La Thụy

 

 

M.Loan Hoa Sử & Chu Vương Miện

 

LA THỤY: TÁC PHẨM TÁC GIẢ
 

Bút hiệu : LA THỤY
Tên thật : Đoàn Minh Phú
Nghề nghiệp: Dạy học (vừa nghỉ hưu)
Hội viên Hội VHNT B́nh Thuận.
Địa chỉ : 79-1/8 Hoàng Hoa Thám, Phước Hội, Thị xă La Gi, B́nh Thuận
Email : phudoan223@yahoo.com.vn và phudoan56@gmail.com
Mobile : 0937142001

Tác phẩm đă in:

-Thơ Đời Ngân Vọng – NXB Văn Học 2014
 

Những tác phẩm đă in chung:
-Tác Giả Thơ Việt Nam Đương Đại – NXB Thanh niên 2009 – Hoàng Hương Trang chủ biên
-Những Bài Thơ Hay Và Lạ Xưa Và Nay (tập II) –NXB Văn Nghệ 2009 –Long Nguyên Trương Quang Nguyên chủ biên
-Những Bài Thơ Hay Và Lạ Xưa Và Nay (tập III) –NXB Văn Nghệ 2010 –Long Nguyên Trương Quang Nguyên chủ biên
-Thơ Hay Ba Miền – NXB Văn Học 2008 do BBT Thơ Hay Ba Miền chủ biên
-In chung trong nhiều tuyển tập thơ khác

 

*

 

          Nói tới Quảng Trị là nói tới cái sự Kim Kiếm Điêu Linh vô cùng vĩ đại và gian khổ, sau cái Mùa Hè Đỏ Lửa 1972 th́ bà con ngoài Miềng ai c̣n sống sót th́ lặng lẽ ra đi, kẻ tạm cư ở Sơn Chà (băi biển Mỹ Khê trong Đà Nẵng) kế đến năm 1973 th́ theo đoàn khai hoang lập ấp ở Hàm Tân B́nh Tuy [ Phan Thiết B́nh Thuận bây giờ ], người th́ đi lên Di Linh Lâm Đồng Bảo Lộc, kẻ th́ đi thẳng tới Phước Hải, Phước Tuy Bà Rịa, rồi Biên Ḥa Đồng Nai, sau 1975 th́ đi lên cả Buôn Mê Thuột, Gia Lai, Kon Tum, người th́ đi Kinh Tế Mới Cà Tum, Đồng Ban, tỉnh Tây Ninh, y chang thơ của nhà thơ Vĩ Đại Hạc Thành Hoa :


Năm ngón chân phía trước
không ngón nào phía sau ?
sao có người xuôi ngược
suốt một đời lao đao ?


*

Ở chốn quê hương mới Lagi Hàm Tân này, có hai người là đồng môn đồng khoai (cùng trường), đồng hương đồng khói (cùng làng) với người viết bài này là Trần Minh Tạc cùng lớp, năm đệ ngũ niên khóa 1956-1957 tốt nghiệp ngành Sư Phạm Giáo Ḥn, c̣n nhà thơ La Thụy th́ sau 1975 tốt nghiệp thành Giáo Viên, bây giờ sống gọi là Thầy Giáo, mơi mốt thác thành Ma Giáo... Phan Thiết "B́nh Thuận" tên cũ của đế quốc Champa là Panduranga thành lũy cuối cùng của dân tộc Chăm, nơi mà quy tụ tất cả các thân vương quư tộc của 4 ḍng họ vua Ung Ma Trà Chế để chơi ván bài chót với người bạn kết nghĩa láng giềng là Đại Việt, ôi Lịch Sử cũng chả nên phê phán mà làm cái ǵ ? Cũng chỉ bắt chước nhà Nho Ngô Thời Nhiệm than lên rằng th́ là :
"gặp thời thế, thế thời, phải thế ? "
Và thơ của nhà thơ Đương Đại La Thụy viết cái ǵ ?


