laiquangnam

 

Nhân ngày của cha gởi tặng các bạn hiền vài gịng cảm xúc viết vội. Ước mong rằng Bạn Hiền luôn luôn là người cha rất lớn trong trái tim của các con ḿnh. Đó là chút quà trước khi chúng ta cùng rũ nhau sang thế giới bên kia.

_Tiếc rằng nay tuổi đă già,
Tay ḿnh khôn vững để mà ôm con!

Thân ái
Laiquangnam

 

 

Tâmt́nh nhân “Ngày Của Cha”
 

1.

laiquangnam viết dưới đây thân tặng các người đălà, đanglà, sẽlà người cha có điểm xuất phát đầy khó khăn ngay từ thời c̣n để chỏm. Từ bên dưới mặt đất họ đă vươn lên. Mong có chút tiền thong thả luôn luôn là nỗi bận tâm của ḿnh. Cắn răng, nhịn ăn nhịn mặc, họ lầm lũi làm việc và mong có ngày con cháu ḿnh đạt tới đỉnh cao bằng người. Cao quư thay và vinh quang thay!.

Hy sinh luôn là thuộc tính của người cha nước Việt. Nước Mỹ tôn vinh George Washington là cha già dân tộc ḿnh. Nước Việt ta có Đức Thánh Trần. Đời Ngài không hề có t́ vết. Lời thề chống quân Nguyên Mông xưa mà thành phần trong đạo quân xâm lược của họ chính là bọn lính Tàu tay sai đầy chất hung hăn sặc mùi Đại Hán, bọn lính Tàu tàn bạo xưa nay vốn luôn hành xử như thế đối với dân tộc Việt. Bọn lính Hán này, nay cho dù nay đang là tay sai vẫn không hề biết nhục mất nước mà cam tâm gieo kinh hoàng cho dân tộc Đại Việt. Ngày xưa Đức Thánh Trần đă gặp cảnh như thế này, ngày nay rất nhiều người Cha Việt cũng gặp y chang như thế.

“ Lớn lên gặp buổi gian nan. Lén nh́n sứ ngụy đi lại nghênh ngang ngoài đường, *Uốn tấc lưỡi cú diều mà lăng nhục triều đ́nh; Đem tấm thân dê chó mà khinh rẻ tổ phụ….
……Ta thường Tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, Ruột đau như cắt, nước mắt đầm đ́a; Chỉ giận chưa thể xả thịt, lột da, ăn gan, uống máu quân thù; Dẫu cho Trăm thân ta phơi ngoài nội cỏ, Ngh́n thây ta bọc trong da ngựa, Cũng nguyện xin làm. "

Hịch tướng sĩ, Hưng Đạo Đại Vương.

*Câu “Uốn tấc lưỡi cú diều mà lăng nhục triều đ́nh; Đem tấm thân dê chó mà khinh rẻ tổ phụ…”. , Uốn tấc lưỡi cú diều ? Bọn nào vậy Bạn Hiền?. Đâu xa, đó là bọn Việt gian cam tâm làm tay sai cho bọn Hán tộc chứ c̣n ai nữa!.

Chúng ta hănh diện có Đức Thánh TRẦN. Ngài không những là Cha Già của dân tộc chúng ta mà c̣n là một ân nhân của nhân loại trước hoạ xâm lăng của đội quân Nguyên Mông đang doạ làm cỏ thế giới Phương Tây vào thế kỷ thứ 13. Tôn thờ Ngài là giúp thế giới hiểu rơ khí cách và phẩm giá của dân tộc chúng ta hơn, và cũng có thể làm cho con cháu chúng ta tại xứ người được có chút ǵ lận lưng về cội nguồn ḿnh.

Việc xây dựng Khổng Miếu to đùng tại HoiAn năm xưa vốn là một sự ô nhục đối với nhiều thế hệ người Quảng Nam. Sự việc này đă để lại trong ḷng bao thế hệ học sinh trường tỉnh Trần Quư Cáp những cay đắng lẫn ngậm ngùi, bởi khi mà thành phố tỉnh lỵ Quảng Nam này không có một nơi nào thờ các thần nhân và anh hùng dân tộc ḿnh. Một thành phố biểu tượng của tỉnh đă đầy dẫy chùa Tàu, nơi đây thờ cả thần nhân Tàu là Mă Viện, kẻ tội đồ đă làm cỏ dân tộc này thời Đông Hán, tại ngôi đền thờ hắn ta, một người Tàu nào đó lếu láo viết bài minh như sau :
 

" “PHỤC BA LĂO GIA”
MỪNG PHÚC DUYÊN TỐT.

