|
MAI MỐT TÔI VỀ KHÔNG C̉N MẸ
Rồi một buổi, tôi về, không c̣n mẹ
Chiếc giường đơn, trống lạnh, chiếu chăn buồn
Em ngồi đó, ḷng c̣n nguyên giọt lệ
Hồn tan hoang như bụi khói hương tàn
Rồi mai mốt tôi về, không có mẹ
Căn pḥng xưa giờ cửa đóng im ĺm
Em ngồi đó, soi bóng ḿnh nhỏ bé
Tiếng đêm buồn gọi mẹ buốt trong tim
Nhớ từng bữa, tay run, từng muổng cháo
Chan cả ḷng em vào mắt mẹ diệu hiền
Từng giọt nước mẹ uống niềm yêu dấu
Mẹ mỉm cười đau quặn trái tim em
Mai mốt tôi về không gặp mẹ
Em ngồi ru rười rượi giữa chiêm bao
Cho tôi thắp nén nhang ḷng nhỏ bé
Lời ru buồn mẹ vọng suốt trăng sao.
Lê Văn Trung
|