Lâng lâng t́nh đang lên khơi
Hồ xừ xang ḷng chơi vơi canh dài

(Hồ Cầm)
 

Chồn chân dừng bước bên cầu
lặng nh́n nước chẩy nuối mầu tóc xưa
cánh buồm lộng gió ước mơ
băng qua sông biển cặp bờ nơi nao?

(Tự cảm cuối năm)


Nghiêng chiều rót măi thơ buồn rụng
dốc nắng hứng hoài mộng đẹp qua
chếnh choáng mạch sầu càng ứ đọng
hoàng hôn bảng lảng chạnh ḷng ta.

(Chạnh ḷng)


Nói theo nhà văn Duyên Anh, nhà văn thuộc vào loại "Tiền Đương Đại" th́ những câu thơ của nhà thơ La Thụy được liệt vào loại Thơ Tuyệt Cú Mèo, câu thơ nào cũng hay câu thơ nào cũng tuyệt, chữ cũng mới mẻ và tài t́nh, trau chuốt nữa. Ngoài Miềng tức Châu Ô cận lục (Phủ Hải Lăng), Doanh Quảng Trị là một trong Ngũ Quảng thời vua Gia Long, bây giờ là Quảng Trị, văn tài vơ tướng cũng khá nhiều, anh hùng hào kiệt cũng lắm lắm, người viết chỉ biết chút đỉnh về bộ môn Văn Chương Nghệ Thuật, những bộ môn khác không dám lạm bàn tới, thời tiền chiến th́ có Nhà Thơ Nhà Giáo Phan Văn Dật người Đạo Đầu, nơi đây c̣n có Nhạc Sĩ Nguyễn Hữu Ba, hai danh tài của Quảng Trị, sau năm 1954 th́ có nhà thơ Vân Sơn Phan Mỹ Trúc gọi thi sĩ Phan văn Dật là chú, và nhà thơ Phan Phụng Thạch gọi thi sĩ Phan văn Dật là bác, đến gần năm 1960 th́ có các anh như Tuệ Chương Hoàng Long Hải, anh Lê Đ́nh Cương chú (tức nhà thơ Linh Diệu), anh Lê Đ́nh Học cháu tức nhà biên khảo Khúc A Đ́nh, rồi Thạch Nhân Trần Đ́nh Bé, Vàng Hà Nội Đặng Sĩ Tịnh, Triều Sao Dại Nguyễn Hoàng Đoan cũng đă trở thành những nhà thơ Tiền Đương Đại (có nghĩa là đă về bên kia thế giới mà sáng tác thơ văn), c̣n người viết bài Tác Phẩm Tác Giả này và nhà thơ Lừng danh số một Sương Biên Thuỳ [Tức Lê Mai Lĩnh Lê Văn Chính] cũng đang trên con đường "đang sống chuyển qua từ trần" chưa biết ra đi ngày nào ? hiện đang ngồi trên Niết Ghế, mơi mốt thác rồi th́ leo lên Niết Bàn (tức bàn thờ mà ngồi).


vọng âm tiếng khóc sơ khai
mênh mang tro bụi cơi người hoá thân

(Thụy du)


xa xăm nḥa ánh trăng rằm
niềm đau đan phủ bụi lầm xác thân

(Rong ruổi trời say)


Kẻ viết là người cùng lớp với Phan Phụng Thạch, Đoàn Minh, người trước là thầy của La Thụy, người sau là chú ruột của nhà thơ La Thụy (tức Đoàn Minh Phú). Năm nay kẻ viết bài này cũng đă 76 tuổi rồi ? Chắc nay mai cũng phiêu diêu miền cực lạc, về làm thơ Xướng họa với Thạch Nhân, Phan Phụng Thạch, Đặng Sĩ Tịnh, xin có lời ngợi ca La Thụy "hậu sinh khả úy " gắng lên các bạn, vừa làm thơ vừa ngâm thơ, sao mà người ngoài xứ Miềng nhiều tài đến như thế ?


