|
Lê Ngọc Hồ
Em mùa xuân
Tết này, bạn Hoà cho chàng chậu mai vàng thật đẹp. Chàng thích thú ngắm màu vàng tươi óng ả của những cánh mai hơn sáu cánh. Vui quá, Ḥa biết lư do tại sao, v́ màu áo của Tuyết y chang khi cùng chàng đi chợ tết năm nào. Hai người đi chợ hoa, khi đến hàng hàng lớp lớp hoa cúc đại đóa vàng óng ả mới từ miệt vườn mang lên tươi mát và lóng lánh sương. Chàng nói anh yêu hoa cúc em à. Ô, để em mua tặng anh chậu cúc lớn này nha. Không, chậu này kia. Thấy chàng chỉ vào ḿnh, Tuyết đỏ mặt, tại anh đón em ở sở nên em phải mặc áo vàng đồng phục chỗ làm. Thật vui khi nhớ những kỷ niệm đẹp về nàng. Gặp nhau trong quán nhỏ, nàng luôn luôn mang mùa xuân, niềm vui an b́nh, thỏai mái đến cho Ḥa. Anh à, nàng nóí, em tặng anh món quà nhỏ tự bàn tay bé nhỏ của em, anh đoán coi. Con búp bê, ..cái quạt..Không phải, nàng nói tiếp, thứ ǵ cận kề với anh cơ. Chịu thua. Anh không thấy em đi học may sao. Đúng rồi, cái áo. Đúng 50 phần trăm: bộ đồ ngủ. Có lần đón nàng ở tiệm may ra, rủ nàng đi ciné. Em mặc áo bà ba, gặp bạn anh họ cười. Anh không cười là được. Phim này em thích anh à. V́ sao. V́ em thấy có chỗ giống vôvinam. Đai ǵ em, ủa ghê qúa, thôi anh chả dám .. với em, chàng trêu Tuyết với bộ mặt nghiêm nghị. Tuyết tưởng thật cầm tay chàng nói nhỏ nhẹ, em học để tự vệ, có bao giờ dám hỗn với anh đâu. Nàng mới mua được căn chung cư, khi đến thấy có giấy viết, anh đợi em chút, em ra ngay. Thấy nàng tươi mát mới tắm trong bộ đồ luạ ngà, Ḥa trêu nàng giả bộ ngồi im không nói năng. Tuyết ra nghĩ chàng giận v́ phải chờ đợi, nàng cầm tay cắt móng tay cho chàng. Ḥa phá lên cười, nàng phụng phịu, anh cứ chọc làm em sợ. Chứng nào tật ấy, Ḥa có lần làm Tuyết nghĩ chàng coi thường nàng, nên suốt thời gian ngồi sau vespa của chàng, Tuyết nín thinh. Măi sau, nàng mới hiểu. Những chuyện đó khiến Ḥa càng ngày càng yêu nàng, v́ tính hiền hậu, nhu ḿ của nàng. Trong gia đ́nh Ḥa có chuyện phải tiêu nhiều, mà lương chàng ba cọc ba đồng không sao đủ. Ḥa nhờ nàng bán ít vàng đồ. Nàng thành thật nói, anh lấy tiền của em mà tiêu, bán vàng đồ phí đi, khi sắm lại tốn tiền công lắm anh à. Chàng cám ơn Tuyết và năn nỉ măi nàng mới bán. Cũng có lần nể nàng quá, Ḥa phải cầm nhưng vốn tính hay quên, dám có lần không trả, cho dù là ít ỏi. Giữa hai người luôn tin cậy nhau, và trân quư nhau. Đầu năm 1975, t́nh h́nh càng ngày càng nghiêm trọng, Ḥa đọc thấy nét lo lắng trên khuôn mặt dịu hiền của nàng. Có lần nàng hỏi, c̣n công tác của anh có điều ǵ đáng lo không anh. Cố trấn an, Ḥa đáp anh nghĩ là không đến nỗi em à, nhưng t́nh thế này không sao mà biết trước được. Thôi em, thân trai thời loạn mười hai bến nước, gần nhau hay xa nhau ngoài tầm tay của chúng ḿnh em à, anh cũng có lỗi v́ anh mà em lo lắng. Lệ long lanh trên mi nàng khiến Ḥa vội đổi đề tài.
Một tối tháng tư mà Ḥa c̣n nhớ măi, chàng đến thăm
Tuyết với một hai món đồ chàng đă dùng, đưa cho nàng như một kỷ niệm.
Hai người nói chuyện thân thiết lắm nhưng chẳng có những tràng cười ḍn
như mọi khi, v́ sức nặng của thời cuộc. Chàng ngồi cho đến gần giờ giới
nghiêm. Khi nàng tiễn chàng từ trên lầu xuống cầu thang, đi ngang qua
những người tỵ nạn từ ngoài Trung tạm ngụ dưới gầm cầu thang chung cư,
không biết có linh cảm không mà đặc biệt tối nay nàng tiễn Ḥa thật xa.
Bịn rịn rồi cũng phải chia tay, biết tính nàng e thẹn nên chỉ xiết tay
ôm nhẹ trong khi đă hôn nàng nhiều lần lúc trước. Ngày hôm sau bạn chàng
đến kêu đi vượt biên gấp, Ḥa chỉ có bộ đồ trên người...
|