|
Lê Nam Phương (Lê Văn Trung)
Tôi
quyết định không về và cũng không ở lại Qui Nhơn làm ǵ. Tôi sửa
soạn ăn thêm một cái tết tha hương. Thật là buồn, làm sao có thể
biết rơ ràng quê hương tôi để bây giờ cứ nghĩ tôi là kẻ tha hương.
Tôi không có một nơi để nhớ về, không có một thời trẻ thơ để hồi
tưởng. Cha tôi lênh đênh như một chiếc thuyền trên bờ vô vọng. Và
tôi nằm trong chiếc thuyền đó. Ai cũng có quá khứ, ai cũng có một
thời xanh nồng tuổi trẻ đă qua. Tôi bỗng vụt lớn lên, rơi hẳn từ
khoảng không mù mịt. Tôi không có khoảng thời gian tuổi trẻ, tôi chỉ
thấy tôi đang già nua. Tôi đă nghe Nguyệt kể về tuổi thơ của nàng và
tôi thèm.
- Pháo giao thừa đó. Yên ḷng đi.
*
Hồng đẩy xe vào nhà. Chúng tôi
ngồi trên mấy cái ghế kê gần bên thang gác. Hồng lấy chai rượu ngâm
thuốc bắc rót ra hai cái ly nhỏ đặt trên cái thùng kê gần nơi đó
dùng làm cái bàn. Hắn nh́n tôi, cười: - Không, tao vào đây chơi với mày rồi phải lo về dạy chứ. Vả lại ... - Sao? - Th́ mày đủ can đảm về đó không? - Tao khác. - Ừ th́ mày khác nhưng tao cũng có lư do của tao chứ. Mày bắt tao đi sao được. Hồng cười méo xệt: - Th́ ai bắt mày. Cái thằng. Thôi uống đi, uống nữa đi, uống cho say. Hồng rót và tôi nốc cạn liên tiếp mấy ly. Hồng vỗ vai tôi cười khà khà: - Khá, khá lắm, ha ha! Tửu lượng cao đấy. Tôi phải uống cho say để ngủ đêm này, để khỏi phải suy nghĩ ǵ hết. Tôi cầm phần rượu c̣n lại trong chai uống cạn và ngữa người ra ghế mệt nhoài. - Uống nữa nhé, để tao lấy chai khác. Nhưng chai rượu lấy ra để nguyên trên bàn, không đứa nào uống được nữa. Hồng ngữa cổ ra sau ghế lim dim một lát đă nghe tiếng gáy kḥ khè. Tôi ḅ lên gác gieo ḿnh xuống chiếc giường bố, ră rời.
Tôi mở mắt tỉnh dậy tưởng trời sáng. Bên dưới ngọn đèn vẫn sáng trưng và Hồng gục đầu ngủ trên thùng gỗ. Tôi đưa tay xem đồng hồ. Mới 5 giờ. Giờ thứ năm của một năm mới bắt đầu. Tôi lại già thêm 5 tiếng đồng hồ nữa và gần thêm cơi chết một đoạn đường. Tôi không biết tôi mong ước ǵ, dự tính ǵ. Tiếng pháo vẫn c̣n đ́ đẹt nhặt thưa xa xa. Tôi trở dậy xuống ngồi trên chiếc ghế cũ. B́nh dưa chua vẫn c̣n mở nắp và một ly rượu uống dở. Tôi mở nút chai rót thêm đầy ly. Chất