Một ḷng cung kính,

Lăo gia Phục Ba có dánh dấp khỏe mạnh, lanh lẹ với đất trời, tự tại an nhiên. Tên tuổi Ngài khiến các vùng châu thổ Phương Nam đều biết. Ngài tỏ ra hơn người về phong cách tỏ ngời như đôi vầng nhật nguyệt. Ḷng trung trinh trọn vẹn đối với nhà Hán, nắm giữ sự nghiệp với ḷng son sắt. Áo măo và công trạng nơi đài mây làm nên tên tuổi Ngài mà tiêu biểu bởi Trụ Đồng. Nay, Đền thờ thờ phụng Ngài được xây dựng tại vùng đất gần biển này, nơi đồi đất cao có thể thông được bốn hướng để mà lưu tiếng thơm của Ngài lưu muôn thuở, từ ngôi đền này sẽ Ngài sẽ tạo ra các tập tục cho việc chế ngự các loài sóng dữ“… *

(* tài liệu được anh Bùi Trữ, một bạn học cùng lớp tại TQC, lược dịch từ một bài minh ngợi ca Mă Viện tại một ngôi chùa Tàu tại HoiAn hiện nay)

Đă gần năm trăm năm nay, người Hội An, giới khoa bảng biết tiếngTàu rành, biết đọc gia phả bằng chữ Tàu quá nhiều, há lại không biết Phục Ba tướng quân là thằng Mă Viện năm xưa sao? Làm sao mà người Tàu tại HOIAN chối rằng tướng Phục Ba khác với tên Mă Viện, kẻ tội đồ của dân tộc Việt Nam? Chỉ với cụm từ “công trạng nơi đài mây làm nên tên tuổi Ngài mà tiêu biểu bởi Trụ Đồng. ” trong bài minh này đủ nói lên tất cả. Vậy mà các ngài cử nhân Hán học xưa đă cùng nhau đội sớ ỉ ôi mong ngài TT NĐD xuất quỹ xây dựng Khổng Miếu ngay sau khi hoà b́nh được văn hồi trên đất nước này khi TT kinh lư qua đây. Cho đến tận thế kỷ 21 mà thành phố du lịch này vẫn không hề, chưa hề có một đền thờ cho vị cha già dân tộc của ḿnh cho tử tế. Ốt dột cho các vị từng cầm quyền tại HOIAN Quảng Nam từ thời Pháp đến nay, dân Quảng Nam nào có hănh diện ǵ về các ngài!.

Tưởng nhớ công ơn cao dày của cha mẹ ḿnh, ngay từ thuở ấu thơ mọi trẻ em Việt đều đă được học câu ca dao thuần Việt

Công cha như núi thái sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.

Ḷ đào tạo giáo sư ĐHSP ĐII cấp ban Việt Hán, trong giáo tŕnh mà SVSPVH theo học luôn có giờ học chữ Hán bắt buộc. Chữ Hán của họ nay ở đâu và ai đă ám họ để họ giảng từ “thái sơn” trong câu ca dao của trẻ mới học ê a sau một cách trật ch́a, thành Thái Sơn, viết hoa. Có lẽ Thầy dạy chữ Hán năm xưa của họ đă lôi cuốn họ học tiếngTàu bằng lối giảng dạy đầy chất ma giáo như kiểu, chữ này có bộ nhân, chữ này có bộ kiến, chữ này có bộ tâm. Thế họ có biết những từ xấu xa nhất lại có bộ nữ, vậy xin hỏi chư vị, người Tàu từ đâu rúc đầu ra vậy mà từ bao đời nay họ lại chửi lại người vốn sinh ra ḿnh, đó là người mẹ hiền của chính họ. Họ đă quên người chị ḿnh, người em gái ḿnh đă từng nhịn ăn nhịn mặc lo cho ḿnh ăn học. Chữ thái trong tiếng Tàu vốn rất tào lao. Này nhé, khi ta thêm “ ḥn D…” vào giữa hai cái háng của một người (chữ nhân人) th́ lập tức biến nhân thành Thái. Th́ ra Tàu quan niệm rằng chỉ ai đă có cái ḷng tḥng mang theo bên ḿnh mới gọi là “vĩ đại” sao ?.

人(nhân) + ḥn D. ==> 太 (thái).

Nay xin quay trở lại câu ca dao về công ơn cha mẹ ḿnh.

