L Văn Trung

 

 

ẢO ẢNH CUỘC ĐỜI (*)

(Thơ cho ci Im Lặng)



Ti sẽ vẽ vo tri tim trời đất
Một mu my vng thắm buổi yu người
Ti sẽ nạm từng dng sương lệ ngt
Vo mắt tnh xanh biếc thuở hai mươi

Ti sẽ khắc vo ru mềm trn đ
Tn loi Hoa Vĩnh Cửu tỏa hương trầm
V em sẽ ci hoa ln ngực ấm
Như mu trăng rằm suốt ci trăm năm

Ti sẽ trải trn đường về Tuyệt Đch
Thơ hồng như mu mu tri tim hồng
Thơ ti chảy thnh trăm dng diễm tuyệt
Nương theo chiều my thắm một dng sng

Ti sẽ dệt vo o tnh nhung lụa
Từng sợi tơ vng thắm tuổi xun th
Xin mặc lấy linh hồn ti trắng xa
Linh hồn ti vời vợi giọt sương phai.


L Văn Trung

 

(*) Imaginaire de la vie


O BẠC MƯỜI PHƯƠNG TNH MỘT PHƯƠNG

Ta về, o bạc, lng trăm mảnh
Chn rượu tương phng trắng thế nhn
Tay cầm sợi tc đau đoi đoạn
H cớ v đu ta phong trần

Tay cầm sợi tc m nước mắt
Chảy ngược vo tim, chảy nghẹn ngo
Ta cầm đời ta, sao em khc
Ta cầm đời ta, sao em đau

Ta nghe sầu tận trời ly xứ
Ta nghe buồn xt đời lưu phương
Ta gọi tn mnh nghe lạ hoắc
Ta gọi tn em m quặn lng

Năm mươi năm tri giạt thc ghềnh
Lm sao đnh nhớ, khng đnh qun
Tay cầm sợi tc m thương xt
Mi tc ai xưa đen dng huyền

Tay cầm sợi tc m khng thể
Nối cuộc tnh xưa đ chớm phai
Ta cầm đời ta như chn rượu
Bnh khng, ly vỡ, khng đnh say.
L Văn Trung

O TRẮNG

Theo gi em về bay trắng gi
o l hoa trắng mượt m hương
Thơm tho như nắng vườn xanh cũ
Xa xuống bờ vai buổi nguyệt hồng

o l sương! i một đa quỳnh
L my ảo mộng vẽ trong tranh
L trăng huyền thoại tri như sng
L ci tnh nguyn mu tuyết trinh

Em về theo gi, tan trong gi
Trắng xa hồn ti, trắng sững sờ
Trắng cả lời thơ chiều my trắng
i mu o trắng cả cơn mơ

Em về theo gi hoa bay trắng
Hoa đậu ln hồn thơ ngt hương
Thơ chm trong o, hoa hay o
o chm trong thơ, hoa hay sương

Em về trắng gi thơ bay trắng
o trắng hay mu da ảo huyền
Hay hương tnh i ma thu trước
Cứ quyện tan vo nỗi nhớ qun.
L Văn Trung


 

 

art2all.net