rượu làm mát cổ họng đang khô và ḷng tôi tỉnh lại. Đời con rồi cũng thế. Phải không. Một chiếc thuyền trên mặt nước vô vọng. Tôi lục lọi trong kư ức c̣n tiềm tàng chăng những h́nh ảnh tôi đă quên vùi. Một ṿm trời xanh. Một phiến mây hồng. Một chiều trên đồng cỏ. Một tối trong gian pḥng ấm cúng. Một khuôn mặt dịu hiền cúi xuống. Không. Tuyệt nhiên không có ǵ cả. Tôi chỉ thấy mơ hồ một khoảng mờ mịt. Tôi đă bị cắt đứt mất dĩ văng. Tôi bị xô bổ vào hiện tại và phải đối kháng với từng nỗi không may. “Rồi con cũng chỉ là chiếc thuyền lênh đênh trên những bến bờ vô vọng. Hiện tại cũng chỉ là cái bến trong muôn ngàn cái bến của một trường giang bất tận”. T́nh yêu có níu giữ chúng ta được không? Hỡi Nguyệt. Sáu bảy năm rồi nó vẫn không chết dù tôi cố giết. Tôi đào huyệt chôn lấp, nó vẫn bùng dậy. Nhưng sao nó đày đọa thế này? Hay t́nh yêu cũng chỉ là cái bến ảo tưởng ta ghé đến trong ngàn nỗi đắng cay. Tôi bỗng nghĩ sáng mai tôi phải xuống Cần Thơ. Anh phải t́m gặp em, Nguyệt ạ. Bảy tám năm trời rồi, không thể kéo dài thêm được nữa. Những giọt nước cuối cùng trên phi trường Đà Nẵng của Nguyệt năm nào bây giờ lại nhỏ vào tôi niềm xao xuyến khôn cùng, nhỏ vào tôi từng giọt đắng cay mà giờ đây tôi thấy quí giá, trong và đẹp. Như những giọt sương. Tôi phải gặp em, ít ra cũng cho em hiểu rằng buổi chiều trên phi trường năm xưa là giờ sinh nhật t́nh yêu vĩnh cửu của chúng ta. Em đâu nh́n thấy được buổi chiều đó, phải không? Em đă ra đi với chút ít giận hờn dù ḷng thắt lại. Em đă ngộ nhận. Anh đă im lặng. Và như thế kéo dài măi cho đến ngày nay. Tôi hận tôi sao không nén một chút tự ái, gạt một chút ương ngạnh, ngày nào.
* Tôi quyết định ngày mùng ba đi Cần Thơ và không cho Hồng hay biết. Sáng sớm hôm đó tôi đi và để lại cho Hồng mấy chữ. Tôi định t́m cho Nguyệt một món quà nhưng không biết mua thứ ǵ. Cuối cùng tôi nghĩ đến cái ṿng cẩm thạch đă cẩn thận mang theo từ khi c̣n ở Đà Nẵng. Thứ ṿng bằng đá vẫn được làm ở Non Nước. Tôi đă giữ nó như một kỷ vật. Tôi đă mua từ lâu, hồi c̣n học nhất cấp trong một chuyến đi chơi với bạn bè, tôi định gởi tặng Nguyệt nhưng không biết v́ sao tôi c̣n giữ đến bây giờ.