Bài viết mang tính cách cục bộ kỷ niệm giữa cá nhân với nhau, không có tính cách khách quan văn học văn hiếc ǵ cả ? Mọi sự khen chê hoàn toàn do cảm tính địa phương chủ quan.


M.Loan Hoa Sử & Chu Vương Miện

SAU ĐÂY LÀ PHẦN TRÍCH DẪN THƠ VĂN LA THỤY

HỒ CẦM

Vang đêm thanh hồ cầm ngân
Trăng ngà giăng tơ cung trầm buông lơi
Lâng lâng t́nh đang lên khơi
Hồ, xừ, xang… ḷng chơi vơi canh dài.
Mơ hồ hồn xưa liêu trai
Mồ thu hoang vu chừ ai u hoài
Vương mang chi, đàn ngân dài
Lưu dư hương… ồ trang đài về đâu!
Tương tư sao, đàn dâng sầu
Say men nồng hay say màu thời gian
Vời chân mây, nḥa non ngàn
Bâng khuâng heo may, mơ màng hơi thu.
Ai phiêu diêu trong sương mù
Người muôn năm… từ thâm u quay về.
Trần gian kia c̣n si mê?
Hồ cầm cao cung, thương hề niềm xưa
Rơi rưng rưng từng âm thừa
Sao trời lung linh đường tơ ch́m dần.



THÙY HIÊN

Chiều tàn sương lung linh
Vườn hồng mơ chim xanh
Thùy Hiên, em trong vườn
Bừng ḷng bao là thương.

Môi hồng gieo buồn vương
Mơ hồ chờ anh hôn
Lâng lâng và chơi vơi
Yêu em không c̣n lời.

Hồn chiều in lên mi
Thuyền t́nh xuôi mây đi
Ồ nàng hay sao trời
Thiên hà hay trùng khơi?

Hồn anh dâng bâng khuâng
Đàn ḷng sao ngân vang
Cung trầm rung miên man
Lời trên môi th́ thầm.

Lời chiều muôn năm xưa
̉a tràn trăm sông thơ
Mênh mang tà huy bay
Thùy Hiên vàng trăng gầy.


NGÀY CÁ THÁNG TƯ

Anh rất yêu em
Mong rằng biển cứ xanh
Và CÁ măi cứ tươi
Trong tháng TƯ ngày MỒNG MỘT
Để chúng ta được nói dối ngọt ngào.

Không ai phải hờn ghen giận dỗi
Dù là chồng em hay vợ anh – cũng thế
Dù thật sự
Có những phút ngoại vợ ngoại chồng
Mà h́nh như ai cũng có
Ngay nhà thơ Thuận Hữu
Chắc cũng đắn đo
Khi viết ra điều đó!

Anh lại nói to cùng hoàng hôn
Anh yêu em hơn nữa kia nhé!
Dù gió có chuyển lời t́nh tự
Hay mây mang lời giận dỗi
Dù mưa nắng thất thường
Như tính t́nh em
Yêu giận ghen hờn
Đổi thay từng buổi.

Anh xót ḷng v́ hôm nay
"Em buồn như con chó ốm
Như con mèo ngái ngủ trên tay anh
Đôi mắt cá ươn như sắp sửa se ḿnh
Để anh giận
Sao chẳng là nước biển"*
Như thơ Nguyên Sa anh thuộc.

May rằng CÁ không ươn
V́ ngày MỒNG MỘT tháng TƯ
Không đ̣i lỗi chuộc
Khi mọi người đua nhau nói dối.

*Thơ Nguyên Sa



TỰ CẢM CUỐI NĂM

Dặm trường rong ruổi ngựa phi
Thời gian vút cánh xuân th́ hụt hao
Chồn chân dừng bước bên cầu
Lặng nh́n nước chảy nuối màu tóc xưa
Cánh buồm lộng gió ước mơ
Băng qua sông biển cập bờ nơi nao ?
Vọng âm sóng vỗ dạt dào
Bên chiều đông tận nắng đào dần phai
Hoa tóc sương muối đang cài
Tàn niên tự cảm thoảng bay tiếng ḷng



THỤY DU

Ta,
Gă mù huơ gậy đồi hoang
Sờ soạng từng dấu chân.
Soăi bước
Thụy du nhẹ nâng gót
Giữa thẳm đen chừng đang lóe chớp
Cánh chim hồn chấp chới
Tiềm thức mịt mù sóng bủa
Vọng về trong hư ảo
Rờn rợn tiếng hú hoang sơ
Khắc khoải uất u của vượn người xưa cũ.