Thái là bự tổ chảng, bự tổ chát, bự chà bá. Khi ai đó thử dùng từ “ lớn” trong câu ca dao ngợi ca cha mẹ ḿnh, họ đều không hài ḷng mấy về độ lớn, khi dùng từ “lớn” để diễn đạt công ơn trời bể của mẹ của cha theo ư ḿnh. Họ buộc phải dùng từ ‘thái”. Nếu dùng sang từ “vĩ đại” th́ quá Tàu làm mất tính dân tôc đi, mắc mớ ǵ cài chữ Tàu vào trong câu ca dao Việt ngữ. Trong Việt ngữ ngày nay có từ thái quá. Thái là quá, là vượt mức. Người Việt đă từng nói “đường quốclộ”, “sông NhịHà”, th́ dĩ nhiên nói “núi tháisơn”. Các cụm từ kép “quốclộ”, “NhịHà”, “tháisơn” từ danh từ chung, hay danh từ riêng biến thành tính từ trong ngôn ngữ Việt. Quốclộ, NhịHà, tháisơn; laiquangnam viết liền chỉ rằng nó là tính từ thay v́ Quốc lộ, Nhị Hà, Thái sơn, viết rời vốn là các danh từ xưa nay. Ấy vậy mà các bố đội Hán/+g giảng lấy được, cho rằng Thái sơn là một ngọn núi bên Tàu. Xin lỗi quư thầy, tại sao quư thầy lại phải giảng địa dư chí của bọn Tàu cho trẻ Việt vừa mới nứt mắt rằng núi Thái Sơn là một ngọn núi lớn bên Tàu. Xin lỗi thầy, thầy có rành địa lư không đó ? Núi Thái Sơn nằm sát biên giới Hàn quốc tức nước Triều Tiên xưa, một đất nước có người anh hùng Cáp Tô Văn mà bọn Tàu Chệch bêu rếu trong tập truyện “Tiết Nhân Quư Chinh Đông”, mà ngày xưa tụi tôi bị đầu độc khi đọc nó, bọn Tàu ghê thiệt!. Quân dân CaoLySâm năm xưa đă đánh tan tác đạo quân nhà Tuỳ xâm lược. Nhà Tuỳ tan ră từ cuộc chiến này và cha con Đường Thế Dân nhân cơ hội cướp ngôi nhà Tuỳ. Xin đọc lại ḍng thơ chữ Hán của Nguyễn Du trên Chim Việt Cành Nam hay trên www. art2all. net trong đó tôi có làm rơ ư của Nguyễn Du khi Ông có ư nhắc khéo đến sự gian ác của nhà vua Tàu Đường Thế Dân. Ngọn núi Thái sơn thấp lè tè, chỉ cao đâu khoảng trên dưới 900 m, thua xa ngọn núi Chúa của đất Quảng Nam quê tôi, núi này cao trên 2500 m. Từ hai câu trên hoàn toàn bằng Việt ngữ, mà dân học Hán(+g) trường lớp lại châu đầu vào đó, nhắm mắt lại, a thần phù dùng sách Hán, dùng kiến văn Hán tộc qua Chinh Phụ Ngâm, câu “gieo Thái Sơn nhẹ tựa hồng mao… “ để phun những liều thuốc độc vào văn hoá dân tộc ta. Giá mà ai có công truy t́m ai là người ban đầu giảng nghĩa như thế th́ hẳn con cháu y sẽ vô cùng xấu hổ v́ cố tật đội Hán của cha anh ḿnh. Bạn Hiền hăy cố t́m giúp cho khuôn mặt BạchHuê này nhé. Cám ơn lắm. Cám ơn vạn lần.

2
Gởi tặng Bạn Hiền một bài thơ nhân Ngày Của Cha.


Cha con tôi.
(Thương nhớ Cha tôi)

_Cha thương con rất mực,
Chỉ ngặt Cha không tiền!.

_Gục đầu nghe thổn thức,
Nhịp loạn trái tim cha!

_Tiếc rằng nay tuổi đă già,
Tay ḿnh khôn vững để mà ôm con!

Con ơi!, Con.

-Bươn lên từ cơiMấtC̣n,
Thời gian đă hớt, bào ṃn sức trai.

_Nâng niu vỗ cháu thành ngài,
Nhét lưng HiếuTài đôi chữ nào ngơi!
Nựng con, hiểu _” đâu là Trời”
Gia đ́nh, nước VIỆT, rụng rơi từng ngày!
Nhớ cha nào phải hổm rày!
Bóng Cha, di ảnh _sao nhoà trong con!.

Cha ơi ! Cha.

Laiquangnam
Ngày của cha, 21 tháng 6, 2015


*Ngày chúa nhật của tuần thứ tư trong tháng Sáu

 

 

trang  laiquangnam 

www. art2all. net