* Tôi ra khỏi quán, t́m một chiếc xích lô, nhưng không có, chỉ toàn loại xe lôi giống như loại xe chạy ở Bồng Sơn. Tôi ngồi trên xe và về ngă nhà Nguyệt. Tôi dừng trước căn nhà xa lạ và bỗng dưng tôi muốn bỏ quay đi. Nhưng một người con gái đă tiến ra tận cửa nh́n tôi ṭ ṃ: - Xin lỗi ông hỏi ai? Tôi hỏi Nguyệt và cô gái trả lời tôi biết là Nhụy, em Nguyệt. - Chị Nguyệt không c̣n ở đây, mời ông vào nhà. Tôi định cám ơn quay đi, nhưng Nhụy đă quay vào trong. - Má, ông này hỏi thăm chị Nguyệt. Tôi tần ngần bước vào nhà cúi chào người đàn bà, bà mời tôi ngồi ghế và bảo Nhụy: - Pha trà uống con. Trong lúc Nhụy đi pha trà, tôi giới thiệu tôi là bạn Nguyệt ở Saigon xuống nhân tiện ghé thăm. Bà hỏi tôi phải người Trung không, làm tôi giật ḿnh. Có lẽ nào bà lại biết tôi. Bà tiếp: - Nguyệt đă ở riêng rồi. Nó mới dẫn con nó coi hát bóng về có ghé đây. Mẹ con nó vừa ra khỏi đó. Nguyệt đă có chồng. Thế là hết. Tôi thấy chẳng buồn chẳng vui. Cuộc đời rồi mỗi người có một cảnh, phân định từ hồi nào, bởi một bàn tay vô h́nh nào. Chúng ta chỉ chấp nhận dù trong ngàn nỗi xót xa. Nguyệt đă yên vui. Tôi chẳng c̣n lư do ǵ để t́m kiếm nữa. Khi Nhụy bưng nước lên tôi đứng dậy xin phép cáo từ và xin địa chỉ của Nguyệt, nhưng chắc là tôi không đủ can đảm đến thăm Nguyệt nữa, dù đến thăm như một người bạn thăm một người bạn. Cầm cái địa chỉ Nguyệt trên tay tôi đi thẳng về khách sạn trong ḷng thầm nhủ sáng mai phải về sớm. Giờ phút này tôi mới thấy t́m đến Nguyệt là vô lư. Thế là hết. Vĩnh viễn không bao giờ tôi t́m gặp nàng nữa.
* Khi mở cửa pḥng tôi kề tai người bồi pḥng nói nhỏ. Hắn gật gật đầu và tôi dúi vào tay hắn tờ giấy năm chục. Tôi khép hờ cửa nằm chờ. Người con gái hiện ra ở khung cửa, tôi ra dấu nàng lách vào không quên khóa cửa lại. Tôi lấy diêm bật lửa đốt điếu thuốc nằm nhả khói lên trần nhà, ḷng trống rỗng. Người con gái đă nằm gọn trên giường và mỉm cười với tôi. Tôi quay sang: - Em tên ǵ? - Nguyệt. Tôi như hốt hoảng và hỏi lại: - Tên ǵ? - Nguyệt. Ǵ mà hết hồn vậy? Nguyệt. Tôi thầm gọi trong miệng và Nguyệt quàng tay qua vai tôi. - Tại sao em tên Nguyệt? Thiếu nữ trố mắt nh́n tôi: - Ơ hay. Tôi bỉu môi: - Mấy cô th́ có hàng vạn tên, nhưng tại sao với tôi cô bảo là Nguyệt. - Ờ th́ em nhớ tên nào nói đại tên đó. Tôi thấy nàng tội nghiệp: - Anh yêu em, Nguyệt à. Nguyệt đẩy tôi ra: - Lăng xẹt. Tôi lầm bầm: - Ừ lăng xẹt nhỉ. Nguyệt trườn lên nh́n vào mắt tôi - Anh chàng này thất t́nh hả. - Ừ, thất t́nh em đó, Nguyệt. Nguyệt choàng ngồi dậy: - Cái ǵ đây anh. Nguyệt mở cái hộp đựng chiếc ṿng cẩm thạch của tôi ra. - Chèn ơi, anh mua cho ai đây hả? Tôi nh́n Nguyệt: - Cho em đấy. Nguyệt à. Nguyệt nheo mắt: - Thôi đi cha. Tôi cầm chiếc ṿng đeo vào tay Nguyệt. - Cho em thật mà. Rồi kéo nàng nằm xuống.
Tiếng động dưới phố đă im. Có lẽ
trời đang mưa nhẹ. Tôi vói tay tắt đèn và Nguyệt trườn lên ôm quấn
lấy tôi như một con mèo. Tôi trôi trên vùng lặng câm. Đời con ngàn
đời vẫn thế. Như chiếc thuyền trôi. Như chiếc thuyền trôi…
|