Hồn thiêng sơn dă gọi b́nh nguyên
Vạn năm thẳm đọng triền miên mộng dài
Vọng âm tiếng khóc sơ khai
Mênh mang tro bụi cơi người hóa thân.
Hồng hoang - Đương đại
Vượn với Người
Hồn liệng chung chiêng.


RONG RUỔI TRỜI SAY

Sầu dâng phủ giấc muộn phiền
Hồn hoang nghẽn lối t́m quên trăng vàng
Sáng ra ḿnh măi lang thang
U uất mấy nhịp cơ hàn ai hay.
Chừ đây tay vẫn trắng tay
Phú sao tưởng mộng ăn mày vu vơ
Ngửa tay nếm chút dại khờ
D́u nhau bạn hữu vài giờ lất lây.
Thanh bần hằn vết chua cay
Ô hay trôi mất chân mây mộng đời
Mạch sầu hiu hắt làn môi
Đẫm thơm men rượu, dệt lời thơ bay.
Thả hồn rong ruổi trời say
Nghênh ngang gơ nhịp hao gầy tháng năm
Xa xăm nḥa ánh trăng rằm
Niềm đau đan phủ bụi lầm xác thân.
Chừ cho trái đất xoay vần
Trong ta tuôn chảy vô ngần bơ vơ.


1988



TRANH TỐ NỮ

Người đứng đó vai gầy tóc liễu rủ
Môi bồng bềnh chao cánh vơng nghiêng lơi
Mắt thẳm đọng sóng hồ thu nhẹ vỗ
Chớm u hoài mộng tỏa vút ngàn khơi.

Thân đọng gió lung linh ngàn phấn bướm
Dưới sương mờ diễm ảo nét mi lay
Xiêm áo mỏng ủ men t́nh thắm đượm
Tiếng hồ cầm huyền hoặc dáng liêu trai.

Ta níu mộng để ḷng hoài phơi mở
Thoáng ơ thờ, t́nh vẫn măi đong đưa
Trăng xế bóng, thời gian đành hẹn lỡ
Cung tơ trầm đồng vọng nuối âm thừa.


CUỐI NĂM ÂM LỊCH
(Cảm đề thơ Đá Ngây Ngô)

Xuân về lâng lâng nào nhờ gió chở
Đáy cốc vênh hay rượu ngấm ngă nghiêng
Thèm trái cấm ḷng vướng bận nghiệp duyên
Loan phụng múa t́nh ai đang khép mở.

Mắt xanh trắng tri âm c̣n níu mộng
Bến xuân ơi lưu luyến cơi trời xưa
Sương khói phủ bâng khuâng xuân không mùa
Thầm nguyện ước cho nguồn yêu mở rộng.

Ngọn nến ấy lung linh trời ảo diệu
Hương xưa nào thoang thoảng ủ t́nh mơ
Để ngây ngất t́nh tràn thơm men rượu
Hào sảng cười đồng vọng đá ngây ngô.



CHẠNH L̉NG

Hoàng hôn bảng lảng chạnh ḷng ta
Chung rượu đầy vơi đượm bóng tà
Tráng khí ngày nao dường úa lạnh
Hùng tâm thuở ấy chợt trôi xa.
Nghiêng chiều rót măi: thơ buồn rụng
Dốc nắng hứng hoài: mộng đẹp qua
Chếnh choáng mạch sầu càng ứ đọng
Hoàng hôn bảng lảng chạnh ḷng ta.

LA THỤY


 

art2all.net