L Văn Trung

MẸ #1

 


 

 

 

 

MẸ

Mẹ nằm như thể ma đng
Đang nằm trong ci v cng đời con
Mẹ nằm như một nỗi buồn
Đang cn chảy giữa mnh mng cuộc người
Mẹ nằm nghe lệ đầy vơi
Giọt tan vo ci, giọt rơi tận miền
Mẹ nằm bn một bờ qun
Nghe bn bờ nhớ chao nghing bng chiều
Mẹ nằm nhn bng trăng thiu
Khuyết vo con một nụ hiu hắt cười
Mẹ! i! Mẹ của con ơi!
Giang tay m cả đất trời vo con
Giang tay che kn nỗi buồn
Giang tay m cả linh hồn trần gian
Mẹ nằm m hết gian nan
Dnh nhung lụa trải cho đường con đi
Đất trời c lắng im nghe
Lời ru của mẹ vọng về ngn năm.


L Văn Trung


 

 

 

 

LỜI RU
 

Đi khi nhớ đến se lng
Một lời ru thuở cn nằm trong ni
By giờ Mẹ của con ơi
Mẹ l ring một ci trời lng con
Mẹ l tuyệt đỉnh chon von
Nghe lng thin cổ vẫn cn lời ru
m vang một khc kinh cầu
Ngn năm Mẹ một v sao sng ngời
ơi giọng Mẹ ru hời
Thin thu cn vọng tiếng cười trẻ thơ
Mẹ nằm ru một cơn mơ
i lng Mẹ như mặt hồ vừa thu
Mẹ ơi! Mẹ l con tu
Chở con qua những nng su phận người
By giờ Mẹ của con ơi
Con cn đy với những lời Mẹ ru
Mẹ nằm, như thuở trong ni
Con ru Mẹ với những lời mẹ ru.


L Văn Trung


 

 

 

 

 

MẸ VỀ O NHUỘM CU THƠ
 (tặng Vin Hướng)


Mẹ về đứng giữa trời thu
Nghe ngn năm vọng lời ru đất trời
Lời ru chảy một kiếp người
Gian nan thuyền ngược, đầy vơi bến bờ
Mẹ về o nhuộm cu thơ
Tc sương trắng cả lng xưa mỏi mn
Hỡi ơi trăm suối ngn sng
C nghe tiếng vọng tự nguồn cội xưa?
Mẹ l nắng, mẹ l mưa
Mẹ l tiếng vng đong đưa nỗi người
Ti nghe giọt lệ mẹ cười
Nỗi đau mẹ nuốt, niềm vui mẹ ginh
cho con

 


L Văn Trung

 


art2all.net