Lê Văn Trung

 

 

MỒ CÔI
 



Mẹ chết từ khi con tập nói
Ngọng nghịu không tṛn câu yêu thương
Chân non ḅ vướng bên khe cửa
Tay vói chưa qua một nỗi buồn

Nhớ ṿng tay ấm đêm đông tái
C̣n đâu!
Lạnh giá buổi thu tàn
Con nằm nghe gió lay cành lá
Mà ngỡ lời ru mẹ chứa chan

Ngày con tập nói chưa thành tiếng
Mẹ mớm từng lời môi sữa thơm
Con thấy con là con chim nhỏ
Trong đôi cánh mẹ ấm vô cùng

Ngày con tập nói
Con nào biết
Mẹ bỏ đi về nơi rất xa
Từng đêm con thấy con bên mẹ
Không khóc mà sao mắt lệ nḥa.


Lê Văn Trung


 

 

art2all.net