nhà, trong một lần nói chuyện đă thở dài tiếc nuối: “ Cháu c̣n trẻ (thế đấy, với U90, U70 trẻ lắm...) hăy t́m cách thực hiện mơ ước của ḿnh kẻo lại tiếc nuối như bác. Hồi trẻ, bác cố gắng làm việc cật lực, thắt lưng buộc bụng, lo cho gia đ́nh, lúc kha khá vẫn cố gắng thêm để có chút dư dả lo cho tuổi già, khi ngưng tay th́ sức khoẻ suy kiệt, muốn đi chơi cũng không thể, muốn ăn ngon, ăn nhiều cũng đành chịu. “

Tôi giật ḿnh nhớ đến những ước muốn của ḿnh một thời đau đáu. Thế giới, bầu trời c̣n rộng lớn lắm, sao ḿnh cứ như con cóc quanh quẩn miệng giếng. Tôi nh́n ngang nh́n dọc, nh́n cả bầu trời sâu thẳm, khao khát được đi, được biết. Đ̣i hỏi thoả măn theo chiều thẳng đứng là bất khả, cái đó phải chờ kết quả từ các nhà khoa học không gian, từ tầm nh́n của viễn vọng kính Hubble cùng các chuyến viễn du qua óc tưởng tượng của các nhà văn cùng mấy ông đạo diễn phim khoa học giả tưởng. Chỉ c̣n thế giới quanh ta, trên một mặt phẳng, giờ đây trở nên dễ dàng cho tất cả mọi người. Vậy là t́m cơ hội mở rộng tầm mắt, ngốn ngấu những cảnh quan thiên nhiên tuyệt vời một thời bỏ lỡ.

Rồi cũng đến lúc gối ṃn chân mỏi và cũng đến lúc ngộ ra rằng giấc mơ xưa chẳng phải là ước mơ duy nhất của một đời người. Và không hiểu sao, tóc càng bạc càng muốn sống gần, sống thực với những giai đoạn êm đềm nhất, muốn trở về chuỗi ngày vô ưu, muốn gần gủi những người có thể chia xẻ buồn vui, tuổi học tṛ... Chắc do chữ “muốn” luôn luôn có mặt trong mỗi con người để thôi thúc, để cầm giữ họ trên thế giới nhân sinh chăng? Tuy biết vậy là tham lam, nực cười và không đúng mực với người già nhưng cứ như ḿnh bị sợi giây mềm mại đó quyến rũ đến tận đáy ḷng. Những nhà tu hành gọi đích danh đấy là cái gốc, cái bến bờ của biển khổ và tội lỗi. Song biết sao được khi tội lỗi và thánh thiện đều là bản chất của con người kể từ lúc Adam và Eva ăn trái cấm ở vườn địa đàng.

Nhiều năm trước, những lần về quê viếng mộ ba má, tôi lười biếng không gặp ai, chôn ḿnh trong khách sạn, ngày hôm sau nhanh chóng quay về nhà. Mấy năm gần đây, tôi nấn ná ở lại vài hôm. H́nh như trong ḷng tôi vẫn ẩn tàng chút lưu luyến không tên về một quê hương tuổi nhỏ. Tôi ghé phố, ghé chợ bâng khuâng t́m những nơi chốn đă mất dấu. Thỉnh thoảng khi chiều tắt nắng, rảo bước ra bờ sông Hàn, hướng về núi Sơn Chà, nhớ lại một thời tuổi thiếu niên, hoặc ngóng về phía ngọn Hải Vân, mỏi mắt chờ đợi hàng trăm chấm đèn rực rỡ, kéo thành gịng ngoằn ngoèo của những chuyến xe đổ dốc, leo đèo như ngày xưa. Cảnh tượng ngoạn mục ấy không c̣n nữa kể từ khi hầm Hải Vân thông xe. Băi biển Thanh B́nh bị xoá vĩnh viễn, hàng dương xanh, đồi cát thấp, sóng liếm bờ bao quanh đuổi gió được thay bằng con đường trải nhựa lạnh lùng...Quá khứ không trọn vẹn, ḷng bồn chồn nuối tiếc. Tin về ngôi trường cũ đang bị phá dở để xây mới khiến tôi không c̣n can đảm trở lại đó. Tôi sợ nh́n thấy quang cảnh như giáo sư nhà thơ Trần Hoan Trinh đă đau ḷng khi ngang qua trường cũ:

“Tim tưởng chừng như muốn hoá băng,
Khi nh́n trường cũ chỉ trơ sân
Hành lang, lớp học san bằng cả,
Lạnh lẽo phơi ḿnh dưới ánh trăng.”

