LAIQUANGNAM

 

laiquangnam giới thiệu cùng khách thơ 

Liễu tông Nguyên

柳宗元 

 

Giang Tuyết

 

Nguyên tác

 

江雪 

 

千山鳥飛絕, 萬徑人蹤滅。 

孤舟簑笠翁, 獨釣寒江雪。 

 

Phiên âm 

 

Giang tuyết 

Thiên sơn điểu phi tuyệt 

Vạn kính nhân tung diệt 

Cô chu thôi lạp ông 

Độc điếu hàn giang tuyết 

 

Chú vài từ và tạm dịch nghĩa 

 

簑 thôi là áo tơi, 笠 lạp là cái nón, 

翁, ông là ông già, tiếng gọi  tôn kính với một ông lăo câu

 

Cô chu thôi lạp ông tạm dịch nghĩa là cô độc một thuyền, ông lăo đội nón tơi.

Ngày xưa, thế hệ chúng tôi sinh thập niên 1940 vẫn c̣n thấy người dân Quảng Nam   quê tôi mặc áo tơi ( áo kết bằng lá tơi ) và đầu đội nón lá tơi. Khách thơ Nam bộ xem tranh vẽ, hay h́nh chụp cũ để dễ h́nh dung kiểu ăn mặc này của  miền Trung xưa.

 

Mắt thơ trong bài : Tác giả là một tiến sĩ thời Đường, ngoài việc ông đă chơi chữ “chan chát” trong bài khi ông dùng bốn từ định lượng Thiên, Vạn, Cô, Độc, nhưng từ hay nhất ( mắt thơ ) lại là âm  “Hàn”. Khách thơ hăy hóm hỉnh chút xíu thôi, +chút đùa cợt, +chút tinh thần lạc quan, đó là một trong các phong cách sống của tiền nhân ta thời Lư Trần mà người Việt ḿnh ai đó nay c̣n giữ.  Hóm hỉnh để thấy rơ niềm vui trên khuôn mặt lăo ông. Hóm hỉnh để thấy cho thật rơ không chừng bên cạnh chân ông câu là chai rượu đế mà lăo bà đă làm sẳn cho “cục vàng “ của ḿnh.  Hóm hỉnh để thấy cho rơ cả cái “điếu cày” c̣n nóng hổi bên chân c̣n bốc khói. Trong làn khói lạnh là nụ cười nụ của Lăo ông. Ông đang nghĩ đến ? _trên mâm cơm nóng chiều nay sẽ có con cá “chiên xù “ bự chát ( ông nói giọng Nam&Nam Trung  bộ mà!  ), con cá mới vừa câu được trên ḍng sông lạnh”.  Đó là lạc thú của người đọc thơ Tàu.  Chúng ta là người đang sống trong thế kỷ 21 đầy  bận rộn này nếu như không có laiquangnam nhắc tuồng biết đâu trong nhà Khách thơ lẫn trong đống đĩa sứ Giang tô men xanh cobalt có bức tranh Tàu thủy mạc có “vẽ” bài thơ này mà bạn không biết đó thôi. Quá đă !  

 

 

Dịch sang thơ quốc âm 

  

01

Song thất lục bát 

 

Ngàn nẻo núi chim xa mất dấu,

Vạn đường sâu, người thấy đâu miền?    

Áo tơi nón đội một thuyền,

Buông cần một lăo tuyết tuyền lạnh sông

 

Laiquangnam 

 

*đâu, tuyền là từ Viết ngữ đa ngữ nghĩa

 

02 –Tứ tuyệt

 

Ngàn non, chim hết trông    

Muôn ngả, dấu người không 

Lăo đội tơi cô thuyền

Một cần lạnh tuyết sông

 

laiquangnam

 

 

Đĩa sứ có bài Giang tuyết .

Nguồn http://disanviet.vn/viewthread.php?topicId=5911

 

Bản dịch của Người xưa   

lục bát 

 

-- Bản dịch của Tản Đà -- 
 

Ngh́n non mất bóng chim bay, 

Muôn con đường tắt dấu giày tuyệt không. 

Ḱa ai câu tuyết bên sông, 

Áo tơi, nón lá, một ông thuyền chài. 

 

Bản Dịch áp

của Tương Như *-- 

 

Tuyết trên sông 
 

Ngh́n non, bóng chim tắt 

Muôn nẻo, dấu người không 

Thuyền đơn, ông tơi nón 

Một ḿnh câu tuyết sông 
 

Chú thích 

 

*Tương Như là một thi sĩ tiền chiến, người Quảng nam. Theo tôi,  Ông là người dịch lột tả  hồn thơ Đường hay nhất, của Hanoi trước 75.  Ông chính là nhà thơ Nam Trân.

 

**bài thơ này khi viết thành chữ Tàu gom gọn trong 20 chữ, bố cục thành h́nh vuông vức, kèm cuối  tranh vẽ theo lối thủy mặc của Tàu treo trong pḥng khách hay đĩa sứ nh́n rất có hồn. Trong thơ có nhạc là một nét đẹp của Văn hóa Trung Hoa. Không chê vào được.

 

***Tham khảo tại link http://vi.wikipedia.org/wiki/Li%E1%BB%85u_T%C3%B4ng_Nguy%C3%AAn

http://www.saimonthidan.com/?c=author&a=169

 

laiquangnam mời Khách thơ đọc thêm bài Ngư nhàn của Không Lộ đại sư thời Lư Trần để so sánh ( trong bài tới ).

 

Saigon một trưa cuối tháng tư 2011

Laiquangnam

  

 

trang  laiquangnam 

 

www.art2all.net