Lê Văn Trung

MẸ #2

 


 

 

 

 

MAI MỐT TÔI VỀ KHÔNG C̉N MẸ
 

Rồi một buổi, tôi về, không c̣n mẹ
Chiếc giường đơn, trống lạnh, chiếu chăn buồn
Em ngồi đó, ḷng c̣n nguyên giọt lệ
Hồn tan hoang như bụi khói hương tàn
Rồi mai mốt tôi về, không có mẹ
Căn pḥng xưa giờ cửa đóng im ĺm
Em ngồi đó, soi bóng ḿnh nhỏ bé
Tiếng đêm buồn gọi mẹ buốt trong tim
Nhớ từng bữa, tay run, từng muổng cháo
Chan cả ḷng em vào mắt mẹ diệu hiền
Từng giọt nước mẹ uống niềm yêu dấu
Mẹ mỉm cười đau quặn trái tim em
Mai mốt tôi về không gặp mẹ
Em ngồi ru rười rượi giữa chiêm bao
Cho tôi thắp nén nhang ḷng nhỏ bé
Lời ru buồn mẹ vọng suốt trăng sao.


Lê Văn Trung

 


 

 

 

 

THAY MỘT LỜI CẦU NGUYỆN

Ngày tháng lụn lùi dần vào quên lăng
Mẹ nằm nghe chiếc lá rụng ngoài hiên
Mỗi nhịp đập trong hồn là nhịp thở
Giữa trần gian mẹ gửi trái tim ḿnh
Giữa trần gian hoa nở trọn đời con
Là nước mắt là xót đau ḷng mẹ
Là tiếng hát là lời ru dịu nhẹ
Dưới bầu trời mẹ là núi là sông
Mẹ nằm đó nụ cười hiền như Bụt
Ḷng đắm ch́m trong suốt cơi hư vô
Mẹ nằm đó tỏa bóng đời xanh ngát
Mẹ là hoa là nhạc, mẹ là thơ
Con sẽ hát như ngày xưa mẹ hát
Nằm ru con ấm lạnh suốt đời con
Con sẽ kể chuyện ngày xưa mẹ kể
Ḷng mẹ thương con chân cứng đá ṃn
Con sẽ đi những nẻo đường, mẹ đă
Gánh đời con qua ghềnh suối thương yêu
Gánh đời con qua trăm bờ bến lạ
Con nở thành hoa giữa ḷng mẹ mỹ miều
Ôi vạn cơi ngh́n phương sông biển rộng
Mẹ cao vời rực sáng một v́ sao
Mẹ là gió giữa trời cao lồng lộng
Trái tim con xin nhuốm lửa nguyện cầu.


Lê Văn Trung


 

 

 

 

 

THẾ MÀ MẸ BỎ CON ĐI
 

Thế mà Mẹ bỏ con đi
Không thương con Mẹ bỏ về
Hư vô
Không thương con
Sao Mẹ buồn
Con nghe tiếng Mẹ nỉ non bên trời
Không thương con
Sao Mẹ cười
Nh́n con
Mẹ quặn trăm lời
Mẹ ru
Không
Sao ḷng Mẹ Rối bời
Sao đôi mắt Mẹ ngậm ngùi sao khuya
Không thương con Mẹ bỏ về
Về đâu?
Con hỏi Mà đau ḷng này
Đất trời
Thiên cổ
Có hay
Mẹ Thương chi
Cho đắng
Cho cay
Phận người
Mẹ ơi!

Lê Văn Trung

 

 

 

art2all.net