Dù biết “vật đổi sao dời”, trên thế gian chẳng có ǵ bất biến, nhưng ḷng tôi vẫn không chấp nhận. Măi cho đến khi gặp được những bạn bè cùng lớp ngày xưa, cuộc tụ hội t́nh cờ khiến ḷng tôi ấm áp. Th́ ra vẫn c̣n nhiều dấu ấn măi măi không tan biến. Dù đă có người đă ra đi măi măi, có người quá khứ đă mù sương trong một thể xác hư hao, nhưng chẳng ai quên. Khi ngồi bên nhau, mọi thứ đều được khơi dậy sống động không ngờ, chi tiết không ngờ. Giờ đây tôi ngộ ra rằng giấc mơ yêu thích của ḿnh vẫn chưa thể hiện đủ. Con bé học tṛ nhút nhát tự trói ḿnh trong cô đơn nên những cánh cửa không thể mở ra và sẽ măi măi như vậy nếu chính cô bé không chịu mở rộng cánh cửa ḷng ḿnh, mạnh dạn bước ra con đường hanh hao đó.

Tôi đă bước ra khỏi cánh cửa. Tôi rong chơi cùng bạn bè, hoà nhập với họ trong gịng “Suối Hoa “ * mát lạnh của quê hương. Tôi khám phá nhiều điều tốt đẹp trong tính cách của từng người. Thân thiện, hài hước, và đặc biệt hầu như không ai đánh mất tuổi thơ của ḿnh. Phải có một không gian khêu gợi những cảm xúc đă bị chôn sâu dưới hàng hàng lớp lớp thời gian và phải có sự may mắn vô cùng của cuộc sống mới c̣n giữ được nguyên vẹn tâm hồn tươi sáng cùng những cơ hội quá tuyệt vời như bạn bè chúng tôi đang có. Đến nỗi khi chia tay, trong tôi cứ ngân nga măi câu hát chợt nhớ “ Ôi, ngày vui chóng tàn... Thời gian ơi ngừng đôi cánh...” **

Nhưng đâu phải những may mắn và niềm vui luôn kéo dài. Một người bạn bị bạo bệnh th́nh ĺnh khiến chúng tôi ngỡ ngàng. Anh ấy vui đến thế, khoẻ đến thế, yêu đời đến thế bỗng một ngày nằm trên giường bịnh xanh xao, đuối sức. Tôi chưa kịp chuyển đến vợ chồng anh những h́nh ảnh của chuyến đi, kể chuyện cho anh nghe rằng những ông bà tuổi “thất thập cổ lai hy” đă làm xao động cả gịng suối tươi trẻ, quyến rũ cả đám thanh niên đang tụ họp chơi cộng đồng. Các em ấy khi nhớ về chuyến dă ngoại của ḿnh sẽ không quên đám cụ ông cụ bà nhảy nhót vui đùa bên cạnh. Anh sẽ lại cười to, nâng ly chúc mừng sảng khoái.

Vậy mà... Nhưng thôi, chả cần suy nghĩ dài lâu. Anh vẫn c̣n nằm đó với nụ cười yếu ớt, chị vẫn chưa thôi hy vọng. Và tôi, niềm vui của chuyến về quê vẫn c̣n nguyên cảm xúc nồng ấm. Thế th́ xin được giữ chân thời gian một khoảng lặng, một khoảng lặng nhỏ nhoi thôi để có thể chia kịp cho nhau hơi ấm thân t́nh.

Xin cho “ thời gian đứng yên lắng đọng...” *** Cho những người c̣n ít thời gian như chúng tôi được đắm trong giấc mộng ngày xanh.
 

KIM HÀI.

* Tên của một khu du lịch sinh thái ở Đà Nẳng.
** Lời bài hát ”Tiếng sáo diều” của nhạc sĩ Nguyễn Hiền.
*** Lời trong bài hát “Đường xa ướt mưa” của nhạc sĩ Đức Huy.

 


 

Trang Kim Hài

art2all. net