L Văn Trung

 

 

 

ĐƯỜNG XƯA LỐI CŨ

 


Con đ về đy đng ngy đng thng
Trn con đường quen thuộc mấy mươi năm
Qua một cnh đồng băng vi cụm ni
Ngọn gi cuối ma lạnh rt căm căm

Nhớ mi nh xưa vườn rau luống cải
Chậu mai vng vi cnh nở rung rung
Cha vẫn ngồi bn tch tr bốc khi
Đợi lc con về uống rượu tương phng

Cha gợi lại chuyện ngy xưa xa lắc
Đm ba mươi m ngồi đợi ba về
Lũ con nhỏ lao xao quanh bếp lửa
Nồi bnh thơm tnh mẹ quyện tnh qu

Nhưng m chết năm con trn bốn tuổi
Thằng em trai tm thng gởi cho d
Người chị lớn dắt du hai em nhỏ
Cha m thầm gạt lệ bước ra đi

Mấy mươi năm miệt ni rừng Trung Việt
Khi ngược xui miền Đồng-Thp Hậu-Giang
Tuổi đời cao bằng mồ hi nước mắt
Cha cũng đnh rong ruổi kiếp lang thang

Rồi từ đ cũng tan tnh sự nghiệp
Cha về đy cng với lũ con khờ
Mong từng đứa con lớn ln nối tiếp
Ch kiu hng ni giống tổ tin xưa

Con về đy cũng con đường năm cũ
M cnh đồng hoang khng một bng người
Mấy cụm ni xc xơ đầy hố đạn
Ngọn gi cuối ma thổi l bng rơi

V mi liếp bn đường xiu vch đổ
Tiếng ơi sầu tự thuở no xưa
Trong sương lạnh lạc loi đi tiếng quạ
Bn đồi xa hiu hắt ni mịt mờ

Con đ về đy đng ngy đng thng
Trn con đường quen thuộc mấy năm qua
Sao lng con bỗng dưng buồn v hạn
Cố hương ơi đu cn nữa qu nh

Cha ngồi đ với cht lng ước nguyện
Lc con về d mỗi đứa mỗi phương
Nghe gi xun sang m thầm ngoi nội
Đường con đi sao lạnh gi v cng

Con chợt thấy mắt cha buồn qu đỗi
Mi tc sương điểm trắng bạc mi đầu
Con đứng lại bn thềm xưa thầm hỏi
Sng Thu Bồn xua nước chảy về đu?

 


L Văn Trung

(Xun Canh Tuất)

 

 

 

 

art2all.net